Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 52100 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 122
trang điểm

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Tam gia thầm nghĩ, sao trùng hợp vậy.

Lại xoay người trở về phòng, nhưng cảm thấy có hơi gượng gạo nên Tam gia dứt khoát hào phóng nâng cằm với phía đối viện: Đi một chút?

Yến Tam Hợp thầm nói: Ta chỉ muốn đi một mình.

Nhưng lúc này lại từ chối, thì có vẻ hơi chột dạ, Yến Tam Hợp cũng đơn giản hào phóng gật đầu một cái: Được!

Chùa miếu đêm khuya yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng côn trùng kêu.

Tạ Tri Phi đang có suy nghĩ riêng, không muốn nói chuyện.

Yến Tam Hợp trong đầu cũng đủ các loại tin tức, càng không muốn nói chuyện.

Trước khi đi ngủ, Lý Bất Ngôn giặt sạch quần áo của nàng phơi lên, vì thế nàng mặc một bộ tăng y kiểu nam, nhìn lủng lẳng ở trên người.

Đây vốn là cách ăn mặc không thể không khó coi hơn, nhưng vì đầu tóc đen của nàng nên nhìn còn có cảm giác rất kinh diễm.

Tạ Tri Phi cho dù có tâm sự, nhưng vừa liếc mắt đảo quả cũng thấy hơi thấp thỏm không yên.

Nhưng Tam gia là ai chứ?

Tam gia hắn rành nhất là chuyện trong lòng dù gió nổi mây phun, thì trên mặt vẫn ung dung bình tĩnh.

"Đây hẳn là tâm ma khó nhất mà ngươi từng giải nhỉ?"

Yến Tam Hợp lắc đầu.

"Còn có cái khó hơn sao?"

Yến Tam Hợp gật gật đầu.

"Được rồi, là hắn nông cạn."

Tạ Tri Phi im lặng đi cùng cô một đoạn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Ngày mai còn phải dậy sớm, về đi."

Yến Tam Hợp giống như một con rối gỗ, nghe lời xoay người.

Tạ Tri Phi cúi đầu nhìn nàng, mới phát hiện ánh mắt người này là hư vô, không có tiêu cự.

Tam gia ta cứ như vậy không có cảm giác tồn tại sao?

Tạ Tri Phi tức cười.

Nếu ở trong kinh, bao nhiêu đại cô nương tiểu tức phụ đi ở bên cạnh hắn, tim chả đập thình thịch.

Đi tới cửa viện, Yến Tam Hợp quay người lại: "Ngươi về trước, ta đi tiếp."

Nói thì nói, nhưng dưới chân lại không nhúc nhích.

Tạ Tri Phi thấy cô chơi giật mình, biết trong đầu cô đang suy nghĩ thì gật đầu, xoay người rời đi.

Bỗng nhiên, cánh tay bị giữ chặt.

Hắn dừng chân, quay mặt đi: "Sao vậy?"

Ánh mắt Yến Tam Hợp hơi trầm xuống: "Nếu ngươi là Ngô Quan Nguyệt, nếu ngươi bị lưu vong, ngươi sẽ trốn ở đâu?"

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp: "Nếu như Ngô Quan Nguyệt đã chết, mà ngươi là con của hắn, và đang lưu vong, thì chuyện gì có thể khiến ngươi liều lĩnh xuất hiện?"

Tạ Tri Phi: "..."

Yến Tam Hợp: "Chúng ta có thể nghĩ ra chiêu dụ rắn ra khỏi hang không?"

"..."

Tim Tạ Tri Phi chợt đập thình thịch.

......

Ngày hôm sau.

Cháu trai lớn Hồ Dũng ngủ một giấc thẳng đến hừng đông, chỉ cảm thấy chân mỏi, mông cũng đau, cả người không khỏe.

Không chịu được cũng phải đứng lên.

Mấy chuyện đòi tiền này, miệng phải ngọt, da mặt phải dày, chân phải chịu khó, phải để cho quý nhân lúc nào cũng nhìn thấy ngươi.

Hồ Dũng được bà nương hầu hạ rửa mặt, dùng điểm tâm, trong ánh mắt tha thiết chờ đợi của người Hồ gia, nghênh ngang lên xe ngựa.

Đến miếu Quan Đế, hắn chờ ở dưới bóng cây giống như ngày hôm qua.

Chờ nửa ngày, vẫn không thấy bóng người.

Quý nhân hôm qua mệt mỏi, e là phải ngủ thêm một hai canh giờ.

Đợi đến giữa trưa, vẫn không thấy bóng người, Hồ Dũng cảm thấy không đúng, vội vàng tìm hòa thượng trông cửa trong miếu hỏi thăm.

Tiểu hòa thượng trông cửa vừa nghe hắn tên là Hồ Dũng, vội vàng lấy một cái túi trong lòng ra: "Cầm đi, bọn họ bảo ta chuyển cho ngươi."

Hồ Dũng mừng rỡ đến không khép miệng lại được.

Tuy rằng tay nải này xẹp lép, nhưng bên trong chắc chắn là ngân phiếu, hắn cẩn thận quan sát rồi, Bùi đại nhân rất thích dùng ngân phiếu.

Giàu không thể để lộ ra.

Cháu trai lớn nhìn trái ngó phải, dắt ngựa đến chỗ không có người buộc lại, lúc này mới lấy túi kia ra.

Một lớp vải mở ra, bên trong còn có một lớp.

Chậc, đúng là quý nhân hay cẩn thận.

Mở thêm một tầng nữa, bên trong còn có một tầng nữa.

Chậc, cận thận thật đấy.

Lại mở ra một tầng, bên trong lại có một tầng.

Hồ Dũng căng thẳng không dám thở mạnh.

Tầng này lại tầng khác, tám chín phần mười là khoản tiền lớn!

Giàu rồi!

Cuối cùng tới một tầng cuối cùng.

Ôi, sao chỉ có một tờ giấy mỏng thế này, ngân phiếu đâu?

Trên giấy viết gì vậy?

Hồ Dũng không biết chữ, vội vàng cưỡi ngựa trở về miếu Quan Đế.

"Tiểu sư phụ, làm phiền giúp ta xem trên này viết cái gì? Có phải là nơi giấu ngân phiếu không?"

Tiểu sư phụ nhận lấy, chắp tay trước ngực: "Tự lực cánh sinh, cố gắng phấn đấu."

Cái gì mà tự lực cánh sinh, cố gắng phấn đấu.

Tiểu sư phụ chỉ vào tờ giấy, nói: "Xem rõ rồi, trên này tổng cộng viết tám chữ: - tự lực cánh sinh, cố gắng phấn đấu."

"..."

Giống như có chín chín tám mươi mốt tia sấm chớp lôi đồng loạt bổ xuống.

Hồ Dũng chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, ngã rầm xuống.

......

Đường về.

Năm ngày đường núi, chỉ dùng bốn ngày rưỡi.

Đến Quan Âm thiền tự, Bùi đại nhân đội một đống tóc rối như tổ chim, thần sắc lại cực kỳ nghiêm túc.

"Trí Thông, dựa vào thân hình sáu người chúng ta, mỗi người tìm hai bộ quần áo mới, hai đôi giày mới, sáng sớm ngày mai ta muốn thấy."

Trí năng: "Bùi đại nhân, xiêm y của hai vị cô nương thì mua thế nào?"

Bùi đại nhân chỉ vào Yến Tam Hợp, vênh váo tự đắc nói: "Một thiên kim đại tiểu thư Bùi gia ta, một nha hoàn hầu hạ đại tiểu thư."

"Tắm rửa, ăn cơm, ngủ..."

Tỉnh lại, đã là sáng hôm sau.

Lý Bất Ngôn rửa mặt đẩy cửa ra, một tiểu hòa thượng gầy gò cầm xiêm y và hộp trang sức chờ ở ngoài cửa.

"Trí Thông sư huynh bảo ta đưa tới cho các ngươi."

"Đa tạ."

Lý Bất Ngôn xoay người đặt lên bàn, mở hộp trang sức lấy đồ từ bên trong ra, tặc lưỡi nói: "Tam Hợp, thay quần áo."

Vẻ mặt Yến Tam Hợp âm trầm, không nhúc nhích.

Lý Bất Ngôn đi tới, chạm vài vào nàng: "Hôm qua lúc Bùi đại nhân sắp xếp mọi chuyện, ngươi cũng không lên tiếng."

"Đó là bởi vì ta không nghĩ tới còn cần mang trang sức."

Yến Tam Hợp u oán nhìn chằm chằm trang sức kia.

Muốn bẻ nó ghê!

......

Phía đối diện, Tạ tam gia nhìn mình trước gương đồng, râu mép lôi thôi, tóc hơi rối, ánh mắt tiều tụy...

Không sai, rất có vài phần dáng vẻ của thị vệ.

"Minh Đình, xuất phát."

Hai người ở trong viện kia cũng mở cửa ra.

Lý Bất Ngôn đi ra trước, nha đầu này thay một bộ quần áo xinh đẹp, cả người tươi tắn như mùa xuân.

Đều nói Phật cần dát vàng, người cần y phục, nha đầu này chỉ hơi trang điểm thôi cũng đã rất xuất chúng rồi.

Lúc này, trong cửa lại thêm một người bước ra nữa.

Người nọ mặc một thân xiêm y màu đỏ hạnh, mặt mày như núi, ánh mắt tựa sao.

Trâm cài trên mái tóc đen nhánh như mây lay động qua lại, tỏa ra ánh vàng rực rỡ, mà khuôn mặt và môi xưa nay tái nhợt cũng bởi vì ánh vàng kia, mà có vài phần huyết sắc.

Hồng y, ánh vàng, huyết sắc... rầm rầm đập vào mắt mọi người.

Tim Tạ Tri Phi như bị cái gì bóp chặt, chợt nhảy dựng lên.

Hắn dùng sức hít sâu một hơi, làm bộ đẩy Bùi Tiếu ở bên cạnh: "Phía... phía dưới làm việc như thế nào rồi, ngươi nói một câu đi."

"Nói gì cơ?"

Bùi Tiếu nuốt một ngụm nước miếng, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, hai má nóng lên, và... chân mềm ra..."

Sống nhiều năm như vậy, Bùi đại nhân ra vào các lầu ác đều bình thản ung dung, thế mà trên gương mặt lần này lại phá lệ lộ ra một chút xấu hổ.

Chết rồi!

Bà đồng này sao vừa trang điểm lên, sao lại đẹp như thế?

"Ta.... Ta, ta, ta...."

"Còn ngây ra đó làm gì, nói mau!"

Khẩu khí của Yến Tam Hợp chưa bao giờ mất kiên nhẫn như lúc này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »