Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51035 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 239
thả mồi

❊ ❊ ❊

Nhị phòng có ba người, thì đã hai người đến.

Tạ Uyển Xu vọt tới bên giường, chớp đôi mắt to ngập nước: “Tam ca, huynh thế nào rồi? Có đau không?”

“Không sao hết.”

Ánh mắt Tạ Tri Phi lướt qua nàng, nhìn Liễu di nương phía sau: “Di nương ngồi đi.”

Dù trong lòng có xấu xa thế nào, thì ngoài mặt vẫn nên nể mặt một chút.

Huống chi phụ thân chân trước vừa đi, Liễu di nương chân sau đã tới, nàng diễn kịch là cho phụ thân xem, cho nên bản thân cũng không thể không diễn cùng bà một hồi.

Liễu di nương ngồi xuống chiếc ghế nhỏ bên giường, hốc mắt lập tức đỏ lên: “Sao lại bị thương thành như vậy?”

Tạ Tri Phi miễn cưỡng cười: “Mạng không tốt.”

Tạ Uyển Xu vừa nghe, thì không chịu: “Nói bậy, mạng của Tam ca ta là tốt nhất.”

Liễu di nương hờ hững quét mắt nhìn nữ nhi một cái, đưa cái túi giấy trong tay qua, trên mặt mang theo vài phần áy náy.

Bên di nương không có thứ gì tốt, đây là hai lạng đông trùng hạ thảo, có thể dưỡng sinh bổ khí, mong Tam gia đừng chê.

“Di nương có lòng rồi, Chu Thanh, nhận giúp ta đi.”

Thường ngày những việc nhận đồ tới lui này đều là việc của Đinh Nhất, Chu Thanh tiếp nhận túi giấy, vụng về nói: “Đa tạ.”

Liễu di nương: "Người một nhà không nói hai lời, nhị ca ngươi đi ra ngoài buôn bán, nếu không thì cũng sẽ tới rồi.”

Chu Thanh không biết nên tiếp lời thế nào, vội vàng nhìn quá Tam gia, thấy Tam gia cũng không có ý muốn nói tiếp.

Không khí trong phòng thoáng cái lạnh xuống.

Tạ Tri Phi thấy thời gian không còn nhiều lắm, mệt mỏi ngáp một cái.

Liễu di nương như được xá lệnh, vội vàng đứng lên: “Tam gia dưỡng thương cho tốt, lát nữa ta sẽ đến thăm ngươi.”

Tạ Tri Phi: "Di nương đi thong thả, Chu Thanh, ngươi tiễn người giúp ta.”

“Vâng!”

“Tam ca, ta đi đây, nếu huynh buồn thì sai người tới gọi ta một tiếng, ta đến trò chuyện với Tam ca.” Tạ Uyển Xu một bước ba quay đầu lại.

“Ừ, đi đi.” Tạ Tri Phi hờ hững đáp một câu, lập tức nhắm mắt lại.

Nếu là diễn trò, nụ cười trên mặt là giả, nước mắt ngậm trong mắt là giả, quan tâm là giả, chỉ có hai lạng đông trùng hạ thảo là thật.

Tạ Tri Phi vô duyên vô cớ nhớ tới Yến Tam Hợp.

Thích là thích, ghét là ghét, hết thảy đều theo trái tim mình, không cần phải xem thái độ của người khác, thật tự tại.

“Chu Thanh.” Hắn kêu.

“Gia?”

“Bảo Tạ tổng quản đến cửa hàng chọn một cây quải trượng tốt.”

“Gia không cần quải trượng, vài ngày nữa…” Chu Thanh bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, vội sửa miệng nói: "Vâng!”

Tạ Tri Phi thấy hắn hiểu, lại dặn dò: "Đừng mua đồ của người già bảy tám mươi tuổi, khéo léo tinh xảo một chút.”

Chu Thanh nghĩ Bùi gia miệng trái một tiếng nương tử, phải một tiếng nương tử, nhỏ giọng nói: "Gia cũng không sợ Bùi gia ghen à.”

“Chuyện này có gì mà ghen!”

Yến Tam Hợp đối với hắn như thế nào, trong lòng hắn không biết sao?

Hắn cũng nên biết khó mà lui rồi.

Tạ Tri Phi: "Đi, đỡ tai đến Tĩnh Tư Cư hít thở một hơi.”

“Gia.” Chu Thanh không thể không sắm vai Đinh Nhất, tận tình khuyên bảo một chút.

“Sáng sớm mới đến xong, còn chưa qua hai canh giờ nữa ngài lại đến, cho dù Yến cô nương không dưỡng bệnh thì gia cũng phải dưỡng bệnh chứ.”

Lúc sáng đi có hai vết thương nứt ra, lại chảy máu rồi

“Chu Thanh, bốn chữ xinh đẹp khó cưỡng ngươi có từng nghe đến chưa?”

“Từng nghe.”

“Vậy mỹ sắc chữa bệnh thì sao?”

Chu Thanh: "…”

……

“Phu nhân.” Chu thị chỉ vào hai nha hoàn: “Người áo đỏ tên là Tiểu Hồng, áo lục tên là Lục Ỷ, đều được chọn từ trong viện lão phu nhân, mời phu nhân xem qua.”

Ngô thị thấy hai nha hoàn này đều có vẻ ngoài an phận, trong lòng rất là hài lòng: “Ngươi nói về quy củ trong phòng lão tam cho họ đi.”

“Vâng!”

“Quy củ trong viện Tam gia, thực ra rất đơn giản. Ít nói chuyện, làm nhiều việc, đừng cố ý trèo lên giường, đây là một. Không thể vào thư phòng trọng địa, đây là hai.”

Chu thị nõi rõ quy củ ngay trước mặt Ngô thị, Tiểu Hồng, Lục Ỷ đáp lại rồi Chu thị mới mang theo các nàng đến viện Tam gia.

Nàng chân trước vừa đi, chân sau Lý Chính Gia bồi phòng Ngô thị đã vào nhà.

“Phu nhân, vừa rồi Tam gia lại đi Tĩnh Tư Cư rồi.” Lý Chính Gia vươn ra hai ngón tay: "Trời còn chưa tối đã đến hai chuyến, lão nô cũng thật đau lòng cho thân thể của ngài ấy, vết thương còn chưa kết vảy nữa là!”

Ngữ khí của Ngô thị lập tức trở nên chua chát: “Ta có nên coi sinh thần bát tự để thử nhân duyên hay không?”

Lời này, Lý Chính gia không dám tiếp lời.

Đúng lúc này, giọng của nha hoàn ở bên ngoài vang lên: “Phu nhân, quản sự Đỗ gia đang ở ngoài cửa thứ hai chờ, nói muốn gặp ngài một lần.”

Đỗ gia?

Gặp ta?

Ngô thị vội sửa sang xiêm y: “Mau mời vào.”

Quản sự hơn bốn mươi tuổi, khuôn mặt hiền lành, hắn vừa bà thì hành lễ, sau đó đưa một cái túi giấy trong tay qua: “Nghe nói Tam gia bị thương, tiểu thư nhà ta kêu ta đưa chút thuốc bổ đến.”

“Cái này…” Ngô thị vẻ mặt áy náy: "Cái này sao có thể không biết xấu hổ mà nhận được đây!”

“Phu nhân cứ nhận lấy, tiểu thư nói, không nhìn mặt tăng cũng phải nhìn mặt Phật, phu nhân mấy năm nay đối xử với nàng như thế nào, tiểu thư đều ghi tạc trong lòng.” Quản sự mồm mép cực kỳ lưu loát: "Tiểu thư còn nói, Tam gia là người phu nhân đặt trong tim, nếu bình thường thì chắc chắn sẽ đến nhà để thăm rồi, nhưng bà bây giờ với ngày xưa đã khác rồi.”

Ngô thị vừa nghe lời này, trong lòng vừa thoải mái, vừa khó chịu.

Cô nương ở trong đại gia tộc, giáo dưỡng cũng thật khác biệt, nhìn xem người ta hiểu lễ nghĩa bao nhiêu. Nào giống như những kẻ từ nơi thâm sơn cùng cốc tới, đối nhân xử thế không nóng không lạnh, ngữ khí không âm không dương, ánh mắt đều mọc ở đỉnh đầu.

Chỉ là đáng tiếc!

Cô nương tốt như vậy, dòng dõi cao như vậy, lão gia và lão tam đều không thích.

……

Ngô thị làm sao có thể biết, cô nương tốt kia giờ này đang ngồi trong thủy tạ, cùng thưởng trà với phụ thân Đỗ Kiến Học.

Đỗ Kiến Học vừa mới xuống triều, đã kể lại hết chuyện trong triều cho nữ nhi nghe.

“Từ gia, lần này xem như ngã rồi.”

Đỗ Y Vân cười nói: "Phụ thân không cần cảm thán, chỉ cần có Từ Thịnh ở đây, chức quan Từ Lai dù ngồi cao hơn nữa cũng có thể bị người ra kéo xuống.”

Người quá ngu xuẩn.

“Phụ thân cảm thấy nhị gia Tạ phủ thế nào?”

Đỗ Kiến Học lắc đầu: "Không có ấn tượng gì.”

“Nữ nhi lúc trước ở Tạ gia, có nghe được không ít tin đồn của hắn.” Đỗ Y Vân rót cho Đỗ Kiến Học thêm một chung trà: “Nghe nói Nhị gia trước đây có đi học, rất thông minh, đáng tiếc không lọt vào mắt Tạ lão gia, bị đại gia đè đầu.”

Đỗ Kiến Học nhíu mày: "Ý của con là…”

“Phụ thân, Tạ nhị gia cũng không phải là một ống sắt, tuy chỉ là người của nhị phòng, nhưng đều có tâm tư và tính toán riêng.”

Đỗ Y Vân: "Muốn Tạ gia không yên ổn, con cảm thấy có thế dùng hai người này thử.”

“Tạ lão nhị tính một người, còn có một người nữa là ai?”

“Ngô thị, chính thất của Tạ Đạo Chi.” Đỗ Y Vân vừa cười gằn, vừa lắc đầu: “Phụ thân chắc chắn không biết, số của Ngô thị tốt bao nhiêu thì bà ta lại ngu xuẩn bấy nhiêu.”

Chuyện của Ngô thị, Đỗ Kiến Học đã nghe nói từ lâu.

Tạ Đạo Chi ở nhà mở tiệc chiêu đãi, chưa bao giờ mời Ngô thị ra ngoài, chỉ để Liễu di nương ở bên cạnh tiếp khách.

Về phần Liễu di nương kia…

Đỗ Kiến Học không khỏi bật cười nói: "Con muốn làm gì thì cứ làm, dù sao cũng có phụ thân đứng sau lưng con.”

“Đa tạ phụ thân.” Giọng Đỗ Y Vân rất nhẹ: “Con đã thả mồi rồi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »