Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51202 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 134
dạ thám

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Thông minh!

Người thông minh sắp đội trời lên rồi!

Yến Tam Hợp hờ hững "Ừ" một tiếng.

"Ừ một tiếng làm sao đủ, phải khen chứ!" Tạ Tri Phi bĩu môi, ấm ức, không khác gì đứa trẻ không được ăn kẹo.

Yến Tam Hợp nghiến răng, nhìn Bùi Tiếu.

Bùi Tiếu với kinh nghiệm phong phú trước kia, dùng sức gật đầu vài cái, không đủ, lại gật vài cái: Nhanh khen đi, khen đến chết, nếu không con ma men này lại gây sự nữa đó!

Yến Tam Hợp suy nghĩ, vươn tay sờ sờ trên đầu con ma men.

"Người xưa nói đầu óc thông minh không mọc lông, ta thấy thật khó hiểu, sao tóc của ngươi lại nhiều như vậy?"

"Ha ha!"

Lời này nàng còn trả lại nguyên vẹn luôn!

Tạ Tri Phi hài lòng chép chép miệng, nhắm mắt lại, không gây chuyện nữa mà ngoan ngoãn đi ngủ.

Ba người còn lại, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đều có loại cảm giác sống sót sau tai nạn.

Ai ngờ được Tạ tam gia uy phong lẫm liệt lúc uống nhiều rượu, lại thành ra như thế.

"Hắn uống nhiều quá sẽ làm nũng sao?" Lý Bất Ngôn che miệng hỏi, sợ lại đánh thức tên ma men.

Bùi Tiếu che miệng trả lời: "Đây là nhẹ đấy, nặng hơn..."

Chậc, thật mất mặt.

Yến Tam Hợp khịt mũi khinh thường.

Đúng là khó coi!

Lúc tiếng trống điểm canh bốn vang lên, cừa khách viện bị gõ rầm rầm.

Lý Bất Ngôn đi mở cửa, khuôn mặt nghiêm túc.

"Cô nương, trong nha môn có thích khách, các ngươi cẩn thận một chút."

"Cái gì?"

"Mau phái người bảo vệ công tử nhà chúng ta đi!"

"Cô nương yên tâm, ngoài viện đã phái thêm nhân thủ rồi."

"Đa tạ đa tạ, ta lập tức đi đánh thức công tử nhà ta."

"Cửa vừa đóng, buộc chốt cửa lại."

Lý Bất Ngôn đi tới bồn hoa, nhặt viên đá, dùng sức ném ra xa.

"Bên kia hình như có âm thanh. Đi qua nhìn xem."

Lúc bước chân đi xa thì có hai bóng đen nhảy vào trong viện.

Lý Bất Ngôn vội tiến lên: "Mau vào đi, tiểu thư đang ở trong phòng chờ các ngươi trở về đó."

Chu Thanh kéo tấm vải đen che mặt xuống: "Gia nhà ta thế nào rồi?"

Lý Bất Ngôn cười gằn: "Rất tốt!"

......

Trong phòng, một ngọn đèn leo lắt như hạt đậu.

Yến Tam Hợp cầm chung trà kinh ngạc xuất thần.

Bùi Tiếu ngậm nửa quả dưa chuột trong miệng, phát riếng rột rột.

Tạ tam gia nằm sấp trên bàn, trên người khoác quan bào của Bùi đại nhân, đang ngủ ngon lành.

Thấy đám người Chu Thanh tiến vào, Bùi Tiếu bèn ném dưa chuột đi, bất chấp trong miệng còn chưa nhai hết đã hỏi: "Thế nào, thăm dò ra chưa?"

Chu Thanh không vội nói, mà liếc mắt nhìn gia một cái: "Có muốn đánh thức gia không?"

"Đánh thức, ta lại phải dỗ dành hắn sao?" Yến Tam Hợp mặc kệ: "Ngươi nói trước đi!"

Chu Thanh đang sắp xếp câu từ, Bùi Tiếu đã chờ không kịp, cầm lấy nửa quả dưa chuột trên bàn, ném mạnh tới.

"Ta gọi ngươi một tiếng Chu gia gia, ngươi nói mau đi!"

Chu gia gia bắt lấy quả dưa chuột, liên tiếp nói ba câu, mỗi câu, tựa như ném xuống một tiếng pháo vang trời ở trong phòng.

"Hắn biết võ công! Hơn nữa còn là một cao thủ!"

"Người ta giao thủ ở nước Đại Tề là hắn, ngoại trừ chiêu thức quen thuộc thì ngươi mặc áo đen kia giữa lông mày cũng có ba đường vân dọc."

Chết lặng!

Chết lặng!

Vẫn là một sự chết lặng!

Chu Thanh nhớ lại một màn vừa rồi, vẫn khiếp sợ như trước.

Lúc hắn vừa đáp xuống viện, trong lòng còn đang do dự có cần ra sát chiêu hay không nữa, nếu như Chu Dã không hiểu võ công, mà bản thân không thu chiêu lại được thì phiền phức lắm.

Cho nên hắn phá cửa sổ mà vào, kiếm thứ nhất dùng không hết sức. Nào biết Chu Dã không chỉ tránh được một kiếm này của hắn, mà còn lập tức lấy ra một thanh đao từ bên thư án, đánh với hắn.

Ánh nến nhảy múa;

Thanh kiếm sắc bén;

Hai bóng người nhanh hơn gió mạnh.

Chu Thanh càng đánh càng kinh hãi, mỗi một chiêu người này xuất ra, đều không hề dây dưa dài dòng.

Đao và kiếm chạm nhau trên không trung, Chu Thanh vội Chu Dã một cái.

Người bình thường đến lúc này, biểu cảm trên mặt hoặc là khiếp sợ, hoặc là phẫn nộ, hoặc là bất chấp tất cả.

Nhưng trên mặt Chu Dã lại không có gì.

Giống như bị ám sát, giết người hoặc là bị giết đối với hắn mà nói là một chuyện cực kỳ bình thường.

Chu Thanh lập tức đưa ra một quyết định, sử dụng tuyệt chiêu, thử xem công phu của hắn rốt cuộc ghê gớm tới trình độ nào.

Nhưng mà đúng lúc này, Chu Dã đi trước hắn một bước, ánh đao như chớp.

Trong lúc hoảng loạn, Chu Thanh bị ép lui về phía sau một bước dài.

Chiêu thức quen thuộc, Chu Thanh lui về phía sau, lại vội nhìn Chu Dã một cái, trong lòng chấn động.

Giữa lông mày có ba đường vân dọc, hắn nhớ mang máng trên mặt người bịt mặt kia cũng có.

Làm sao còn dám dừng lại nữa, hắn nhảy qua cửa sổ bỏ chạy.

"Yến cô nương." Chu Thanh gian nan mở miệng: "Tiếp theo nên làm cái gì bây giờ?"

Yến Tam Hợp bị hỏi bất ngờ không kịp đề phòng.

Nàng chỉ là nổi lên lòng nghi ngờ đối với Chu Dã, muốn thăm dò một hai, căn bản không có nghĩ sâu về sau, ai có thể ngờ tới...

"Tiểu thư." Gương mặt Lý Bất Ngôn không có một chút ý cười: "Mau đưa ra quyết định đi, nơi này là địa bàn của Chu Dã, chúng ta bây giờ rất nguy hiểm."

Lý Bất Ngôn nhắc nhở, trong phòng ngoại trừ con ma men còn nằm úp sấp kia, sắc mặt những người còn lại hết thảy đều thay đổi.

Chính xác.

Nếu hắn là một trong những người mặc áo đen, như vậy những sát thủ kia giờ phút này núp ở trong nha môn, nếu muốn làm gì thì chẳng phải là đóng cửa đánh chó, bắt ba ba trong rọ sao?

Mà bọn họ..."

Tuyệt đối là chắp cánh cũng khó thoát!

Yến Tam Hợp mím môi, lại nghe bên ngoài có người đập cửa.

Rầm rầm rầm...

Hoàng Kỳ sợ tới mức lui về phía sau nửa bước: "Yến cô nương, bọn Chu Dã phát hiện ra chúng ta rồi giết tới sao."

Yến Tam Hợp chưa kịp nói, Lý Bất Ngôn đã khịt mũi khinh thường một tiếng: "Nếu thế thì chúng ta cũng giết ra ngoài."

Chu Thanh: "Ta ở sau cùng, Hoàng Kỳ và Lý cô nương xung phong đi."

"Câm miệng cả đi!" Thời điểm mấu chốt, Bùi Tiếu cực kỳ bình tĩnh: "Không nên xằng bậy, ta đi ra ngoài xem tình huống trước."

"Ngươi là đại nhân, nào có đại nhân tự mình đi mở cửa."

Chẳng biết từ lúc nào, đôi đào hoa mắt của tên ma men đã mở ra, trong mắt là một tầng nước mắt che kín, dường như rượu còn chưa tỉnh.

Hắn ngáp một cái: "Để ta đi xem."

"Tam gia!"

"Tạ Ngũ Thập."

Tạ Tri Phi chống góc bàn đứng lên, ngón tay điểm lên chung trà: "Uống một chén trà Yến cô nương rót rồi cho nên không thể không làm gì được!"

Yến Tam Hợp vội ngước mắt lên, thì thấy Tạ Tri Phi cười với nàng.

"Ở yên trong phòng, không có mệnh lệnh của ta thì không được ra bên ngoài. Chu Thanh, chúng ta đi."

Yến Tam Hợp nghiến răng.

Lúc này, cô muốn thật lòng khen ngợi tên ma men kia.

Giỏi lắm!

......

Tạ Tri Phi mở chốt kéo cửa ra, làm ra vẻ kinh ngạc.

"Ôi, Chu đại nhân, sao lại là ngươi?"

"Đại nhân nhà các ngươi đâu?" Chu Dã chắp tay sau lưng, gương mặt âm trầm.

Mấy nha dịch đi theo sau hắn, đều là những gương mặt xa lạ.

Chu Thanh nhìn đao trong tay bọn họ, trong lòng chợt run lên, đây không phải là vũ khí hành hung của đám người mặc áo đen trong rừng cây kia sao?

Lần này e là phải chết rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »