Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51012 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 269
thệ thủy

❊ ❊ ❊

"Tên của Tĩnh Trần ở giáo phường ti là Thệ Thủy, hai mươi lăm năm trước đậu hoa khôi, đây là bài thơ đối năm đó nàng viết."

Yến Tam Hợp thầm kinh ngạc.

Hoa khôi Thệ Thủy;

Ni cô Tĩnh Trần.

Hai thân phận này thật sự khác nhau một trời một vực!

Yến Tam Hợp ngẩng đầu: "Còn nghe ngóng được gì nữa không?"

Tạ Tri Phi lười biếng chống cằm: "Hiện tại chỉ có vậy thôi."

Vậy cũng tốt rồi.

Chỉ cần xác định được thân phận thì dễ xử lý, sợ gì tốn thêm chút bạc chứ.

Khóe miệng Yến Tam Hợp nhếch lên một đường cong.

"Biết được thân phận rồi thì việc còn lại dễ xử lý hơn nhiều." Tạ Tri Phi híp mắt

Dù Binh Mã Ti Ngũ thành không điều tra được gì, thì Cẩm Y Vệ cũng sẽ có cách, nhiều lắm là ba ngày, hắn đảm bảo sẽ tra rõ ràng tám đời tổ tông nhà Thệ Thủy.

Nhưng...

Trong lòng Tam gia khó chịu.

Không những khó chịu mà còn rất ngứa, những chỗ ngứa đó không có ai gãi nên không hết ngứa được.

Nghĩ đến đây, đôi mắt hoa đào của Tạ Tam gia hờ hững liếc Yến Tam Hợp một cái.

Bàn tay đặt trên bàn của Yến Tam Hợp hơi siết lại.

"Trên đời này người đẹp rất nhiều, người vừa đẹp vừa thông minh rất ít, vừa đẹp vừa thông minh lại có hai lúm đồng tiền lại càng hiếm, chẳng khác gì lông phượng vảy rồng cả."

Úi cha!

Đệt!

Tạ Tri Phi cười sung sướng: "Yến Tam Hợp, ngươi đang nói sự thật gì thế."

Rõ ràng là đang dỗ hắn.

Yến Tam Hợp nói tiếp: "Mất mấy ngày?"

Tạ Tri Phi chỉ cười không nói, đứng dậy đi ra ngoài.

Yến Tam Hợp toan gọi lại thì thấy bàn tay sau lưng hắn đang đắc ý vẫy tay với nàng.

Năm ngày?

"Yến cô nương, nàng hài lòng chưa?"

Âm thanh mang theo ý cười của nam nhân tản ra theo làn gió đêm, Yến cô nương cúi đầu im lặng.

Hít vào;

Thở ra.

Hít vào;

Thở ra.

Lý Bất Ngôn tức cười: "Người làm trò gì thế?"

"Mất mặt." Giọng Yến Tam Hợp nhỏ như muỗi kêu: "Ta chưa dỗ dành nam nhân bao giờ."

Nhìn phản ứng chậm chạp này, còn không nhìn ra người ta là cố ý hay sao?

Lý Bất Ngôn gõ bàn: "Ngẩng đầu lên, nghe ta kể chuyện ở giáo phường ti này. Chuyện tuy không dài nhưng thú vị."

Yến Tam Hợp nghe xong, thì nào còn nhớ chuyện mất mặt của bản thân nữa: "Ngươi có nói cho bọn hắn bài thơ đó do nương ngươi viết không?"

"Cũng chẳng phải nương ta viết, mà do một người vĩ đại ở thế giới của nương ta sáng tác."

Lý Bất Ngôn ung dung: "Ta thấy tiểu nương tử kia đáng thương nên tặng bài thơ đó cho nàng."

"Hay cho một Lý Đại Hiệp thâm tàng bất lộ." Yến Tam Hợp nghi hoặc: "Vì sao Thái Tôn lại muốn nâng đỡ Trúc Hương?"

"Bọn Tam gia không nói, ta cũng chẳng hỏi, có lẽ là muốn đấu với Hán Vương chăng!"

"Người đó không phải kẻ tự nhiên đi đấu với người ta đâu." Yến Tam Hợp lắc đầu, không nghĩ chuyện đó nữa: "Bất Ngôn, mang quyển trục lại đây."

"Còn xem à!"

"Vừa nãy mới xem lướt thôi, giờ ta muốn xem kỹ lại."

Lý Bất Ngôn mang quyển trục đến, Yến Tam Hợp vừa định mở ra thì nàng đã nói: "Đúng rồi, Tam Hợp, tiểu Bùi gia đang ở trong phủ đấy."

Yến Tam Hợp sửng sốt, từ ngày hắn đến Tạ phủ cầu hôn đến nay, nàng vẫn chưa gặp lại hắn.

Hắn và Tạ lão tam dính nhau như hình với bóng, hắn đang ở Tạ phủ nhưng thà rằng đợi ở bên ngoài chứ không đến Tĩnh Tư Cư, là thấy áy náy sao?"

"Ta liếc mắt cái là biết rồi." Lý Bất Ngôn ngồi xổm xuống trước mặt Yến Tam Hợp.

"Nhìn có vẻ nói năng vô liêm sỉ, nóng nảy, nhưng tính tình ngay thẳng, ấm áp, việc của Tĩnh Trần và Thái Tôn chưa ai lo bằng hắn."

"Ta biết." Biểu cảm của Yến Tam Hợp sâu như màn đêm: "Nên ta mới chủ động gọi hắn là Bùi Minh Đình."

Làm bạn của hắn!

......

Tạ Tri Phi đi tới Tĩnh Tư Cư, từ xa đã thấy Bùi tổ tông đã đứng bên đường đợi hắn.

Thái dương chợt nhức nhức, đau đến mức muốn nhéo một cái thật mạnh.

Hắn bước tới, khẽ nói: "Mọi việc đã giải thích rõ rồi, tiếp theo chúng ta giúp nàng điều tra Thệ Thủy, ta hứa với nàng năm ngày là xong."

"Ngươi dám nói năm ngày ư." Tiểu Bùi gia nghĩ tới Yến Tam Hợp phải chờ đằng đẵng năm ngày, bèn muốn mắng người: "Với bản lĩnh của Tạ ngũ thập ngươi, hai ngày là đủ rồi."

"Tổ tông ơi, Tĩnh Trần nếu là một ni cô bình thường, ngày mai ta sẽ điều tra rõ ràng từng người một trong mộ phần nhà nàng."

Tạ Tri Phi: "Người này là quan kỹ, chắc chắn là gia đình tội thần, đây là chuyện lớn, không thể im hơi lặng tiếng được."

"Đi, đi, đi."

Tiểu Bùi gia vỗ vỗ hắn: "Tóm lại, lấy cho ta ít điểm tâm."

Tạ Tri Phi hất tay hắn ra: "Về, hay ngủ với ta?"

"Về!"

"Muộn thế này rồi mà?"

"Bây giờ khác xưa rồi, phụ mẫu quản chặt lắm!"

"Ta tiễn ngươi."

Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, ra đến cửa thì bỗng đụng phải một người.

Tạ Bất Hoặc nhìn thấy bọn hắn thì cũng ngây ra, rồi cười nói: "Chả trách ta và Ôn Ngọc tìm mãi, hóa ra tam đệ đã về rồi."

Tạ Tri Phi "Ừ" một tiếng.

"Tiểu Bùi gia về sao?"

"Liên quan chó thì đến ngươi!"

"Không có ai nên tiểu Bùi gia không thèm diễn kịch nữa ư?"

"Nói đúng rồi đấy."

Bùi Tiếu không muốn phí lời với hạng người này: "Ngũ thập, không tiễn, ta về đây!"

"Tiểu Bùi gia dừng bước."

Tiểu Bùi gia nghe thấy giọng nói này thì điên tiết rống lên: "Ngươi là ai mà bắt ta dừng bước."

Nhị gia không hề tức giận, vẫn mỉm cười: "Ta chỉ muốn hỏi tiểu Bùi gia, ngươi thấy bài thơ của Trúc Hương cô nương thế nào?"

"Thơ nàng hay dở như nào ông đây không biết, ông đây chỉ biết tên nhóc nhà ngươi không có ý tốt gì gì."

Nói xong, tiểu Bùi gia đùng đùng bỏ đi.

Tạ Bất Hoặc nhìn bóng lưng hắn, ánh mắt chợt trở nên cô độc lạnh lẽo, đột nhiên nhắc lại chuyện cũ: "Tam đệ, năm đó ta chỉ khiến ngươi dầm mưa một lần, hắn lại hận ta chừng ấy năm, đúng là thù dai thật!"

"Hắn là người như vậy." Tạ Tri Phi thấp giọng cười, cười đến giãn cả lông mày.

"Nhị ca đừng chấp trách với hắn, sau này có gặp thì cách xa nhau một chút, đừng có lượn lờ trước mặt khiến người ta thấy chán ghét nữa."

Tạ Bất Hoặc nheo mắt: "Hắn chán ghét, hay tam đệ thấy chán ghét?"

"Hắn là ta, ta cũng là hắn." Trạ Tri Phi ngửi thấy mùi rượu trên người hắn, hờ hửng nói: "Nhị ca say rồi nên nói hơi nhiều nhỉ, huynh nghỉ ngơi sớm đi."

"Tam đệ, ngươi cảm thấy bài thơ của hoa khôi đó thế nào?"

Hôm nay Tạ nhị gia không biết có phải do uống nhiều rượu hay không, mà vừa nói nhiều vừa không biết điều.

Tạ Tri Phi cười gằn, nhìn thẳng mặt hắn.

Nam nhân có rất nhiều loại, nhưng nam nhân Tạ gia chỉ có một loại...

Trong ngoài bất nhất, đó là câu dành riêng cho nam nhân Tạ gia.

Nhưng cái vị trước mặt này đã đẩy mức độ bất nhất đó lên đến mức cực điểm.

Đâu chỉ có chuyện bị dầm mưa, "đứa trẻ hư" bị Đỗ Y Vân đập ngã bằng một viên gạch, chính là bạn thân nhất thời niên thiếu của Tạ nhị gia.

Đằng sau những chuyện nguy hiểm Tạ Tam gia hắn gặp phải, đều có bóng dáng của người này.

Hắn giống một con chuột âm thầm nấp trong hang, không dám đường đường chính chính ló mặt ra ngoài, chỉ thích lén lút ra khỏi hang lúc trời tối.

Mà Tạ Tam gia lại ghét nhất loại người này.

"Ta thô tục, không hiểu được."

Tạ Tri Phi nói xong, bình tĩnh thu lại ánh mắt, bình tĩnh quay người bỏ đi, để lại một mình Nhị gia đứng đó.

Ô Hành bước ra từ chỗ tối.

"Nhị gia, về nghỉ thôi."

Tạ Nhi Lập không nhúc nhích, kéo vai Ô Hành: "Ngươi chắc chắn bài thơ đó là do Lý Bất Ngôn dạy Trúc Hương ư?"

Ô Hành gật đầu.

"Gia, tiểu nhân thấy rất rõ ràng, Lý Bất Ngôn dạy Trúc Hương cô nương từng từ một."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »