Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51424 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 218
lỗ vốn

❊ ❊ ❊

Yến Tam Hợp vẫn tiếp tục nói.

"Trươc khi nàng chết, cởi bỏ ni bào, soi gương tô mi chải tóc mai, bôi son, còn đeo trang sức đẹp nhất lên người, mà ngươi…” Giọng Yến Tam Hợp đột nhiên lạnh lẽo: “Sau khi nàng tắt thở, lại thay ni bào cho nàng, cởi bỏ trang sức, lau đi son phấn. Niệm tưởng trong lòng nàng vốn chưa đủ để thành ma, là hành động này của ngươi, khiến cho nàng sau khi chết không được yên ổn.”

“Đầu sỏ hóa ra là ta!” Tuệ Như co chân, quỳ thẳng xuống trước mặt Yến Tam Hợp, nỉ non một câu: "Là ta hại nàng ư?”

Trái tim Bùi Tiếu đã nhảy ra khỏi cổ họng.

"Tam Hợp, ý của ngươi là, không có lo liệu hậu sự theo ý nguyện người chết, thì có thể khiến người chết sinh tâm mà sao?”

“Vừa rồi ta không nói rõ ràng à?” Yến Tam hợp ánh mắt nhìn Bùi Tiếu như đang nhìn một tên ngốc: “Người chết là lớn, Bùi đại nhân chưa từng nghe nói sao?”

“Ta có nghe qua!” Bùi Tiếu đưa tay chỉ vào Tuệ Như, không chút do dự ném nồi qua: “Nàng chưa từng nghe qua!”

Yến Tam Hợp ngồi xổm xuống, lạnh lùng nhìn vào mắt Tuệ Như: “Ta không vô duyên vô cớ hóa niệm giải ma cho người khác, suy nghĩ kỹ một chút, ngươi bằng lòng trả giá thế nào để đóng quan tài lại cho nàng. Nghĩ kỹ rồi, ngươi lại đến tìm ta.”

“Yến cô nương.” Tuệ Như bởi vì kêu lớn tiếng, mặt mũi đỏ bừng: “Bần ni chỉ hỏi ngươi một câu.”

“Ngươi nói đi.”

“Có phải quan tài của cô ấy dù có khép lại hay không thì cô ấy vẫn sẽ đi tiếp mãi như vậy.”

“Đúng.”

“Vậy thì không cần nghĩ nữa.” Đáy mặt lão ni cô Tuệ Như hiện ra vẻ quyết tuyệt: “Am Thủy Nguyệt nghèo khó, không có những vật vàng trắng kia, lão ni chỉ cái mạng mỏng này.”

Lúc này, đến phiên Yến Tam Hợp chấn động: “Ngươi vì nàng, đến mạng cũng không cần?”

Tuệ Như không chút do dự gật đầu: “Có thể!”

Đôi mắt Yến Tam Hợp trong trẻo nhưng lạnh lùng lóe lên một chút ánh sáng: “Vì sao?”

“Hoa trong gương trăng trong nước khổ liên miên.” Ngữ khí Tuệ Như tang thương không nên lời: “Phật nói ta không vào địa ngục, thì ai vào địa ngục?”

Yến Tam Hợp: "Ngươi và nàng có quan hệ gì?”

Tuệ Như: "Không có gì, đều là người xuất gia, đều là người số khổ.”

Yến Tam Hợp nhìn nàng, yên lặng một lát rồi nhặt chuỗi phật châu trên mặt đất lên: “Có thể cho ta chuỗi phật châu này không?”

Tuệ Như không biết nàng có dụng ý gì, mờ mịt gật đầu.

Yến Tam Hợp chậm rãi đứng lên: “Tâm ma này ta đồng ý giải cho ngươi, sau khi trời tối, gặp ở cửa Am Thủy Nguyệt.”

“Vậy, vậy là giải rồi?” Bùi Tiếu: "Bà ta còn chưa trả tiền mà?”

Yến Tam Hợp lắc lắc phật châu trong tay: "Có cái này rồi.”

Bùi Tiếu: "...”

Trong lòng hắn thở dài một hơi: Được, chuyến này e lại là một vụ mua bán lỗ vốn rồi.

Nương tử không biết kiếm cho mình nhiều tiền hồi môn một chút!

Yến Tam Hợp nào biết sự quanh co trong lòng Bùi đại nhân, nàng nhìn Tuệ Như.

“Nếu được thì hãy để Tứ phu nhân thanh tu ở Am Thủy Nguyệt.”

“Phật độ người có duyên, có duyên hay không thì cứ xem tạo hóa của nàng, nhưng Phật môn hẳn là nên mở rộng.”

Tuệ Như đừng khỏi mặt đất, chắp tay với Yến Tam Hợp: “A Di Đà Phật, Tứ phu nhân hôm nay có thể vào Am Thủy Nguyệt.”

“Đi đi!”

“Ta ở cửa am chờ Yến cô nương.” Tuệ Như nói xong, hành lễ với Yến Tam, xoay người mở cửa rời đi.

Bùi Tiếu tinh mắt, phát hiện khóe mắt lão ni cô này có nước mắt chảy ra.

Người sáu căn thanh tĩnh cũng khóc sao, đúng là hiếm lạ thật.

Hắn cảm thấy rất tò mò, đi tới trước mặt Yến Tam Hợp, thấp nặng giọng hỏi: "Ngươi vừa mới duỗi một ngón tay ra thôi, làm sao bà ta?”

“Ngươi nói nhiều quá!”

“Thì tò mò đó, không hỏi cho rõ ràng, tối nay ta chắc chắn ngủ không yên, ngươi đành lòng sao?”

“Đành lòng chứ!” Yến Tam Hợp: "Lui ra đi, Bùi đại nhân.”

Giọng điệu lạnh lùng này, Bùi đại nhân ta rất thích!

Quả thực khiến cho người ta vò đầu bứt tai!

Ánh mắt Bùi Tiếu lóe lên, suýt nữa thì không đè xuống được.

Yến cô nương, Yến cô nương!

Lúc này, Quý Huệ vọt tới, không nói hai lời đã quỳ xuống trước mặt Yến Tam Hợp, đang muốn mở miệng nói cảm ơn, thì Yến Tam Hợp thình lình nhìn qua.

“Lục cô nương, đừng cứ đụng một cái là quỳ, người quỳ nhiều, xương cốt sẽ mềm đi đó.”

“Ta...”

“Bất Ngôn, tiễn khách!”

“Vâng!”

“Tạ tổng quản, ngươi vào đi.”

“Ta...” Tạ tổng quản bị điểm danh quả thực còn kinh ngạc hơn bị sét đánh trúng.

Hắn không nói hai lời, nhanh chóng vọt vào: “Yến cô nương, có gì dặn dò sao?”

Yến Tam Hợp giơ ngón tay ngoắc ngoắc, ý bảo hắn đến gần một chút.

Tạ tổng quản không biết vì sao, hai chân mềm nhũn như bông vải.

Đi tới gần, hắn còn chưa nghĩ ra nên mở miệng như thế nào, một cánh tay đã rơi trên vai hắn.

Tạ tổng quản sợ tới mức giật mình một cái: "Yến, Yến...”

“Ta làm việc gì, ngươi cũng biết đấy.”

“…” Tạ tổng quản vội vàng gật đầu.

“Sắp tới ta muốn làm cái gì, ngươi hẳn là cũng biết nhỉ.”

“...” Tạ tổng quản tiếp tục gật đầu.

“Có ba chuyện, ngươi nghe cho kỹ.” Biểu cảm trên mặt Yến Tam Hợp cực kỳ nghiêm túc, cực kỳ thâm trầm.

"Một là chuẩn bị cho ta và Lý Bất Ngôn hai con ngựa đi nhanh nhất; hai là thông báo phía bên lão phu nhân. Ba, mấy tháng sau ta sẽ thường xuyên ra vào Tạ phủ, ngươi không cần quan tâm, cứ coi ta như người chết là được.”

Có thể không nói hai chữ người chết không? Rợn cả người.

“Yến, Yến cô nương còn có gì dặn dò nữa không?”

Yến Tam Hợp buông tay: “Không có, đi thôi.”

Tạ tổng quản chạy còn nhanh hơn thỏ.

Nương nó!

Ta mà còn tò mò chuyện của nàng ta nữa thì sẽ tự tát vào mặt mình!

Thật đáng sợ!

……

Am Thủy Nguyệt tọa lạc dưới chân núi Tây Sơn.

Tây Sơn thuộc dãy núi Thái Hành Sơn, liếc mắt thấy liên miên không ngừng.

Yến Tam Hợp vì tránh Bùi Tiếu, nên mặt trời chưa xuống núi, đã lặng lẽ xuất phát cùng Lý Bất Ngôn.

Gần đây vị Bùi đại nhân này không biết bị gì, ngày ngày đều chạy tới Tĩnh Tư Cư.

Hôm nay tặng mứt hoa quả, ngày mai tặng trái cây, thân thiện như thời tiết hôm nay.

Hắn còn ngại không làm Yến Tam Hợp buồn nôn, vừa thấy mặt nàng đã kêu "Tam Hợp ơi, Tam Hợp à".

Ai cho hắn kêu Tam Hợp chứ!

Hai người chạy một hơi tới cửa Am Thủy Nguyệt, đúng lúc trời vừa tối.

Tuệ Như đã chờ ở cửa.

Yến Tam Hợp xoay người xuống ngựa, liếc mắt thấy trên ghế đá dưới cây đại thụ, có hai người ngồi một trái một phải, chợt thay đổi sắc mặt.

Ơ!

Lý Bất Ngôn vui vẻ, che miệng, lại dùng giọng mà tất cả mọi người đều có thể nghe thấy nói: "Đúng âm hồn bất tán.”

Bùi Tiếu đá đá Tạ Tri Phi: Nói ngươi hay nói ta thế?

Tạ Tri Phi: Ngươi!

Bùi Tiếu: Sao lại ta là?

Tạ Tri Phi: Vì ta đẹp.

Bùi Tiếu: Đệt!

Tạ Tri Phi đứng lên, đi tới trước mặt Yến Tam Hợp, nở nụ cười lưu manh.

“Lần này các ngươi đi tìm hiểu, ắt hẳn phải tới đêm hôm khuya khoắt, canh ba cửa Tây thành đã đóng, ta sợ các ngươi không về được, cho nên vừa làm xong chuyện ở binh mã ty thì đã vội vàng chạy tới đây.”

Thấy Yến Tam Hợp không có biểu cảm gì, hắn thở dài: “Ta bận cả ngày, đến cơm trưa còn chưa ăn, sắp chết đói đến nơi rồi!”

Yến Tam Hợp nhìn về phía Bùi Tiếu: "Hắn uống rượu sao?”

Bùi Tiếu: "Không có!”

“Không uống rượu, sao còn làm nũng!" Yến Tam Hợp lắc đầu:" Tạ đại nhân, chú ý hình tượng.”

Tạ đại nhân cười rộ lên, hai má lúm đồng tiền lún vào thật sâu.

Cười cái rắm!

Yến Tam Hợp nghiến răng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »