Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51200 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 244
yên chi

❊ ❊ ❊

Lúc mọi âm thanh đều trở nên yên tĩnh, Chu Thanh mới gõ cửa Tĩnh Tư Cư.

Yến Tam Hợp vốn đã nghiêng trên giường buồn ngủ, vừa nghe là mời nàng đi qua, trong tròng mắt đen chợt tỏa ra ánh sáng.

Lý Bất Ngôn buộc túi đồ vào phía sau, cẩn thận nâng nàng dậy.

Thang Viên ngồi xổm xuống thay một chiếc giày vào cho Yến Tam Hợp, một chân bị bọc băng gạc rất dày, nên không cần mang.

“Thang Viên, ngươi ngủ trước đi, không cần chờ chúng ta đâu.”

“Ta chờ cô nương trở về.” Thang Viên chỉ vào giỏ may: “Vừa lúc rảnh rỗi, ra may cho cô gái mấy cái quần mùa hè rộng một chút, như vậy chân thò vào vươn ra cũng tiện.”

“Đừng tiết kiệm đèn dầu, cẩn thận mắt.” Lý Bất Ngôn dặn dò một câu, ôm lấy Yến Tam Hợp rồi đi.

Ra khỏi viện, cô thấp giọng nói: "Càng nhìn càng cảm thấy nha đầu này tri kỷ, còn biết biện hộ cho ngươi một tiếng.”

Yến Tam Hợp gật gật đầu.

Thang Viên không nói nhiều, nhưng việc ăn, mặc, ở, đi lại của nàng đều sắp xếp thỏa đáng, không cần nàng và Lý Bất Ngôn phải lo gì cả.

Còn chịu được nhàn rỗi, cho dù có thời gian cũng không chạy ra ngoài, không cắn hạt dưa, bà tám với các nha hoàn khác của Tạ phủ, thà rằng ở trong phòng may vá.

Đáng quý nhất là, nàng rõ ràng có một bụng nghi hoặc, vẫn lại không hỏi tiếng nào, chỉ làm tốt bổn phận của một hạ nhân.

“Sau này, chúng ta làm việc không cần tránh nàng.”

Lý Bất Ngôn cười khẽ: “Không tránh cũng tốt, có một số việc nàng sớm muộn gì cũng phải biết thôi.”

Hai người nói chuyện phiếm với nhau, rất nhanh đã đến viện Thế An, Chu Thanh ôm đèn lồng chờ ở cửa viện.

Đi vào thư phòng, Yến Tam Hợp và Lý Bất Ngôn đồng thời sửng sốt.

Trong thư phòng có một cái giường La Hán, giữa giường đặt một cái bàn nhỏ, một đầu là Tạ Tri Phi, đầu kia…

Ngồi ở đầu kia là một nữ tử xinh đẹp mặc váy lụa màu tím.

Lông mày lá liễu, eo rắn nước, bộ ngực nặng trịch, muốn cho người ta không liếc nhìn nàng cũng khó.

Nữ tử kia đang lột vải, mười ngón tay giống như hành tây, mỗi đầu ngón tay đều được son màu đỏ tươi, nhìn còn hấp dẫn hơn cả bộ ngực nặng trịch kia.

Phụ nhân bóc xong một quả vải, vừa đảo mắt đã đưa đến bên miệng Tạ Tri Phi.

“Tam gia, a, há miệng ra nào…”

Tạ Tri Phi dùng ánh mắt ý bảo cô đừng lẳng lơ, an phận một chút cho gia.

“Vị này là Yến Tam Hợp, nàng tìm ngươi có chút chuyện. Yến Tam Hợp, vị này tên Mai Nương, có cái gì ngươi trực tiếp hỏi nàng.”

Yến cô nương?

Yến Tam Hợp?

Cuối cùng cũng gặp được người thật.

Mai Nương ném thịt quả vào trong đĩa, đứng dậy nũng nịu chào Yến Tam Hợp.

“Xin chào Yến cô nương.”

“Mai Nương không cần khách khí.”

“Yến Tam Hợp, ngươi ngồi chỗ này.” Bùi Tiếu chỉ chỉ vào giường trúc: “Ta giúp ngươi ngồi thử rồi, rất thoải mái.”

Lý Bất Ngôn cẩn thận đặt người xuống, Bùi Tiếu cầm lấy một cái ghế thấp: “Kê chân lên đi, như vậy sẽ khỏi nhanh hơn.”

“Đa tạ!” Yến Tam Hợp từ từ đặt chân lên.

Bùi Tiếu cười giả lả, phu thê nhà mình cần gì phải cảm ơn?

Yến Tam Hợp ngồi thoải mái xong thì mở miệng: “Mai nương, không ngại ta vừa gặp đã bàn chính sự chứ?”

“Cô nương không cần ngại đâu.” Mai Nương kiều mỵ nhìn Tạ Tri Phi một cái: “Nếu cô nương không tìm ta, thì với thân phận của ta cả đời này cũng đừng hòng bước vào cửa Tạ phủ.”

Nếu Mai Nương không nói lời này, Yến Tam Hợp sẽ không nghĩ sâu xa về phương diện đó.

Nàng vừa nói như thế, lại phối hợp với thân trang phục này của nàng, còn có diễn xuất, Yến Tam Hợp chợt lộ ra vài phần đồng tình.

Trên đời này có mấy nữ tử tự cam chịu đọa lạc?

Đều là bất đắc dĩ mới phải đi bán nụ cười thôi.

Lại nhìn Tạ Tri Phi, Yến Tam Hợp không biết tại sao, đột nhiên thấy cực kỳ không vừa mắt với hắn.

Có thể mời người đến nhà, có thể thấy được hai người quen thuộc.

Có thể quen thuộc với người dựa cửa bán nụ cười, có thể thấy được Tam gia này vào chốn câu lan không ít lần.

Tạ Tri Phi vừa thấy Yến Tam Hợp lộ ra ánh mắt như vậy, đã biết nha đầu này nghĩ lệch lạc rồi.

Hắn cũng không giải thích nhiều: “Chu Thanh, ngươi ra ngoài canh cửa viện, đừng cho bất cứ ai tiến vào.”

“Vâng thưa gia!”

Cửa đóng lại, Lý Bất Ngôn đặtđồ đạc trong bao trước mặt Mai Nương.

“Mai Nương!” Yến Tam Hợp: "Hôm nay nhọc cho ngươi đi một chuyến là vì muốn người giúp xem nhưng thứ này là kiểu cách của lúc nào?”

Mai Nương mờ mịt nhìn Tam gia, Tam gia không nói gì, Tiểu Bùi gia lên tiếng.

“Nhìn cho kỹ, nhìn ra thứ gì hay ho thì Bùi gia thưởng cho ngươi.”

Mai Nương lúc này mới cầm lấy hộp son, đặt ở trong tay lật qua lật lại xem.

Càng nhìn, lông mày càng nhíu chặt.

Yến Tam Hợp: "Thế nào, có vấn đề gì à?”

Mai Nương cười dài nói: "Yến cô nương, hộp son này không phải kiểu dáng thịnh hành hiện nay, kiểu dáng và chế tác này, đã rất lâu năm, bây giờ trên thị trường đã sớm không mua được nữa rồi.”

Yến Tam Hợp: "Ngươi có thể nhìn ra, đại khái là năm nào không?”

Mai Nương vươn ngón tay bấm vài cái: “Ít nhất cũng hai mươi mấy năm trước, dù sao từ lúc ta dùng son tới nay, chưa từng thấy loại này.”

Hai mươi mấy năm?

Đó là lúc Tĩnh Trần hai mươi mấy tuổi

Nàng thế nhưng lại còn cất giấu một hộp son lâu như thế? Vì sao chứ?

Yến Tam Hợp và Tạ Tri Phi liếc nhau, lại hỏi: "Mai nương, ngươi có nhìn ra được chất lượng tốt xấu của hộp son phấn này không?”

Mai Nương lấy tay ước lượng trọng lượng: “Yến cô nương, rất nặng, hộp son càng nặng, giá cả càng đắt.”

Yến Tam Hợp: "Ý người là thứ đồ vật như này, người bình thường không thể dùng tới?”

“Phải là cao môn đại hộ.”

Mai Nương cười quyến rũ: "Đương nhiên, cô nương nổi tiếng trong câu lan cũng có thể dùng được.”

Dứt lời, đôi mắt Tiểu Bùi gia hung tợn trừng tới.

Mai Nương nhướng mày: Tiểu Bùi gia, ngài sao vậy?

Bùi Tiếu trừng mắt: Đừng làm bẩn lỗ tai cô nương nhà người ta.

Mai Nương vừa thấy dáng vẻ này của Bùi gia, lại ngẫm lại dáng vẻ ân cần lúc hắn thấy Yến cô nương, thì chẳng có gì khó hiểu nữa cả.

Ồ, hóa ra là người trong lòng Tiểu Bùi gia à!

Yến Tam Hợp hồn nhiên không để ý hai người mắt mày qua lại: “Mai nương, ngươi nhìn xem bộ Thủy Điền Y này đi.”

Mai Nương nhìn kỹ, lại đưa tay ra sờ thử.

“Bộ Thủy Điền Y này cũng đã lâu năm rồi, hơn nữa chất liệu vô cùng tốt, Yến cô nương xem ống tay áo này.”

Cô chỉ vào hoa mẫu đơn trên cổ tay áo.

"Bộ Thủy Điền Y này là từ trong cung truyền ra, rất thịnh hành trong các nhà quý tộc giàu có, ống tay được thêu hoa mẫu đơn, mai, lan, tre và cúc.”

“Bây giờ thì sao?”

“Bây giờ thì bách tính bình thường cũng mặc, trên ống tay áo thỉnh thoảng cũng thêu hoa.”

“Tại sao?”

“Cô nương nhìn xiêm y này, màu sắc từng miếng vải khác nhau đã đủ diễm lệ sáng ngời, còn cần dùng hoa điểm xuyết.”

Yến Tam Hợp ngẩng đầu, lại đụng phải tầm mắt Tạ Tri Phi.

Hai người đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

Phấn son là hơn hai mươi năm trước, xiêm y cũng là hơn hai mươi năm trước, không cần nghĩ giày thêu này hơn phân nửa là thế.

Tĩnh Trần dùng bộ xiêm y thế này làm áo liệm, hiển nhiên là có dụng ý.

“Như vậy, dụng ý là gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »