Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 12398 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 218

❊ ❊ ❊

Nên trước khi lên tàu, Lý Trúc Quân nắm lấy tay Thẩm Ngưng Sơ không nỡ buông, hẹn một tuần sẽ gọi điện một lần, còn bảo hai đứa khi nào rảnh thì về Bắc Kinh, bà sẽ dẫn Thẩm Ngưng Sơ đi dạo trung tâm thương mại Hoa kiều, ăn vịt quay Bắc Kinh, leo Vạn Lý Trường Thành.

Nghe vậy, Thẩm Ngưng Sơ rất hào hứng, chỉ muốn lập tức cùng Lý Trúc Quân về Bắc Kinh.

Chính vì câu nói pha trò của cô mà không khí chia ly bớt đi phần nào, mãi đến khi lên xe, Lý Trúc Quân vẫn đứng bên cửa sổ dặn dò cháu trai phải chăm sóc Thẩm Ngưng Sơ cho tốt.

“Tiểu Sơ, nếu A Hành có chỗ nào không tốt con cứ gọi điện cho bà, bà sẽ lập tức đến dạy dỗ nó.”

“Dạ!”

Thẩm Ngưng Sơ đáp lại dứt khoát, sau khi đồng ý còn đắc ý nhướng mày với Cố Khiếu Hành.

Cố Khiếu Hành cười bất đắc dĩ, anh biết tính bà mình nói được làm được, nhưng anh yêu thương cô còn không hết sao có thể bắt nạt cô chứ?

Tiễn ông bà nội xong, Cố Khiếu Hành còn chưa thấy mất mát gì mấy, Thẩm Ngưng Sơ lại bày ra vẻ mặt ủ rũ, cứ ba bước ngoảnh đầu lại một lần như thể người thân của mình vừa rời đi vậy.

Nhìn cô như vậy Cố Khiếu Hành phải tự xem xét lại bản thân, sau đó để dỗ dành cô, anh nói: “Chờ em được nghỉ hè anh sẽ đưa em về thăm ông bà.”

“Vâng, vậy đến lúc đó chúng ta ở nhà chơi với ông bà nhiều một chút.”

Cố Khiếu Hành cưng chiều gật đầu: “Được.”

Nghĩ đến kỳ nghỉ hè cũng không còn bao lâu nữa, tâm trạng Thẩm Ngưng Sơ lại tốt lên, vì vui vẻ nên cô quyết định đến nhà ông bà ngoại ăn cơm.

Hai người vừa đi đến sân đã thấy một người đàn ông xách đồ đi tới, Cố Khiếu Hành nhìn thấy người tới thì ngạc nhiên trong giây lát, sau đó giơ tay chào theo kiểu quân đội: “Thủ trưởng Tống.”

Tống Chiêu Huy chào lại, ánh mắt rơi vào người Thẩm Ngưng Sơ.

Không biết có phải ảo giác hay không, Thẩm Ngưng Sơ lại cảm thấy ánh mắt ông nhìn mình có trìu mến.

Thẩm Ngưng Sơ không quen biết Tống Chiêu Huy, chỉ nghe thấy Cố Khiếu Hành gọi là Thủ trưởng Tống nên nhất thời không phản ứng kịp, đối mặt với ánh mắt hiền từ của Tống Chiêu Huy, cô có chút bất ngờ.

Thấy vậy, Cố Khiếu Hành mới giới thiệu hai người với nhau.

Thì ra người đàn ông trước mặt chính là ông chủ nhà trọ mà cô từng ở, đẹp trai như vậy sao?

Mặc dù trông ông ta đã ngoài bốn mươi, nhưng khí chất oai phong lẫm liệt lại khiến người ta không nhìn ra tuổi thật, tuy không còn là một chàng trai trẻ nhưng cũng không giống người đàn ông bốn mươi tuổi.

Cố Khiếu Hành thấy cô vợ nhỏ của mình đang dùng đôi mắt long lanh đánh giá Tống Chiêu Huy, dường như còn có vẻ hứng thú, anh thản nhiên đứng chắn ở giữa, chặn tầm mắt của cô, sau đó mới hỏi: “Thủ trưởng Tống, anh được điều về đây rồi sao?”

Đều ở trong quân đội, nên cũng biết một số thông tin điều động, lệnh điều động của Tống Chiêu Huy đã đến đây từ tháng trước, bây giờ đến đây chắc là đã trở về rồi.

Tống Chiêu Huy gật đầu: “Ừ, tiện thể đến thăm lão thủ trưởng.”

Khách đến nhà, hiện tại Cố Khiếu Hành cũng coi như là chủ nhà họ Trần, nghe vậy thì nắm tay vợ với tư thế chủ nhà mời Tống Chiêu Huy vào nhà.

Vào nhà, Thẩm Ngưng Sơ đã chạy vào bếp: “Dì Tống, con về rồi đây ạ.”

Tống Cúc Phân nghe thấy giọng nói thì mỉm cười thò đầu ra khỏi bếp: “Tiểu Sơ về rồi à? Nghỉ ngơi một lát rồi chuẩn bị ăn cơm trưa nhé.”

“Thủ trưởng Tống, sao anh lại đến đây?” Trần Uyển Trân nghe thấy giọng con gái thì đi từ trên lầu xuống, kết quả nhìn thấy Tống Chiêu Huy đang xách đồ.

Tống Chiêu Huy nhìn người phụ nữ đang bước xuống cầu thang, nhớ lại dáng vẻ lần đầu gặp mặt cách đây mười mấy năm, mười mấy năm trôi qua bà ấy dường như chẳng thay đổi gì, bây giờ trở về nhà họ Trần, sắc mặt còn hồng hào hơn trước, Tống Chiêu Huy nghĩ đến gia đình mà trước đây bà ấy từng sống, thật lòng cảm thấy vui mừng cho bà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »