Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51010 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 296
bà lão

❊ ❊ ❊

Một ngôi nhà nhỏ, thêm vài mẫu đất, cùng với một tướng công hiền lành biết phấn đấu, chỉ nghĩ thôi nàng đã thấy hạnh phúc biết bao!

Đêm đó, biết bao cảnh đẹp ý vui, biết bao thề non hẹn biển...

Sau một đêm trăn trở, người đó cầm lấy bạc của nàng không nỡ rời đi; còn nàng vẫn đứng tựa cửa mỉm cười, ngóng trông ngày hắn đỗ tú tài.

Ba năm sau, nhà đã có, ruộng cũng đủ, hắn cũng đã đỗ tú tài tiến sĩ.

Chỉ là, ngày Khúc Giang thiết yến, hắn lại trở thành chàng rể quý hóa của người khác, chỉ nhẹ nhàng để lại cho nàng một câu: "Phận liễu nát hoa tàn cũng xứng làm thê tử của ta sao? Tiện nhân!"

Hạ ma ma đột nhiên cười khùng khục, thoáng cái giơ tay lên.

"Bốp…"

"Ngươi mới khốn kiếp, đám mọt sách các ngươi người nào cũng là đồ khốn, rặt lũ lừa đảo, các ngươi hèn hạ hơn kỹ nữ gấp trăm lần, vạn lần, nghìn lần.”

Cú đánh quá nhanh và mạnh mẽ, Tạ Tri Phi tránh không kịp, bị giáng một đòn nặng nề.

Hắn đang nghĩ cách làm sao để cạy miệng Hạ ma ma, ai là người thực sự chuộc Thệ Thủy, cái tát này khiến hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

"Rốt cuộc, ngươi vẫn không bằng Thệ Thủy."

Hắn trầm giọng nói: "Ai có thể lừa nàng chứ? Nàng ta mới là người thông minh!"

Nhắc đến chuyện này, lồ ng ngực Hạ ma ma lại nhói đau, chút ý thức cuối cùng còn sót lại cũng mất hết.

Nàng túm chặt áo Tạ Tri Phi: "Ngươi thì hiểu cái gì? Hả? Ngươi thì biết cái quái gì?"

"Ta biết, nàng được người khác chuộc thân."

"Chuộc thân?"

Gân xanh trên mu bàn tay Hạ ma ma nổi lên, giọng nói khóc không ra khóc, cười không ra cười.

"Cái người Lý Tam đó là ai? Hắn ngay đến họ là gì, tên là gì cũng đều là giả...tất cả đều là giả...cái gì mà thề non hẹn biển, cái gì mà ngọt ngào ong bướm...dối trá...dối trá...dối trá...dối trá...”

Tạ Tri Phi trong lòng run lên: "Lý Tam là giả, vậy ai mới là thật?"

Ai là thật đây?

"Chả có gì là thật, đều là cái bóng, bóng của ta, bóng của ngươi, cái bóng của hắn."

Hạ ma ma nhìn Tạ Tri Phi với đôi mắt say lờ đờ, ợ lên hơi rượu rồi xếp ngón tay thành hình hoa lan.

"Đêm nghe tiếng đàn dâng trào tâm sự thiếu nữ, khung cửa lạnh lẽo lòng sầu đau, phấn son điểm tô phai dòng lệ, để lại sau lưng tiếng thở dài..."

Giọng nàng đột nhiên cao lên, ngân nga cất lên khúc hý.

"Điểm trang nhạt nhòa níu kéo tuổi xuân, vật quý trong phòng phủ tầng lạnh lẽo, vốn dĩ là một bài thơ đau lòng..."

Thơ đau đứt ruột...

Người đau xé lòng...

Cùng lúc với âm thanh nhỏ dần, Hạ ma ma không chống đỡ nổi nữa, từ từ đổ người xuống.

Nàng co tay co chân, lật người lại rồi dần dần cuộn tròn người lại thành tư thế em bé trong bụng mẹ.

Âm mưu của kế mẫu, nỗi hận thù của mẫu thân ruột, sự điên cuồng của phụ thân, còn có nước dãi chảy ra từ khóe miệng của đệ đệ.

Sự nghiêm khắc của ma ma, đa tình của công tử, vô tình của công tử, còn có ánh mắt ghen tuông ganh ghét của các tiểu nương tử...

"Lão gia, Lục di nương có mang song thai, trong đó có một thai chắc chắn là con trai."

"Tốt, tốt, tốt, Phó gia chúng ta bây giờ thiếu nhất là nguyên bảo*, cặp song sinh này đặt tên là Phó Nguyên, Phó Bảo đi."

*Nguyên bảo: Đồng tiền Nguyên Bảo, một loại tiền cổ của Trung Quốc, hay còn gọi đĩnh vàng hoặc bạc thời xưa.

"Chúc mừng lão gia, bé gái chào đời trước, ta chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào trắng trẻo như vậy, tương lai chắc chắn là một mỹ nhân."

"Mỹ nhân sao? Vậy đặt tên là Phó Bảo, như trân như bảo."

Hạ ma ma khẽ khép mắt lại, say đến bất tỉnh nhân sự.

Tạ Tri Phi cúi đầu nhìn nàng, rất lâu sau mới cúi người bế nàng đặt lên giường, đắp chiếc chăn gấm phủ lên người nàng.

Ngọn nến đã tắt, căn phòng chìm vào bóng tối.

Hắn chau mày rồi quay người rời đi.

……

Gió đêm mát mẻ;

Tiếng cười truyền tới.

Đi qua từng chiếc đèn cung đình, ánh sáng chiếu lên mặt Yến Tam Hợp khiến khuôn mặt Yến Tam Hợp phủ lên một tầng dịu dàng.

Có điều nét dịu dàng này không sao vơi bớt đi so với sự lo lắng nơi đáy mắt, mà càng ngày càng rõ ràng.

Yến Tam Hợp thực sự lo lắng cho Tam gia.

Hạ ma ma và Trân Tỷ Nhi không giống nhau.

Trân Tỷ Nhi cả đời tranh đấu với nhà ngoại, nhà chồng, những gì nhìn thấy, nghe thấy và trải nghiệm chỉ có hạn.

Hạ ma ma lăn lộn ở nơi phong trần này mấy chục năm, chính là con cá trạch trơn trượt nhất.

Cho dù có say, Tạ Tri Phi cũng không dễ dàng gì moi được tin tức Thệ Thủy từ miệng nàng.

"Ngũ thập nhà ta vẫn còn là một con gà trống chưa biết gáy đâu đấy"

Tiểu Bùi gia khẽ mở miệng: "Bà già đó nhìn qua là biết trống trải đã lâu, liệu có ăn sạch sẽ Ngũ Thập nhà ta hay không đây?"

Yến Tam Hợp loạng choạng suýt ngã.

Nàng hoài nghi nhìn Bùi Tiếu cười: "Các ngươi không phải là..."

"Đều là diễn trò mà thôi."

Tiểu Bùi gia mặt đầy hối hận: "Đều trách ta, ta cứ ra rả bên tai hắn cái gì mà mười giọt huyết, một giọt tinh, khiến cho hắn...Này, Tam Hợp, sao ngươi lại đỏ mặt hả?"

"..."

"Ngươi là bà đồng mà, loại chuyện này trong mắt ngươi hẳn là bình thường chứ."

"..."

Bà đồng năm nay mới có mười bảy thôi!!!

Yến Tam Hợp thầm gầm lên.

Đúng lúc này, một âm thanh đột nhiên vang lên: "Đồ khố rách áo ôm, tránh xa ta ra...đúng là một kẻ xúi quẩy..."

Cách xa hơn mười trượng.

Một bà lão không ngừng dập đầu trước một quý nhân: "Quý nhân, quý nhân tha mạng, tiểu nhân có mắt không tròng không thấy quý nhân ở đây."

Quý nhân là một tên béo chân tay ngắn ngủn, mặt đầy dầu mỡ, cái bụng phệ to thò lõ như mang thai sáu tháng.

"Mắt ngươi để đâu hả? Có biết quần áo trên người lão tử bao nhiêu tiền không, mười lượng bạc, vừa mới mặc thôi đấy."

Bà lão run rẩy đưa tay ra: "Lão nô giúp quý nhân phủi bụi đi ạ."

"Phủi con bà ngươi!"

Tên mập giơ chân đá một cước: "Cút xéo!"

Cú đá đạp thẳng vào giữa ngực bà lão, bà trợn mắt, ngã vật xuống đất.

Tên mập vẫn chưa nguôi cơn giận, đá liền hai cước vào hai thùng phân ở bên cạnh, lấy tay bịt mồm mũi vừa đi vừa chửi: "Con mụ khốn kiếp, đáng đời đi gánh phân cả đời."

Thùng phân vang lên rồi đổ ra, nước tiểu phân gio bên trong đổ hết ra, mùi hôi thối nồng nặc xộc lên.

Tiểu Bùi gia mặt mũi cứng đờ: "Đi, đi, đi, hôi chết ta.”

Yến Tam Hợp vốn muốn đi, nhưng khi thấy bà lão nằm bất động trên mặt đất, bèn đổi ý.

Nàng sải bước tới, ngồi trước mặt bà lão, đưa tay ra kiểm tra mũi.

"Tiểu Bùi gia, ta phải làm gì để bà lão tỉnh?"

Tiểu Bùi gia vội vàng đi tới, bịt mũi nói: "Ấn vào nhân trung, ấn mạnh vào."

Yến Tam Hợp ra sức ấn, rồi lại ấn, sau vài lần như vậy, bà lão giật một cái rồi mở mắt ra.

"Chu Thanh, cho ta năm lượng bạc."

Lại còn cho bạc?

Tiểu Bùi gia chợt mất kiên nhẫn: "Yến Tam Hợp, quản chuyện này làm cái gì..."

"Bùi đại nhân, nơi nào đau lòng nhất, là trên đỉnh núi nhìn trăng sáng đêm thu*."

*"Hà xứ tối thương tâm, quan sơn kiến thu nguyệt" - hai câu thơ trong bài "Quan sơn nguyệt" của nhà thơ Trường Tôn Tả Phụ thời Đường. (câu nay có nhắc trong phần Ngô Quan Nguyệt rồi á)

Tiểu Bùi gia không nghĩ đến nàng lại biết câu này, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Đúng vậy.

Ngô Quan Nguyệt yêu dân như con, Chu Dã yêu dân như con, nhưng mấu chốt là Bùi đại nhân hắn chỉ muốn ăn trắng mặc trơn, dựa vào cái gì mà phải ra tay giúp đỡ?

Chu Thanh lấy ra ít bạc vụn, Yến Tam Hợp nhận lấy, đỡ bà lão dậy, nhét năm lượng bạc vào tay bà.

"Chớ có quen biết con chó điên đó."

Bà lão quay lại, ngơ ngác nhìn Yến Tam Hợp, hai hàng nước mắt chậm rãi chảy ra từ khóe mắt.

Yến Tam Hợp không nói nhiều, chỉ cẩn thận nâng bà dậy.

Bà lão đứng vững, hành lễ thật lâu trước Yến Tam Hợp, rồi cúi xuống khiêng thùng phân.

Lúc tên béo đá một cước, hắn dùng hết sức lực, một thùng phân bị lăn vào trong đám cỏ.

Yến Tam Hợp toan quay người, thì đột nhiên ánh mắt cứng đờ.

"Bùi Minh Đình, ngươi nhìn chân bà lão kìa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »