Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 52150 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 212
bà đồng

❊ ❊ ❊

Đỗ phủ.

Nội trạch.

Nước mắt Đỗ Y Vân chảy như mưa.

Nghê Nhi bên cạnh căm giận: “Cái gì mà mệnh của cha mẹ, lời của người mai mối đều là giả, rõ ràng là do Tam gia thay lòng với tiểu thư.”

“Y Vân à, thành Tứ Cửu cũng không phải chỉ là lão Tam tuấn tú không thôi.” Chuyện đến nước này, Đỗ đại gia chỉ có thể khuyên: "Dựa vào dòng dõi nhà chúng ta, cao môn thế gia kiểu gì mà tìm không được chứ?”

“Đúng vậy!” Đỗ nhị gia ở bên cạnh giúp đỡ: “Hắn chỉ là một con quỷ đoản mệnh, không xứng với muội đâu!”

“Ca!” Đỗ Y Vân khóc nói: "Không phải muội muội hèn mòn muốn dính với hắn, mà vì tình cảm nhiều năm như thế…”

“Tiểu muội à!” Đỗ đại gia thở dài: “Nam nhân nếu đã thay lòng đổi dạ, thì mười con trâu cũng kéo không lại được, muội đừng khóc nữa, việc này cha chúng ta sẽ làm chủ cho muội, không thể để muội bị ức hiếp như vậy mãi được.”

Đỗ nhị gia vỗ bàn: “Lần sau đừng để ta gặp hắn, gặp một lần, ta đánh một lần.”

“Cảm ơn đại ca, nhị ca đã làm chủ cho tiểu muội.” Đỗ Y Vân dùng khăn lau nước mắt: "Cô nương kia sau đó thế nào, tìm được chưa?”

“Sống chết gì mặc kệ ả.” Đỗ đại gia chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Nghe ca nói một câu, làm người không nên quá lương thiện, người lương thiện dễ bị ăn hiếp. Nhớ kỹ lời của đại ca.”

Đỗ nhị gia cũng quở trách: “Phải tàn nhẫn cứng rắn lên.”

Đỗ Y Vân rưng rưng gật đầu.

Dáng vẻ lê hoa đái vũ của muội muội khiến hai vị gia Đỗ gia cảm thấy chua xót, không đành lòng nhìn nữa, dặn dò vài câu rồi căm giận rời đi.

Người vừa đi, trên mặt Đỗ Y Vân đâu còn chút yếu đuối nào nữa.

“Nghê Nhi, đi hỏi thăm chuyện biệt viện Từ gia đi.”

“Vâng!”

Sau nửa chén trà, Nghê Nhi vội vàng trở về: "Tiểu thư, Từ Thịnh xảy ra chuyện rồi.”

Đỗ Y Vân cả kinh: "Chuyện gì?”

Nghê Nhi đỏ mặt nói: "Mệnh căn của hắn bị người ta gọt đứt.”

“Ai gọt?” Sắc mặt Đỗ Y Vân trắng bệch: "Yến Tam Hợp thì sao?”

“Không biết cụ thể, nhưng bên ngoài đã truyền đi rất ồn ào, toàn bộ thái y ở kinh thành đều đang đến biệt viện.”

“Yến Tam Hợp thì sao, ả ta chết chưa?”

Nghê Nhi thở hổn hển: “Nô tỳ nhận được tin, vội vàng đến báo với tiểu thư, còn chưa kịp hỏi thăm.”

“Đi hỏi thăm liền đi.”

“Vâng!”

“Khoan đã!”

“Đi hỏi thăm xem Tạ Tri Phi đang ở đâu luôn?”

“Vâng!”

Trong phòng lại lần nữa yên tĩnh.

Đỗ Y Vân nắm chặt chiếc khăn lụa trong tay, chợt nở nụ cười.

Yến Tam Hợp, ngươi tốt nhất là thối, nát, tàn, chết, nếu không ta vẫn còn nghĩ cách xử lý ngươi.

Phải, lần này lại là nàng.

Cái tên Từ Thịnh hạ lưu đó, càng không chiếm được, trong lòng hắn càng nhớ thương.

Chỉ cần phái người len lén nói cho hắn biết một tiếng, nữ nhân lúc trước hắn nhớ thương kia đã trở lại, thì cam đoan hắn sẽ không từ thủ đoạn bắt người tới tay.

Yến Tam Hợp, đừng trách ta lòng dạ độc ác, ngoại trừ Tạ Tri Phi, ngươi còn có một chuyện đắc tội ta nữa.

Đỗ Y Vân ta quỳ trời quỳ đất quỳ cha quỳ mẹ, chưa bao giờ quỳ trước bất cứ ai.

Lần quỳ đó, ở trước mắt bao người, ngươi giẫm mặt mũi Đỗ Y Vân ta dưới lòng bàn chân, giẫm mặt mũi Đỗ gia ta dưới lòng bàn chân.

Sự sỉ nhục này, ta nhất định phải trả lại cho ngươi gấp bội.

Về phần Tạ Tri Phi ngươi...

Đỗ Y Vân nheo mắt lại.

Ngươi vốn chỉ là một con chó đi theo phía sau ta, chỉ có chủ nhân không cần chó, không có đạo lý chó dám chọn chủ nhân!

……

Lần thứ hai lên Xuân Phong Lâu, Tạ Tri Phi cố ý thuê một phòng lớn.

Vừa mới ngồi xuống, trà còn chưa uống thì cửa đã bị đá văng ra.

Bùi Tiếu xông vào: “Yến Tam Hợp, Yến Tam Hợp, ngươi có sao không?”

Yến Tam Hợp nhìn thấy hắn đầu đầy mồ hôi, trong lòng chợt ấm áp, ngữ khí cũng mềm mại: “Không sao.”

“Ôi, làm ta sợ muốn chết.”

Bùi đại nhân sắp bị hù chết, ánh mắt nghiêng về phía Lý Bất Ngôn, nghiến răng nghiến lợi: “Hạ nhân không bảo vệ được chủ tử, nên giẫm nát vứt cho chó ăn.”

Lý Bất Ngôn: "...”

Bùi Tiếu: "Ai làm, Tạ Ngũ Thập ngươi tra được chưa?”

“Thằng cháu Từ Thịnh.”

“Từ Thịnh?” Bùi Tiếu ngẩn ra: “Trên đường ta tới đây, nghe nói con rùa kia bị...”

Tạ Tri Phi vội vàng: "Khụ khụ khụ...”

Bùi Tiếu nhíu mày: "Ngươi sao thế…”

Ánh mắt Tạ Tri Phi liếc về phía Lý Bất Ngôn, không đủ, lại liếc thêm một cái.

“Ngươi nhìn nàng làm gì...” Bỗng một tia sấm chớp lóe lên, Bùi Tiếu trừng mắt vội vàng lấy tay che miệng, tránh cho mình sợ hãi kêu lên.

Lý Bất Ngôn mỉm cười: “Bùi đại nhân, còn định giẫm nát ta cho chó ăn không?”

Bùi Tiếu "Bà cô, ta nào dám", sau đó giờ ngón tay cái với nàng: “Lý đại hiệp, làm tốt lắm.”

“Minh Đình...”

“Minh Đình...”

“Bùi Minh Đình!”

“Kêu cái gì?” Bùi Tiếu thò đầu ra: “Ở đây!”

Ninh thị thở hồng hộc chạy vào: “Đứa nhỏ này, chạy nhanh như vậy làm gì, ta đuổi cũng đuổi không kịp...

Ôi, Yến cô nương, Tam gia đều ở đây à, trùng hợp thế, lại gặp mặt rồi!”

“Trùng hợp gì chứ?” Tạ Tri Phi: "Tam phu nhân, Yến cô nương cố ý ở chỗ này chờ ngươi đó.”

“Chờ ta làm gì?” Ninh thị buồn bực.

Đúng lúc này, Lục cô nương Quý Huệ đầu đầy mồ hôi đi theo vào, vừa thấy người trong phòng bao, thì khó hiểu, đưa mắt hỏi Bùi Tiếu: Sao ngươi lại dẫn chúng ta tới đây?

“Không dẫn các ngươi đến đây thì sao nhờ vả người khác làm việc được!” Bùi Tiếu chào hỏi: "Tam cữu mẫu, Lục tỷ, các ngươi đừng đứng nữa, ngồi xuống nói chuyện đi.”

Ninh thị và Quý Huệ không hiểu ngồi xuống.

Bùi Tiếu thuận tay đóng cửa lại, thần sắc cực kỳ nặng nề.

“Hai vị, lời ta sắp nói các ngươi phải nghe rõ ràng, mộ ni cô Tĩnh Trần ở am Thủy Nguyệt không phải bị trộm.”

Quý Huệ: "Vậy thì là gì?”

Sắc mặt Ninh thị trắng bệch: “Có chuyện ma quái sao?”

“A...” Quý Huệ ôm lấy cánh tay Ninh thị: "Am ni cô sao lại có ma vậy, nơi Phật môn thanh tĩnh cơ mà!”

Ninh thị vội vàng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!”

Bùi Tiếu tức giận giậm chân: “Đám các ngươi có thể đừng cắt ngang lời ta không!”

“Để ta nói!” Tạ Tri Phi rót trà cho hai người.

“Tam phu nhân, Lục tỷ, quan tài của Tĩnh Trần ni cô không phải bị trộm, cũng không phải ma ám, mà là khi nàng còn sống có niệm, một thời gian sau niệm thành ma, cần mời người đến hóa niệm giải ma.”

Ninh thị sợ tới mức hai hàm răng run rẩy: “Xong rồi, xong rồi, còn ghê hơn cả ma, trực tiếp liên quan tới ma rồi.”

“Không đúng!” Nàng trừng mắt: “Tạ ca nhi, trên đời này làm gì có ma?”

Quý Huệ: "Đúng vậy, chuyện thần thần quỷ quỷ cũng từng nghe nói.”

Ninh thị linh cơ khẽ động: "Là sắc ma sao?”

Quý Huệ rùng mình: "Mẹ ơi, sắc ma chuyên chọn ni cô chết ra tay sao?”

Ninh thị vội vàng lẩm bẩm: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật!”

Tạ ca nhi: Được, hắn cũng không nói tiếp được nữa.

“Tam phu nhân!”

Lý Bất Ngôn rút nhuyễn kiếm ra, đặt lên bàn, Quý Huệ sợ tới mức vừa thét chói tai, vừa chui vào lòng Ninh thị.

"Trở về nói với am chủ am Thủy Nguyệt, muốn ván quan tài của Tĩnh Trần khép lại, thì đến Tạ phủ tìm tiểu thư nhà ta.”

“Sau, sau sau đó thì sao?”

“Kêu am chủ tự cầu tiểu thư nhà ta, tiểu thư nhà ta tất nhiên sẽ giúp nàng hóa niệm giải ma, nếu không, mấy ngươi sẽ đều gặp xui xẻo.”

Bùi Tiếu và Tạ Tri Phi quay đầu nhìn Lý Bất Ngôn: Các nàng gặp xui xẻo?

Lý Bất Ngôn: Cứ hù trước đã.

Ninh thị vừa nghe thấy nàng sẽ gặp xui xẻo, ba hồn mất hết hai hồn: “Ngươi...ngươi... tiểu thư nhà ngươi không... không... không phải phá án sao?”

“Không phải!” Lý Bất Ngôn nghiêm mặt nói: "Tiểu thư nhà ta am hiểu việc nói chuyện với người chết không khép được quan tài, ừ, chính là bà đồng trong lời các ngươi đó.”

Quan tài?. Truyện Tiên Hiệp

Người chết?

Nói chuyện?

“Rầm” một tiếng.

Đầu Ninh thị và Quý Huệ đụng vào nhau, hai người đã hôn mê bất tỉnh.

“Mợ ba, mợ ba!”

“Lục tỷ, Lục tỷ!”

Ôi, đúng là yếu đuối quá.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »