Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51053 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 262
náo nhiệt

❊ ❊ ❊

Xếp hàng hết thời gian uống một chung trà, mới đến lượt Chu Thanh.

Chu Thanh lấy lệnh bài đưa qua.

Thị vệ vừa nhìn thấy lệnh bài, thì liếc nhìn về phía đám người Tạ Tri Phi, hỏi: "Hai vị đại nhân đã đặt chỗ chưa?"

Chu Thanh lắc đầu.

Vẻ mặt Thị vệ có lỗi: "Hôm nay tuyển hoa khôi, các phòng bao trong lầu đều đã ngồi kín rồi, chỉ còn chỗ trống ở bàn trước sân khấu, không biết hai vị đại nhân..."

Tạ Tri Phi thính tai, quát một câu với thị vệ: "Không thành vấn đề."

Người càng đông, mấy người bọn hắn càng tiện hành động.

Trời giúp ta và Tam Hợp rồi!

Một hàng người được tỳ nữ dẫn đầu tiến vào trong. Lý Bất Ngôn vừa nhìn vừa kinh ngạc.

Từ ngoài nhìn vào, hai cánh cửa son của giáo phường ti có vẻ không bắt mắt, trước cửa chỉ treo nhiều đèn lồng đỏ, hương thơm bên trong thoang thoảng bay ra.

Nhưng đi vào bên trong, chưa nói đến đình đài lầu các, thiên động độc đáo, chỉ kể đến gạch ngọc xanh trắng lát đường, thảm đỏ trải dài hai bên và những chiếc đèn cung đình tinh xảo thì đã đủ... Xa hoa lộng lẫy rồi!

Chớp mắt đã đến trước một tiểu lâu lộng lẫy.

Tòa lầu có ba tầng, bên trong tràn ngập tiếng cười đùa, thi thoảng xen lẫn vài lời thô tục khiến người ta đỏ mặt tía tai.

Tỳ nữ dẫn bọn hắn đi vòng ra sau lầu, đập vào mắt là một sân khấu khổng lồ, phía trước sân khấu và hậu trường treo các tấm rèm tơ lụa giao tiêu*.

*Giao tiêu: chất liệu từ da cá mập trong truyền thuyết

Các vũ công nhảy múa trên sân khấu, các nhạc công chơi ở hậu trường.

Đối diện với sân khấu là hơn chục chiếc bàn bát tiên hầu như đã được ngồi kín, ngồi đó đều là những thư sinh đang hùng hồn đàm luận.

Tỳ nữ thướt tha đi đi lại lại bưng trà, rót rượu, hết sức náo nhiệt.

Tạ Tri Phi chọn một chiếc bàn không bắt mắt nhất, kéo Bùi Tiếu ngồi xuống.

Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ ba người đứng phía sau.

Thân phận hôm nay của Lý Bất Ngôn là thị vệ thân cận của Tam gia, nàng phải bó ngực và dán ria mép.

Nếu không nhìn kỹ sẽ không nhận ra nàng là nữ cải trang nam.

Lý Bất Ngôn quay đầu nhìn một màn náo nhiệt này, hết sức tò mò, đi đến phía sau Tam gia thấp tiếng hỏi.

"Tam gia mau nói xem hoa khôi sẽ tuyển như nào."

Tạ Tri Phi quay đầu nhìn nàng một cái, không thèm đếm xỉa.

Trên bàn có hai người lại cứ hỏi hắn, đã giải thích bao nhiêu lần rồi, mấy nơi như này hắn không hay đến, có đến cũng chỉ gặp dịp mua vui mà thôi.

Bị điếc chắc?

"Có ba vòng. Vòng một thi múa, vòng hai đấu đàn, vòng ba tỷ thơ."

Tiểu Bùi gia từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ nào có nhiều kiên nhẫn như vậy, vì câu "cảm ơn" đó nên nhìn Lý Bất Ngôn thấy thiện cảm hơn rất nhiều.

"Tất cả khách của giáo phường ti đều có một phiếu bầu, cô nương nào được nhiều phiếu nhất sẽ trở thành hoa khôi.

"Thành hoa khôi rồi thì sao?"

"Thì chuyển sang hoa khôi chọn khách."

Lý Bất Ngôn lại tò mò: "Hoa khôi chọn khách như thế nào?"

Tiểu Bùi gia: "Tất cả khách đến cạnh tranh công bằng, không bàn đến vàng bạc hay quyền cao chức trọng, chỉ bàn luận hoa tiền nguyệt hạ*."

*Hoa tiền nguyệt hạ: trước kia chỉ nơi giải trí và nghỉ ngơi, sau được dùng để chỉ nơi nam nữ hẹn hò.

Lý Bất Ngôn: "Hoa tiền nguyệt hạ thì thi gì?"

"Đối thơ."

Tiểu Bùi gia vừa nhắc đến hai chữ này cảm thấy thật buốt răng.

Con bà nó, sao không thi kinh Kim Cang các kiểu, nếu vậy thì khắp thành Tứ Cửu này làm gì có ai là đối thủ của tiểu Bùi gia hắn.

"Thơ của ai lọt vào mắt xanh của hoa khôi, hoa khôi sẽ dẫn người đó vào phòng, phòng đó không phải là phòng bình thường, mà được xây trên mặt nước, phải đi thuyền mới tới."

"Tên tốt số đó sẽ được hưởng trọn đêm xuân trên nước."

Lý Bất Ngôn trên mặt cảm thán: "Chậc, thú vui cũng thật tao nhã."

"Còn có cái tao nhã hơn nữa kìa." Tiểu Bùi gia: "Hai người vào trong phòng, phẩm trà, bình thơ, đàm luận ước mơ cuộc đời, nếu hoa khôi không hài lòng với khách, còn có thể dâng trà tiễn khách."

"Chắc chắn là khách xấu như heo, không hợp mắt rồi."

Lý Bất Ngôn liếc Tạ Tri Phi: "Chẳng giống như Tam gia anh tuấn của chúng ta, hoa khôi gì cũng bằng lòng thôi!"

Tam gia phớt lờ ngươi.

Tam gia nhìn ngươi một cái, thì coi như tam gia thua!

Tạ Tri Phi nhướng mày nhìn Chu Thanh và Hoàng Kỳ ở phía sau.

Chu Thanh, Hoàng Kỳ nhận lệnh của Tam gia, im lặng rời đi.

Manh mối hiện tại có được, một là chữ viết sấu kim thể, hai là đôi giày thêu hoa mặt trăng, liệu có thể dựa vào hai thứ này để tìm ra thân phận của Tĩnh Trần hay không.

Người trẻ bỏ qua, Tam gia đã nói, phải tìm người tuổi cao một chút, phải tốn nhiều bạc cũng không sao.

Nhưng ngay khi quay lại trước tiểu lâu, Chu Thanh và Hoàng Kỳ vừa ngẩng đầu lên đã da đầu tê rần.

Cách đó vài trượng, có một người nhướng mày, nhếch mép cười khinh bỉ, mặt không biểu cảm nhìn bọn họ.

Đại gia?

Ngài ấy sao cũng đến sao?

Tạ Nhi Lập thì thầm vài câu với mấy vị đồng liêu phía sau, đợi họ đi vào trong lầu, mới nghiêm mặt hỏi: "Người đâu?"

"Ta dẫn đại gia đi." Chu Thanh ném cho Hoàng Kỳ một ánh mắt "Ngươi ở đây đợi ta", rồi mau chóng lên trước dẫn đường.

Trên bàn.

Tam gia vừa muốn gác hai chân lên, thì đột nhiên trước mặt xuất hiện bóng người, vừa ngẩng đầu lên, đã sợ đến mức vội vàng đặt chân xuống.

Mắt Bùi Tiếu giật không ngừng, nhịn lúc lâu mới nói: "Đại ca, trùng hợp quá!"

"Trùng hợp thật!"

Mỗi năm giáo phường ti tuyển hoa khôi, Hàn Lâm Viện đều cử người đến, vừa để khích lệ cho giáo phường ti, vừa để xem trình độ của hoa khôi giới này như thế nào.

Không ngờ có thể gặp bọn lão tam ở đây.

Tạ Nhi Lập vén áo ngồi xuống, quét nhìn người phía sau lão tam, cảm thấy người này có hơi quen mắt.

Nhìn kỹ hơn, thì máu huyết muốn xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Hóa ra là nha hoàn Lý Bất Ngôn.

Tạ Nhi Lập nghiến răng, ánh mắt găm trên người lão tam như con dao khoét ra một lỗ.

Tạ lão tam nào có xấu hổ, coi như không có chuyện gì nhìn đại ca nở nụ cười vô hại: "Đại tẩu có biết không?"

Súc vật!

Còn đâm ca ca mình một đao!

Tạ Nhi Lập tức giận đứng dậy, vung tay áo bỏ đi.

Lão tam và Minh Đình rất ít khi đến những nơi này, hôm nay tới đây, còn mang theo một Lý Bất Ngôn cải nam trang...

Tám chín phần là giúp Yến cô nương điều tra chuyện của ni cô am Thủy Nguyệt.

Thôi bỏ đi, tốt nhất không quan tâm.

Ai ngờ hắn vừa đi được hai bước, đã thấy vài trượng bên ngoài lầu, Hoàng Kỳ rầu rĩ dẫn một người tới.

Ba người trên bàn nhìn động tác khựng lại của Tạ lão đại, đồng loạt nhìn theo ánh mắt của hắn.

Tam gia: "..." Sao hắn lại tới đây?

Tiểu Bùi gia: "..." Con bà nó có phải hôm nay ra ngoài không xem giờ hoàng đạo sao?

Lý Bất Ngôn: "..." Ba huynh đệ cùng đến câu lan nghe khúc, chà chà, đủ bộ luôn!

Tạ Bất Hoặc tiến lại gần, khẽ gật đầu với Tạ Nhi Lập.

"Đại ca, ta đi cùng với thế tử Vũ An Hầu tới, không ngờ lại gặp Hoàng Kỳ trước cửa, đoán rằng tiểu Bùi gia cũng ở đây nên đi qua chào hỏi."

Tất cả đều được giải thích rõ ràng trong một câu, không hề loạn.

Thế tử Vũ An Hầu tên gọi là Hách Vân, tự Ôn Ngọc, nhỏ hơn Tạ Bất Hoặc hai tuổi. Bảy năm trước, hai người kết bạn vì một cái nghiên mực, quan hệ luôn rất tốt.

"Tam đệ cũng ở đây à!"

Ánh mắt Tạ Bất Hoặc liếc sang Lý Bất Ngôn, hơi dừng lại, thở dài đầy ẩn ý.

"Nơi này hôm nay náo nhiệt thật!"

***Xin được flex một chút chị yểng của em, chị em dịch quá xịn xò bá cháy luôn...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »