Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51216 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 164
gặp gỡ lúc đêm khuya

❊ ❊ ❊

Sương phòng không lớn, nhưng mọi thứ đều đầy đủ.

Yến Tam Hợp sợ Lý Bất Ngôn bị cảm lạnh, bèn ép nàng tắm rửa thay quần áo trước, còn mình thì mặc áo ướt đứng dưới mái hiên, quan sát môi trường xung quanh.

Vừa rồi đi gấp quá nên không kỹ ngôi chùa này tên là gì, nhìn địa thế và môi trường cũng không tồi.

Hôm nay trời đã tối, Tạ Nhi Lập chờ ở đây, lại chuẩn bị mấy gian sương phòng như vậy, có thể thấy được là có thể qua đêm ở đây.

Tại sao lại qua đêm tại chùa?

Cửa sương phòng đối diện, két một tiếng mở ra, Tạ Nhi Lập đi ra, nhìn thấy Yến Tam Hợp đứng ở dưới mái hiên thì che ô đi tới.

"Yến cô nương, hôm nay chúng ta qua đêm ở đây, ngày mai sớm sẽ đi kinh thành."

"Vì sao?" Yến Tam Hợp hỏi.

"Chùa này tên là chùa Huyền Trang, thờ phụng Địa Tạng Bồ Tát, Địa Tạng Bồ Tát bảo bình an, Tam gia Tạ phủ chỉ cần sức khỏe không tốt thì sẽ đến đây tĩnh tu dưỡng bệnh." Tạ Nhi Lập nâng ô lên: "Bắt buộc phải làm thế thôi, Yến cô nương nói có phải hay không?"

Lời này có huyền cơ, nhưng huyền cơ này lại không quá khó hiểu với Yến Tam Hợp.

Tạ Tri Phi rời kinh thành gần hai tháng rưỡi, thời gian dài như vậy không gặp người khác, nói với bên ngoài là bị bệnh, phải ở trong phủ dưỡng bệnh, tất nhiên là hôm nay có người thăm bệnh, ngày mai cũng có kẻ thăm bệnh.

Đúng rồi, còn có Tạ tam phu nhân chưa qua cửa kia nữa, hẳn là hai ba bữa lại chạy đến cho xem. Vì che dấu tai mắt người khác, dứt khoát sắp xếp cho Tạ tam gia tĩnh dưỡng trong chùa, không gặp ai hết.

Ngày mai hồi kinh, có thể nói với bên ngoài là Tạ tam gia bệnh khỏi hồi phủ, còn là đại gia tự mình tới đón.

Về phần Bùi đại nhân, chùa miếu vốn là địa bàn của hắn, vừa nghe nói huynh đệ dưỡng bệnh ở đây thì làm gì có chuyện quay về không ghé vào thăm bệnh chứ?

Như thế thì có thể cùng hồi kinh rồi!

Suy nghĩ rất chu đáo, sắp xếp rất chu toàn, Yến Tam Hợp gật gật đầu, tỏ vẻ mình không có ý kiến.

"Cô nương rửa mặt trước đi, lát nữa cùng dùng cơm."

"Không cần, đưa vào phòng ta đi, ngày mai giờ Dần một khắc xuất phát, không nên chậm trễ."

"Chờ đã!" Tạ Nhi Lập thấy nàng muốn vào phòng, vội vàng gọi lại: "Cô nương rời khỏi Tạ phủ lâu như vậy, nói với bên ngoài là cô nương trở về phủ Vân Nam một chuyến để xử lý ít việc vặt đi."

Yến Tam Hợp nhíu mày.

Lý do thoái thác này cũng có nghĩa là ngày sau nàng phải ở lại Tạ gia.

Tạ Nhi cười yếu ớt: "Đây cũng là chuyện bắt buộc, Yến cô nương nói có phải hay không?"

Ta không tinh ranh bằng các ngươi!

Yến Tam Hợp không muốn tốn thời gian vào việc nhỏ như vậy: "Còn gì muốn nói không?"

"Lão phu nhân và phụ thân đều rất nhớ ngươi, chứ ba ngày hai bữa lại nhắc tới, đại phu nhân và nhị muội cũng hỏi ta nhiều lần khi nào cô nương trở về." Tạ Nhi Lập cười yếu ớt nói: "Lần này trở về, chờ mọi chuyện thỏa đáng thì ta sẽ dẫn cô nương vào phủ chào hỏi mọi người."

Nam nhân Tạ phủ, ngoài miệng bôi mật, trong lòng giấu đao.

Người trước miệng lưỡi hơn người sau, người trước mưu mô hơn người sau!

Yến Tam Hợp im lặng thật lâu, rồi gật đầu.

......

Trong sương phòng.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu tắm rửa thay quần áo, tùy tiện ăn vài miếng cơm chay rồi ngã đầu xuống ngủ.

Tạ Nhi Lập đắp chăn cho hai người, thổi nến rồi đóng cửa rời đi.

Ngẩng đầu nhìn thấy sương phòng Yến Tam Hợp đối diện cũng đã tắt đèn thì nói với Đinh Nhất đang giữ cửa: "Ta đi tìm trú trì chơi mấy ván cờ, đêm nay không quay về."

Đại gia yêu cờ, người Tạ phủ ai cũng biết.

Trú trì chùa Huyền Trang đánh cờ rất giỏi, người trong Tăng Lục đạo không ai không biết.

Đinh Nhất chờ sau khi hắn rời đi, thì lấy một chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cửa, dần dần ngủ gà ngủ gật.

Cũng không biết ngủ bao lâu thì đột nhiên có một viên đá nhỏ ném tới, Đinh Nhất giật mình mở to mắt, nhảy dựng lên.

"Ai?" Trong bóng đêm, một bóng dáng thon dài chậm rãi đi đến.

Đinh Nhất giật mình, vừa muốn tiến lên thì lễ thì người nọ làm động tác im lặng với hắn, lại chỉ vào trong phòng.

Đinh Nhất vội gật đầu, vội vàng đẩy cửa phòng ra, đốt nến lên.

Bùi Tiếu đang ngủ say, cảm giác có người lay hắn thì tức giận đá một cước: "Cút ngay!"

"Hai tháng rưỡi không gặp, mà sao nóng tánh thế hả Minh Đình."

Giọng nói này?

Bùi Tiếu sợ tới mức lăn lộn ngồi dậy, dụi dụi mắt, vừa thấy rõ ràng người ngồi bên giường là ai, thì chỉ lườm một cái rồi lại nằm xuống.

Triệu Diệc Thời nhìn Tạ Tri Phi cười cười: "Tính tình của hắn, làm sao ngươi chịu được thế?"

"Nhịn thôi!"

"Nhịn muội muội ngươi!" Bùi Tiếu lại đạp thêm một cước.

Tạ Tri Phi không kịp né tránh nên bị đá một cước: "Ngươi học chiêu này của ai đấy?"

"Bà đồng họ Lý." Bùi Tiếu ngáp một cái ngồi dậy, hất cằm về phía Triệu Diệc Thời: "Sao ngươi lại tới đây?"

Triệu Diệc Thời dứt khoát cởi giày trèo lên giường, ngồi xếp bằng.

"Một là không yên tâm nên đến thăm các ngươi; hai là chuyện Quý Lăng Xuyên đã sắp xếp xong, nhưng phải đợi đến đêm mai; ba là..."

Hắn nhìn Bùi Tiếu, áy náy.

"Chuyện của Cửu cô nương trách ta, là ta không chăm sóc tốt."

"Không liên quan đến ngươi." Bùi Tiếu cười gằn nói: "Giống như trời sắp mưa, nương muốn lập gia đình, nàng muốn chết, ai cũng ngăn không được, ta nghĩ thông suốt rồi."

Triệu Diệc Thời rất kinh ngạc, quay đầu nhìn Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi ngáp một cái nói: "Bị hai bà đồng mắng, mắng đến mức nghĩ thông luôn."

Bùi Tiếu xem thường liếc hắn một cái: "Không phải mắng, mà là khuyên."

Tạ Tri Phi: "Ừ, khuyên rồi!"

Triệu Diệc Thời cười khẽ một tiếng, chậm rãi thu lại thần sắc nói: "Chuyện của hai người thế nào rồi?"

Tạ Tri Phi: "Tâm ma của lão phu nhân đã tìm được một nửa, còn một nửa vẫn chưa tìm được."

Triệu Diệc Thời trầm ngâm: "Ngươi để cho ta sắp xếp gặp Quý Lăng Xuyên, vậy một nửa tâm ma còn lại là ở chỗ hắn sao?"

Bùi Tiếu chen vào: "Không chắc lắm, Yến Tam Hợp không nói kỹ, chỉ nói muốn gặp Quý Lăng Xuyên."

Triệu Diệc Thời: "Một nửa tâm ma đã tìm được của Lão phu nhân là gì?"

Bùi Tiếu: "Hoài Nhân, việc này mà nói ra khéo lại hù ngươi chết tươi đó, lão phu nhân nhà ta lúc còn trẻ có một ngươi thương, ngươi đoán xem hắn là ai?"

Triệu Diệc Thời: "Ai?"

Bùi Tiếu: "Là quân chủ bỏ trốn của Đại Tề, Ngô Quan Nguyệt."

Triệu Diệc Thời chợt biến sắc: "Ngươi nói gì cơ?"

"Ta đã nói ngươi sẽ bị hù chết tươi mà." Bùi Tiếu nặng nề thở dài: "Con chó kia là Ngô Quan Nguyệt tặng cho bà, lão phu nhân nhà ta là bị buộc lên kiệu, niệm tưởng cất giấu năm mười năm biến thành tâm ma."

Triệu Diệc Thời: "Hai người tìm được cha con Ngô Quan Nguyệt rồi à?"

Bùi Tiếu: "Tìm được cái rắm, hỏi thăm tới hỏi thăm lui, đều nói người đã chết ngắc từ lâu rồi, còn uổng phí nhiều thời gian như thế."

Triệu Diệc Thời: "Vậy làm sao bây giờ, người chết có thế giải tâm ma không?"

Bùi Tiếu nhìn Tạ Tri Phi, Tạ Tri Phi nói tiếp: "Yến Tam Hợp nói tâm ma thực sự của Quý lão phu nhân có thể còn ở trong kinh thành, vì thế chúng ta đã chạy về."

Triệu Diệc Thời mất một thời gian dài mới tiêu hóa được tin tức ly kỳ này, cười khổ nói: "Không ngờ lão phu nhân còn có một đoạn thời gian như vậy.".

========== Truyện vừa hoàn thành ========== 1. Đông À, Hạ Lạnh 2. Đoạn Ký Ức Bị Đánh Mất 3. Thiếu Niên Tai Mèo Của Nàng 4. Không Hẹn Mà Đến =====================================

Bùi Tiếu: "Con bà nó ai có thể nghĩ đến chứ!"

"Không nói những thứ này nữa." Tạ Tri Phi chuyển hướng: "Trong kinh thành bây giờ thế nào rồi?"

Triệu Diệc Thời: "Không có động tĩnh gì, hai người ngủ tiếp đi, ta về trước đây."

"Đi ngay bây giờ sao?" Tạ Tri Phi kinh ngạc.

Triệu Diệc Thời vỗ vỗ vai hắn: "Thứ nhất là tránh tai mắt, thứ hai là lo cho người trong lao, nhất là vào thời điểm mấu chốt này, không thể xảy ra chuyện được."

Hắn xuống giường, sửa sang lại quần áo, đúng lúc này, có tiếng gõ cửa, tiếp theo là giọng của Thẩm Trùng vang lên.

"Gia, trong kinh thành truyền đến tin tức, con út của Quý Lăng Xuyên sắp trụ không được rồi."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »