Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51008 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 144
thư niên

❊ ❊ ❊

Mặt Chu Dã đột nhiên đỏ lên, lắp bắp nói: "Không, không tính là ăn trộm, bạc kia để ở trên ghế, ta... chỉ thuận tay dắt dê thôi."

"Chủ thượng, ngươi đừng phạt Chu Dã ca, chúng ta..."

"A Cường!" Hai mắt Chu Dã trợn lên, ngữ khí cực kỳ nghiêm khắc: "Câm miệng!"

A Cường?

Người này không phải cầm quan ấn đi tìm các võ tăng rồi sao, sao lại đột nhiên xuất hiện rồi?

Sáu người đồng loạt há hốc mồm.

Nhưng...

Còn có thứ khác càng làm cho bọn họ há hốc mồm hơn nữa.

Chỉ thấy Chu Dã sải bước đi tới trước xe lăn, quỳ gối ngồi xổm xuống, dùng giọng nói rất nhẹ rất mềm mại nói: "Ta bê ngươi qua bên kia ngồi, có được không?"

Người được xưng là chủ thượng vươn tay, sờ tóc Chu Dã, nói một chữ: "Được!"

Chu Dã ôm người đặt vào trong ghế thái sư, lại sợ hắn ngồi không thoải mái, bèn vào trong phòng tìm một cái đệm gấm, đặt ở bên hông hắn.

Người nọ ngồi thoải mái rồi, ánh mắt không nhìn Yến Tam Hợp mà hờ hững rơi vào trên đống lộn xộn kia.

Chu Dã vội đưa mắt ra hiệu cho đám A Cường.

Chỉ một lát sau, mớ lộn xộn đã được dọn dẹp, những viên đá xanh được lau chùi sạch sẽ, sáng bóng loáng dưới ánh đèn cung đình.

"Đạo đãi khách như thế, thất lễ rồi." Người nọ quay qua nhìn Yến Tam Hợp cười xin lỗi, nếp nhăn trên khóe mắt khắc thật sâu.

Yến Tam Hợp ngây ngốc đứng đó.

Người này tuy có bề ngoài như bị thời gian xâm phạm, nhưng so với người ở dưới ngòi bút vẫn đẹp gấp mấy lần.

Hắn đã đẹp như vậy rồi, vậy Ngô Quan Nguyệt thì sao?

"A Dã, cởi trói cho bọn họ. Xiêm y Bùi công tử, Tạ công tử bẩn rồi, lấy hai bộ xiêm y cũ của ta đưa cho họ thay đi."

Cho dù Yến Tam Hợp có một trái tim sắc bén, nhưng lúc này cũng bị mỗi lời nói cử chỉ của tên "Chủ thượng" này làm cho bối rối.

Chúng ta là tiên lễ hậu binh.

Bọn họ là tiên binh hậu lễ?

Cô xoay người, sững sờ nhìn Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu, mới phát hiện gương mặt hai người này còn mơ hồ hơn cả cô.

Người mặc áo đen cởi trói cho năm người, lại có người đưa cho Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu hai bộ trường sam không cũ kỹ lắm.

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu liếc nhau, không nhiều lời mà đi vào trong phòng thay hai đồ.

Xiêm y mặc trên người Bùi đại nhân thì vừa vặn, chỉ là Tam gia thân hình cao lớn nên quần áo hơi siết chặt.

Hắn là võ quan, không có chú ý như quan văn, dứt khoát thoái mái ra ngoài.

Tầm mắt mọi người đều liếc về phía hắn, chỉ có Yến Tam Hợp là không, sự chú ý của nàng toàn bộ đều đặt hết lên người nọ rồi.

Cô đánh bạo đi lên phía trước, gọi hết tên họ của ngươi nọ: "Ngô Thư Niên?

Người nọ gật đầu: "Mục không bồi phất xứ, mộng đoạn bộc thư niên."

Yến Tam Hợp nghĩ nghĩ: "Nhân vật cô trung bí, thần sơn phản dị tiên."(*)Trích từ bài "khốc mật thư bằng chỉ sở", bày tỏ tình cảm thương tiếc của tác giả đối với thư ký Bành Chỉ. Bành Chỉ là một nhân vật cô độc mà bí ẩn, tinh thần của hắn vượt qua trói buộc của trần thế, trở về Thần Sơn, trở thành tiên nhân. Tác giả chứng kiến Bành Chỉ rời đi, cảm thấy vô cùng bi thương. Ánh mắt Bành Chỉ xuyên thấu sợi dây thừng chôn cùng, giấc mộng của hắn cũng theo hắn rời đi mà tan vỡ. Tuy nhiên, tác giả tin rằng tinh thần của Bằng Chỉ sẽ tồn tại mãi mãi và những câu chuyện của ông sẽ được lưu truyền. Tác giả dùng nước mắt để biểu đạt sự kính trọng và nỗi nhớ đối với Bành Chỉ, đồng thời cũng tự hỏi khi mặt trăng tròn đầy thì ai có lĩnh ngộ được ý nghĩa trong đó.

Ngô Thư Niên không ngờ tiểu nha đầu này còn có thể tiếp lời, đã thế còn tiếp được câu trên, gương mặt có vài phần vui sướng.

"Đây là bài thơ ít được biết đến nhất của ông ấy."

"Thơ của ai vậy?" Bùi Tiếu nhỏ giọng nói thầm.

Yến Tam Hợp liếc Bùi Tiếu một cái: "So với "Lưu thủ đan thanh chiếu hãn thanh", so với hai câu danh ngôn "Linh đinh dương lý thán linh đinh ", bài này quả thực không ai hỏi đến.(*)Đều là thơ của Văn Thiên Tương, hai câu này là từ bài "quá đinh linh dương", bài này mọi người lên thư viện thơ sẽ tìm thấy, nhưng bài trên đó thì không có thiệt, em tìm bản dịch trung cũng không thấy có luôn.

Bà nó!

Thế mà lại là danh tướng tiền triều.

Bùi Tiếu kinh hồn bạt vía nhìn Yến Tam Hợp: Nhìn không ra bà đồng này còn thơ văn đầy bụng.

Lúc này, Ngô Thư Niên vươn tay, kéo áo Chu Dã, ngẩng đầu gọi một tiếng: "A Dã!"

Ánh mắt Chu Dã mềm nhũn: "Người đâu, nấu nước pha trà, bưng ba chiếc ghế lại cho Yến cô nương, Bùi công tử, Tạ công tử."

"Vâng."

Ánh mắt Yến Tam Hợp như giếng sâu, có hai tầng khiếp sợ.

Tầng khiếp sợ thứ nhất là thái độ của Ngô Thư Niên đối với bọn họ;

Tầng khiếp sợ thứ hai la mối quan hệ giữa Ngô Thư Niên và Chu Dã.

Hai người nhìn như là chủ tớ, nhưng nhìn kỹ thì lại dường như không giống.

Bốn cái bàn vuông lần nữa được chuyển lên, trên bàn đặt một bình trà xanh, bốn chung trà, điều khác biệt là lúc này Chu Dã vốn ngồi ở phía bắc hướng tám, giờ phút này lại đứng ở phía sau Ngô Thư Niên.

Tư thế đứng của hắn không giống tư thế đứng của thị vệ, mà đặt một tay sau lưng ghế thái sư.

Động tác này, giống như bảo vệ người Ngô Thư Niên vào trong lòng hắn.

"Bùi công tử." Ngô Thư Niên chậm rãi xoay cổ, ánh mắt rơi vào trên người Bùi Tiếu: "Bách Dược Đường các ngươi có một vị thuốc gọi là Hoàn Hồn Đan."

Bùi Tiếu: "Sao ngươi biết?"

Ngô Thư Niên: "Không chỉ biết, còn uống nhiều năm, chỉ là hơi đắt một chút."

Bà nó! Hèn gì vừa vào nhà hắn đã ngửi thấy mùi Hoàn Hồn Đan.

"Đắt cũng có cái lý của đắt." Bùi Tiếu theo thói quen lườm mắt: "Trong Hoàn Hồn đan có Hoàn Hồn thảo, cỏ kia mọc trên vách núi Côn Lôn, xung quanh có rắn độc bảo vệ, chỉ việc hái cỏ thôi đã khó khăn lắm rồi, chớ nói chi là bên trong còn có nhân sâm trăm năm..."

Không đúng!

Bùi Tiếu đột nhiên dừng lại, ánh mắt nhìn chằm chặp Ngô Thư Niên.

Hoàn Hồn Đan, Hoàn Hồn Đan, cái tên cũng như nghĩa, là cho người bệnh nặng ăn hoàn hồn.

Người trước mắt này... Người trước mắt này gầy đến mức chỉ còn lại có một nắm xương cốt, hai mắt lõm xuống, sắc mặt xám xịt, rõ ràng đã có quang cảnh kiếp sau.

Bùi Tiếu thầm nghĩ: Hẳn là sống không được bao lâu nữa.

Ngô Thư Niên thản nhiên: "Nếu các ngươi tới muộn vài ngày, e là không gặp được ta rồi."

"Chủ thượng!" Giọng Chu Dã không vui.

"A Dã cái gì cũng tốt, chỉ là không thích nghe ta nói những thứ này, chỉ có điểm này..."

Ngô Thư Niên cười rất nhạt: "...Là không tốt."

Lời này của Ngô Thư Niên ngoại trừ Chu Dã thì không ai có thể tiếp, thế nhưng Chu Dã t lại trầm mặt, không rên một tiếng.

Không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.

Ngô Thư Niên cúi đầu, tay nắm thành quyền đặt bên môi, khàn khàn ho một tiếng.

Ánh mắt Chu Dã khẽ run rẩy, cúi người nhẹ giọng nói: "Có lạnh không?"

Ngô Thư Niên "Ừ" một tiếng.

Chu Dã lập tức quay về phòng, lấy ra một tấm thảm mỏng đắp lên đầu gối Ngô Thư Niên.

Ngô Thư Niên lại cười, đôi mắt mơ hồ có chút đắc ý.

Yến Tam Hợp dời mắt đi, không ngờ đụng phải Tạ Tri Phi, người sau nhẹ nhàng nhắm mắt lại, ý bảo nàng mau mở miệng nói chuyện đi, miễn cho đêm dài lắm mộng.

Cô hơi nắm chặt lòng bàn tay: "Ngô Thư Niên, ý đồ của chúng ta ngươi biết rồi chứ?"

"Biết." Ngô Thư Niên hơi nhắm mắt lại: "Phụ thân ta thời niên thiếu có một thanh mai trúc mã, năm trước qua đời, quan tài không khép lại được, tâm ma là phụ thân ta."

Yến Tam Hợp thấy hắn nói ung dung như thế thì kinh ngạc nói: "Ngươi không sợ sao?"

"Ta năm nay bốn mươi sáu tuổi, sống đến tuổi này, đừng nói quan tài không khép lại được, cho dù là bà ngoại ngươi chết đi sống lại, ta cũng tin." Ngô Thư Niên khẽ thở dài: "Chỉ tiếc, cha ta không thể chết đi sống lại được."

Ngô Quan Nguyệt đã chết?

Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu đồng thời nhìn Yến Tam Hợp: Vậy phải làm sao bây giờ?

Yến Tam Hợp ít nhiều đã dự đoán được vài phần, không chút hoang mang nói: "Nếu tâm ma của lão phu nhân thật sự là phụ thân ngươi, ngươi có nguyện ý thay lão phu nhân hóa niệm giải ma không?"

Ngô Thư Niên: "Ta có thể ư?"

Yến Tam Hợp gật đầu: "Ngươi là con trai của hắn, là huyết mạch duy nhất, không phải ngươi thì còn ai khác nữa."

"Ta có thể hỏi thăm một chút hay không, nếu như tâm ma của lão phu nhân hóa không được, quan tài vẫn không khép lại được, thì kết quả sẽ như thế nào?"

Ngô Thư Niên khẽ cười, nụ cười hệt như một lão hồ ly.

"Các ngươi ngàn dặm xa xôi chạy tới, chuyện này hẳn là không nhỏ đâu nhỉ!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »