Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51032 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 141
biến cố

❊ ❊ ❊

"Chu đại nhân!" Bùi Tiếu cười gằn: "Người mặc áo đen tập kích ta trong rừng cây ở Đại Tề là người của ngươi phải không?"

"......"

Vẻ mặt Chu Dã lúc này tựa như bị người ta nện một búa.

"Vì sao muốn ám sát ta? Ta có thù oán gì với Chu đại nhân sao? Chẳng lẽ..."

Ánh mắt Bùi Tiếu tiến về phía trước vài tấc, con mang theo sự lạnh lẽo, cười: "Chu đại nhân sợ ta tìm được cha con Ngô Quan Nguyệt ư?"

"......"

"Ta rất tò mò, v quan phụ mẫu như Chu đại nhân lại nuôi một đám sát thủ hắc y làm gì?"

"......"

"Ta càng tò mò, Chu đại nhân rốt cuộc là người Hoa quốc, hay là người Đại Tề?"

Một chữ cuối cùng rơi xuống, ánh trăng đột nhiên từ trong mây đen giãy ra, chiếu vào trong viện.

Trong viện yên tĩnh như chết.

Trên đời này, giữa bạn bè có hai cách chung sống:

Loại thứ nhất là dùng trái tim đổi lấy trái tim.

Loại thứ hai là dùng bí mật đổi lấy bí mật.

Trên đời này, giữa kẻ địch cũng có hai cách sống.

Loại thứ nhất là ngươi chết ta sống, không chết không thôi.

Loại thứ hai là biến chiến tranh thành tơ lụa.

Bùi Tiếu khẽ thở ra một hơi: "Chu đại nhân, lấy bỏ thế nào, tự ngươi suy nghĩ một chút đi!"

Chu Dã lấy khăn trong tay áo ra lau chùi từng ngón tay.

Cuối cùng khi ngón tay cuối cùng lau xong, hắn hời hợt nói: "Bùi đại nhân có chứng cứ gì chứng minh người áo đen là ta phái đi?"

"Bởi vì..." Bùi Tiếu nhíu mày: "Ngươi chính là một trong những người mặc áo đen."

"Chẳng lẽ Bùi đại nhân đã từng thử thân thủ của ta sao?" Chu Dã "À" một tiếng, dường như hiểu ra: "Xem ra người mặc áo đen tập kích ta hôm qua là do Bùi đại nhân ngươi phái tới nhỉ."

Nếu như ngày thường, thì Bùi Tiếu đã vỗ bàn, tức giận mắng một câu: Đến nước này, ngươi con bà nó còn giả ngu với ông hả?

Nhưng giờ phút này, hắn cố nén tức giận, khẽ cười âm trầm.

"Không thử thì sao phát hiện Chu đại nhân có nhiều bí mật không muốn người khác biết như vậy."

Chu Dã ném khăn, chậm rãi đứng lên.

Hắn vừa động đậy, ba người Lý Bất Ngôn canh giữ ngoài viện lập tức cảnh giác, đồng loạt xoay người, nhìn Chu Dã không chớp mắt.

Chu Dã nhìn lại ba người bọn họ thì lắc đầu, lại lắc đầu, sau đó thở dài một hơi.

"Nếu là bí mật, vậy thì không thể để người khác biết..."

Không hay rồi!

Tạ Tri Phi nghe đến đó, đột nhiên biến sắc, vội đưa tay mò đạn tín hiệu trong lòng.

Nhưng mà hắn đã nhanh, Chu Dã còn nhanh hơn hắn, bay lên đá ngã cái bàn. Cái bàn kia giống như có mắt, đập thẳng về phía Tạ Tri Phi, Tạ Tri Phi bị ngã trên mặt đất, chân chân thật thật cảm nhận sự đau đớn của việc "có táng đá lớn đập vào ngực".

Biến cố xảy ra ngay trong giây lát.

Lý Bất Ngôn canh giữ ở cạnh cửa chợt tung người vào lúc Chu Dã đá ra một cước kia.

Lý Bất Ngôn và Hoàng Kỳ đi thẳng đến chỗ Chu Dã.

Chu Thanh thì tung người nhào tới bên cạnh Tạ Tri Phi đá văng cái bàn kia ra.

"Gia sao rồi?"

Tạ Tri Phi chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình đều đảo lộn rồi, vừa nhịn đau vừa đưa tay sờ đạn tín hiệu kia, ánh mắt còn thuận thế nâng lên.

Chỉ liếc mắt một cái, tất cả động tác của hắn trong nháy mắt dừng lại.

Trong sự hỗn độn đó, Yến Tam Hợp và Chu Dã đã đứng với nhau một trước một sau.

Trong tay Chu Dã có thêm một con dao găm.

Mà con dao găm sáng loáng đó, đang đặt trên cổ Yến Tam Hợp.

Tạ Tri Phi thấy rõ màn này thì ánh mắt giống như một con dã thú điên cuồng, kẻ càng giống dã thú hơn hắn nữa là Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn đứng cách hai người chỉ có một bước.

Khốn kiếp.

Suýt nữa thì đã ra tay chắn trước mặt Yến Tam Hợp trước khi Chu Dã ra tay rồi.

Bùi Tiếu lúc nãy bị giẫm lên viên thịt rồi trượt một cái, bây giờ đang gian nan bò dậy.

Còn chưa đứng vững thì sắc mặt hắn đã trắng bệch như tờ giấy.

Tình huống gì đây, ta mới ngã ra một cái mà tình thế đã dịch chuyển khôn lường thế này rồi sao?

Bùi Tiếu run môi nhìn Tạ Tri Phi: Huynh đệ, làm sao bây giờ?

Tạ Tri Phi nghiến răng, lắc đầu: Không biết.

Bùi Tiếu sốt ruột muốn điên lên: Đừng con bà nó nói với ông đây không biết, mau nghĩ cách lẹ đi!

Tạ Tri Phi trừng mắt: Tên khốn, còn nghĩ gì nữa, bảo vệ Yến Tam Hợp trước đi đã!

Chu Dã hứng thú nhìn mấy người trước mắt, thậm chí còn kiêu ngạo "Chậc" một tiếng, ánh mắt cuối cùng rơi vào trên người Tạ Tri Phi. Hắn hơi đè dao gặm xuống, máu theo cổ Yến Tam Hợp chảy xuống.

Tạ Tri Phi đột nhiên cảm thấy ngực mình đau nhức, không chút suy nghĩ, đã ném đạn tín hiệu trong lòng xuống đất, sau đó giơ hai tay lên.

"Đừng đả thương nàng, hết thảy đều có thể thương lượng, chuyện gì cũng có thể thương lượng!"

"Các ngươi thì sao?" Ánh mắt Chu Dã lướt qua đám người Lý Bất Ngôn.

Lý Bất Ngôn nhìn Yến Tam Hợp thật lâu, quyết đoán ném nhuyễn kiếm trong tay xuống đất.

Chu Thanh và Hoàng Kỳ cũng học theo.

Binh khí rơi xuống đất, trong viện bỗng nhiên có một đám người áo đen tràn vào, bao vây bọn họ.

Khác với ngày trong rừng hôm đó là trên mặt bọn họ không có vải đen che mặt, gương mặt của từng người đều thấy rõ ràng.

Nhữngg khuôn mặt này cũng không còn trẻ, ước chừng hơn ba mươi chưa đến bốn mươi tuổi.

Chu Dã quát to một tiếng: "Trói tất cả bọn họ lại!"

"Vâng!" Người mặc áo đen từng cùng giao thủ với đám người này, ai có thân thủ tốt hai không họ đều biết.

Lý Bất Ngôn, Chu Thanh, Hoàng Kỳ mỗi người một bó dây thừng, tay và chân bị trói chặt.

Không đủ!

Người mặc áo đen lại đưa ba người này đến bên cạnh vại nước, dùng dây thừng trói bọn họ lại với vại nước.Tạ Tri Phi và Bùi Tiếu thì bị trói trên ghế thái sư.

Ghế thái sư làm bằng gỗ hoa lê, đừng nói cõng lên chạy, có muốn đứng lên thôi cũng đủ gian nan rồi.

Sau khi trói hết thì Chu Dã buông đao xuống, đưa tay đẩy Yến Tam Hợp qua.

Yến Tam Hợp lảo đảo vài bước mới đứng vững.

Không ai đến trói nàng.

Chu Dã vén áo ngồi xuống ghế thái sư, cổ tay khẽ ném một cái, thành dao gặm vững vàng đâm vào khe hở hai khối gạch xanh dưới chân Yến Tam Hợp.

"Yến cô nương!"

Yến Tam Hợp cứng ngắc xoay người.

Người mặc áo đưa đạn tín hiệu tới trên tay Chu Dã, Chu Dã lật qua lật lại nhìn vài lần: "Làm phiền giải thích một chút đạn tín hiệu này có tác dụng gì đi?"

"Ngươi đoán xem?"

Đến mức này rồi nhưng Yến Tam Hợp lại rất bình tĩnh.

Ngàn tính vạn tính, chính là không tính đến thân thủ của Chu Dã lại cao hơn Lý Bất Ngôn và Chu Thanh, lần giao phong trong rừng cây nhỏ kia, hắn căn bản chẳng sử dụng đến sáu phần sức lực.

"Ta đoán..." Chu Dã nheo mắt: "Nửa dặm bên ngoài có mai phục một đám võ tăng Quan Âm thiền tự nhỉ!"

Yến Tam Hợp: "Xem ra Chu đại nhân rất thông minh mà!"

Chu Dã được khen ngợi thì nở nụ cười.

Yến Tam Hợp đột nhiên phát hiện khuôn mặt bình thản không có gì lạ của Chu Dã cười rộ lên, rất có mùi vị nam nhân, giống như cả khuôn mặt đều có hào quang vậy.

"Vậy phiền Yến cô nương giải thích cho người thông minh này một chút, phải làm thế nào mới có thể khiến những võ tăng kia trở về."

"Không về được."

"Ồ?"

"Đạn tín hiệu là để cho bọn họ lập tức chạy tới; hai canh giờ sau nếu chúng ta không ra được thì bọn họ cũng sẽ chạy tới..."

Yến Tam Hợp chỉ về phía bọn Tạ Tri Phi: "Nhặt xác cho mấy người chúng ta."

Lời này chẳng khác nào đang khiêu khích Chu Dã: Chúng ta chết, ngươi cũng chạy không thoát, muốn đồng quy vu tận thì cứ việc đến!

Chu Dã lại hờ hừng cười: "A Cường!"

"Vâng!"

A Cường đi trước mặt Bùi Tiếu, chậm rãi ngồi xổm xuống.

Bùi Tiếu sợ tới mức sắc mặt tái mét.

Hắn, hắn, hắn, hắn muốn làm gì?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »