Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51196 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 138
bố cục

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Nam nhân nhắm mắt, màu da vàng như nến, xương gò má gầy gộc nhô lên.

Nghe tiếng bước chân, hắn mở mắt ra, thấy Chu Dã thì yếu ớt khép lại.

Chu Dã đặt thuốc sang một bên, ngồi xuống bên giường: "Dậy uống thuốc thôi."

Người nọ không nhúc nhích, coi như không nghe thấy.

"Ta nếm rồi, không đắng lắm."

Chu Dã lấy trong ngực ra một gói giấy nhỏ: "Đây là kẹo ta nhờ người mang bên kia qua, uống xong người thử xem coi có phải vị năm nữa không."

"A Dã!" Người nọ hữu khí vô lực gọi nhũ danh của Chu Dã: "Ta đã nếm không ra mùi vị."

"Sao có thể chứ, không phải ngày nào ngươi cũng chê thuốc đắng sao?"

"Chính là bởi vì thuốc đắng, cho nên ăn cái gì cũng đắng." Người nọ mở to mắt, nhìn Chu Dã lâu một hồi: "Đừng cố kéo ta nữa, cái mạng này của ta bị ngươi kéo suốt ba năm, đủ lâu rồi."

"Ngươi uống xong chén thuốc này, ta sẽ từ bỏ, về sau không ép ngươi nữa." Chu Dã cười rộ lên.

Người nọ dường như không thể tin được, kinh ngạc nhìn Chu Dã: "Uống thuốc xong, ta có chuyện muốn nói với ngươi."

Chu Dã đưa tay xuyên qua sườn người nọ, khẽ đỡ y lên: "Là chuyện tốt."

Người nọ thở dài: "A Dã, ngươi luôn như vậy."

"Luôn như thế nào?"

"Lừa gạt ta."

Chu Dã bưng bát lên, dùng thìa múc ra một muỗng, thổi thổi, đưa đến bên miệng hắn: "Đúng là chuyện tốt mà, ngươi tin ta lần nữa đi."

Người nọ ngoài miệng nói không uống, nhưng lúc đưa thìa tới, vẫn ngoan ngoãn uống.

Uống hết một chén thuốc, Chu Dã bưng nước sạch tới cho hắn súc miệng, lại thuận thế giúp hắn sửa sang lại cổ áo. Cuối cùng mới xoắn lấy một miếng đường trong túi giấy nhỏ, tự mình cắn một nửa, một nửa còn lại bỏ vào trong miệng hắn.

"Ngọt không?"

Người nọ chép miệng vài cái, rồi gật đầu.

Chu Dã kéo chăn lên cho hắn, nhẹ giọng nói: "Lát nữa trong phủ chúng ta có khách đến, là khách ở kinh thành, ta từng nói với ngươi rồi đó."

Ánh mắt người nọ đột nhiên mở to.

Chu Dã nhìn dáng vẻ của hắn, khẽ nở nụ cười: "Ta không lừa ngươi chứ, về sau ta thật sự sẽ không ép ngươi uống thuốc nữa đâu."

......

Lúc xe ngựa xuất phát từ phủ nha, đột nhiên có một trận mưa.

Mưa đến rất nhanh, đi cũng nhanh.

Bùi Tiếu buông rèm xe xuống, lo lắng nói: "Không biết Tạ Ngũ Thập bây giờ ở đâu rồi, lão hòa thượng Trường Thanh bên kia có đàm phán thỏa đáng hay không."

Không ai để ý đến hắn.

Yến Tam Hợp dựa lưng vào vách xe ngựa, hơi nhíu mày, không biết đang suy nghĩ gì.

Lý Bất Ngôn vẫn lau nhuyễn kiếm của nàng, động tác mềm mại như đang lau nước mắt của tình nhân.

Hoàng Kỳ lái xe bên ngoài cũng càng ngày càng sợ hãi.

Đường đường là phủ đệ của một tri phủ, đó là chức quan uy phong cỡ nào chứ, sao lại ở nơi hẻo lánh thế này chứ? Có khác gì chốn hoang dã đâu chứ.

Hoàng Kỳ không biết, Chu Thanh ở trên một con đường khác cũng đang nghi hoặc vấn đề này.

"Gia, núi Đại Minh sao lại hẻo lánh như vậy?"

Tạ Tri Phi cưỡi ngựa không nói một lời, sắc mặt nghiêm trọng.

Vấn đề hắn lo không phải là đường hẻo lánh mà là bên phía Yến Tam Hợp có biến cố gì hay không, có thuận lợi gặp lại hắn không?

"Tăng tốc đi!"

"Vâng!"

......

Màn đêm buông xuống.

Tạ Tri Phi xoay người xuống ngựa ở đầu ngõ.

Sâu trong hẻm nhỏ, xa xa có thể nhìn thấy hai ngọn đèn đơn độc, là đèn lồng treo trước cửa phủ Chu phủ.

Tầm nhìn hướng lên trên, chính là núi Đại Minh khí thế bức người.

Nhà được xây ngay dưới chân núi?

Trong lòng Tạ Tri Phi lộp bộp: Nếu như không biết Chu Dã là một trong những người áo đen, Tạ tam gia hắn sẽ khen một tiếng: Hay cho một sơn cư an tĩnh lánh đời.

Nhưng giờ phút này hắn chỉ muốn nói: người này tâm cơ rất sâu, đã sớm chuẩn bị đường lui rồi.

Người đã chui vào núi, thì dù là Cẩm Y Vệ giỏi nhất đuổi bắt phạm nhân tới đây thì cũng chẳng có cách nào với hắn đâu.

Tạ Tri Phi xoa xoa sống mũi, cố gắng đè nén nỗi lo âu trong lòng, lúc này chỉ nghe Chu Thanh mừng rỡ nói: "Gia mau nhìn, xe ngựa tới rồi."

Tạ Tri Phi lúc này mới yên tâm lại.

Hắn ném dây cương vào trong tay Chu Thanh, bước nhanh qua rồi nhảy lên xe.

Trong xe, tâm trạng Bùi Tiếu cũng như có viên đá rơi xuống đất, vội hỏi: "Thế nào? Đều ổn cả chưa."

Tạ Tri Phi móc ra một quả đạn tín hiệu: "Đám người Trí Thông đã mai phục ở ngoài nửa dặm, có việc thì dùng nó làm tin thôi."

Bùi Tiếu: "Có bao nhiêu người thế?"

Tạ Tri Phi: "Ta đưa cha ta ra, còn đáp ứng mỗi năm cho chùa thêm mười danh ngạch, Trường Thanh bèn phái tất cả võ tăng tới."

"Làm tốt lắm!" Bùi Tiếu kích động vỗ tay: "Yến Tam Hợp, ngươi còn dặn dò gì không?"

Yến Tam Hợp mở mắt: "Tạ Tri Phi, có cầu Bồ Tát cho ta không?"

Tạ Tri Phi không nghĩ tới nàng sẽ hỏi cái này, giật mình mới nói: "Có!"

"Bồ Tát nói như thế nào?"

"Bồ Tát nói, chắc chắn sẽ được chết tử tế."

"Vậy ta hết câu hỏi rồi." Yến Tam Hợp cong miệng, khẽ nở nụ cười.

Nụ cười này giống như cơn gió đêm, thổi tới rất chậm nhưng biến mất lại rất nhanh.

......

Gõ cửa.

Chờ đợi;

Cửa mở.

Chu Dã mặc một thân trường sam màu xám đi ra, trên mặt bình tĩnh không có biểu cảm gì.

Làm phiền Chu đại nhân tự mình mở cửa, có tội có tội.

Bùi Tiếu ôm quyền, cười còn chân thành hơn cả nhìn thấy mẹ ruột: "Quấy rầy rồi."

Ánh mắt Chu Dã đảo qua sáu người, làm tư thế mời.

"Nhà ta đơn sơ, mời Bùi đại nhân vào trong." Bùi Tiếu chắp tay đi lên bậc thang, một cước vượt qua ngưỡng cửa, ánh mắt vội nhìn thoáng qua tòa nhà.

Trong sân tối như mực, bóng cây mảnh khảnh, đến ánh đèn cũng không có, trong không khí tỏa ra mùi thuốc thoang thoảng.

Mùi thuốc này rất quen thuộc, hình như đã ngửi được ở đâu đó.

Bùi Tiếu ngửi thử, trong lòng đột nhiên trầm xuống.

Nếu như hắn không ngửi lầm thì đây là Hoàn Hồn đan tổ truyền Bùi gia bọn họ, bởi vì trong này có một vị thảo dược đặc thù, tên là Hoàn Hồn thảo.

Sao lại có Hoàn Hồn Đan ở đây?

Tên họ Chu này chẳng lẽ còn từng đến Bách Dược Đường của bọn họ sao?

Bùi Tiếu nhìn Chu Dã trước mặt, lại quay đầu nhìn Yến Tam Hợp sau lưng, một bụng kinh hồn bạt vía phải liều mạng đè xuống.

Hắn nào biết Yến Tam Hợp giờ phút này cũng không ngừng kinh hãi.

Khu viện tối như mực, bốn phía không có ai.

Điều này khiến cô nghĩ đến cảnh tượng mấy tháng trước trong đêm mưa, lúc che ô đi theo sau Tạ tổng quản.

Điều khác biệt là khi đó Tạ gia đèn đuốc sáng ngời.

Sao lại không thắp đèn?

Đằng sau những bóng cây đó là gì?

Trong bóng cây có ngươi đang núp, đây là kết luận mà Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ cùng đưa ra.

Hô hấp rất nông, đều là cao thủ, hơn nữa không chỉ một người. Ba người không hẹn mà cùng nảy ra một ý: Lần này, e là gặp nguy hiểm rồi!

Đoạn đường này, họ đi trong im lặng, đến hô hấp cũng thấy thật khó khăn.

Sau khi viện là một đoạn hành lang dài.

Cuối hành lang rẽ phải là một cái sân bình thường, lúc này mới nhìn thấy nội đường sáng đèn.

Hai lão người hầu đứng ở cửa nội đường, lưng cũng đã còng xuống, thấy có người đi tới, hai người tránh sang bên cạnh.

Mọi người đi theo Chu Dã vào viện.

Cái sân trống rỗng, đến một cây cỏ cũng không trồng, trên bãi đất trống trong sân đặt một cái vại nước lớn.

"Bố cục này..."

Sáu người hít sâu một hơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »