Xuyên Thành Con Gái Chết Yểu Của Thiên Kim Thật Trong Niên Đại Văn

Lượt đọc: 12311 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »
Chương 257

❊ ❊ ❊

Chuyện được giải quyết xong cũng sắp đến Tết, năm nay là một cái Tết đặc biệt, rất nhiều người trong khu tập thể đã trở về, cho nên đặc biệt náo nhiệt.

Bước vào tháng Chạp là đã thấy không khí Tết rồi, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã nghe thấy tiếng nói cười rôm rả của nhà hàng xóm bên ngoài, không phải bàn tán xem năm nay ăn Tết thế nào thì là thảo luận xem nhà ai mua được đồ gì ngon.

Hôm nay Cố Khiếu Hành được nghỉ, cho nên tối qua hai người quấn quýt nhau đến tận nửa đêm, lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng trưng, ánh nắng len lỏi qua khe hở của rèm cửa chiếu vào phòng.

Cố Khiếu Hành đã tỉnh dậy được một lúc rồi, nhưng không nỡ rời xa vợ, anh ôm cô vào lòng nhắm mắt dưỡng thần, khi cảm nhận được người trong lòng đã tỉnh giấc, anh cúi đầu hôn cô một cái rồi mới hỏi: "Tỉnh rồi à?"

Thẩm Ngưng Sơ vừa tỉnh ngủ, vùi đầu vào n.g.ự.c chồng, uể oải "ừm" một tiếng, vì vừa mới tỉnh nên giọng nói còn mang theo chút mơ màng, nghe vô cùng quyến rũ.

Cố Khiếu Hành ngày nào cũng được ôm vợ mềm mại thơm tho trong lòng, làm sao có thể nhịn được, ôm lấy cô hôn ngấu nghiến.

Nhưng nghĩ đến tối qua vợ đã quá mệt mỏi, anh cũng không quá lấn tới, chỉ hôn cho đỡ ghiền rồi thôi, hôn đã đời rồi mới lại ôm chặt Thẩm Ngưng Sơ vào lòng, vừa cọ cọ vừa *****.

Thẩm Ngưng Sơ nhìn Cố Khiếu Hành bày ra bộ dạng như cún con thì bất lực trợn mắt, nhưng vẫn theo bản năng đưa tay xoa đầu anh, giống như đang ***** chó vậy.

Cố Khiếu Hành đã sớm biết vợ mình hay trêu chọc chó mèo như vậy rồi, nhưng anh cũng chẳng để tâm.

Ôm một lúc, thấy vợ đã quen với ánh sáng, Cố Khiếu Hành mới chống tay ngồi dậy, một tay vươn ra kéo tấm rèm cửa dày cộp sang một bên.

Phòng ngủ của họ ở trên lầu hai, bên ngoài cửa sổ có một cây hồng, lúc này lá cây đã rụng hết, chỉ còn lại những quả hồng treo lủng lẳng trên ngọn cành, màu vàng cam đẹp mắt.

Hôm nay lại càng khác, đêm qua tuyết rơi, những quả hồng vàng cam đội thêm chiếc mũ trắng muốt, cành cây cũng phủ đầy tuyết, nhìn một cái trắng xóa như chốn thần tiên.

"Oa, tuyết rơi rồi." - Thẩm Ngưng Sơ thích thú nhìn ra ngoài cửa sổ, nửa người chống lên.

Mùa đông ở Dung Thành ít khi có tuyết rơi, có rơi cũng rất nhỏ, như thế này đã được coi là tuyết lớn rồi, Cố Khiếu Hành biết vợ thích tuyết nên mới kéo rèm cửa sổ cho cô ngắm.

Quả nhiên Thẩm Ngưng Sơ rất vui, lập tức ngồi dậy mặc quần áo định ra sân chơi tuyết.

Cố Khiếu Hành cũng theo cô dậy, thu dọn bản thân xong thì bắt đầu thay tã, thay quần áo cho con gái, đợi con gái ăn no rồi mới vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho hai người.

Lúc này, Thẩm Ngưng Sơ lại dỗ con gái ngủ, đợi ăn sáng xong thì Trần Uyển Trân cũng đã đến, có bà giúp đỡ chăm sóc con gái, Thẩm Ngưng Sơ liền ra sân chơi tuyết.

Cố Khiếu Hành không thích chơi mấy thứ này, nhưng thấy vợ thích nên cũng tham gia, bất quá tác dụng của anh chỉ là giúp rung cành cây, sau đó Thẩm Ngưng Sơ đứng dưới gốc cây, cảm nhận từng bông tuyết rơi xuống, cảm giác thật là sảng khoái.

Vì Thẩm Ngưng Sơ chơi vui quá, một lúc sau còn thu hút được một đám trẻ con, thứ này kỳ thực hấp dẫn nhất chính là trẻ con, bất quá Thẩm Ngưng Sơ cũng không để ý, trong chuyện chơi đùa thì ai mà chẳng là con nít.

Hôm nay là ngày mùng tám tháng chạp, có tục lệ uống cháo bát bảo, cho nên Trần Uyển Trân dỗ cháu gái ngủ rồi bắt đầu nấu cháo, đợi Thẩm Ngưng Sơ chơi chán quay về thì cả căn nhà đã tràn ngập mùi thơm của cháo bát bảo.

Vì chơi đùa cả buổi sáng, người của hai vợ chồng đều bị tuyết thấm ướt, thời đại này quần áo chủ yếu là chất liệu cotton, tuyết ở phương Nam dính vào người lại dễ tan, tuy không đến mức ướt sũng cả người, nhưng bề mặt thì ẩm ướt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260
Tiến »