Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 52110 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 147
câu chuyện 3

❊ ❊ ❊

"Trên đời này chưa từng có hai chữ công bằng." Đã lâu không mở miệng, nên giọng Tạ Tri Phi vô cùng trầm thấp, ánh mắt lại càng lạnh lùng: "Lúc Đại Tề các ngươi bị nước khác khi dễ, là Hoa quốc chúng ta thay các ngươi xuất binh đánh giặc, đuổi giặc đi, chết trận chính là tướng sĩ Hoa quốc chúng ta, tiêu hao chính là quốc khố Hoa quốc chúng ta."

Được rồi, Tam gia tốt của ta, ngươi con bà nó không thể nói ít một câu không. Lúc này, hắn nói rắm thơm thì ngươi cũng gật đầu cho ông!

Bùi Tiếu vội vàng đá chân Tạ Tri Phi một cái.

Nào biết Tạ Tri Phi căn bản không để ý tới, lại lạnh lùng nói: "Làm người, sống lưng mình không cứng nổi, vậy thì đừng trách người khác khi dễ ngươi. Đối với quốc gia, cũng là đạo lý như thế."

Tạ Ngũ Thập, ông đây quỳ xuống cho ngươi nhé.

Bùi Tiếu vội vàng cười nói với Ngô Thư Niên: "Ngươi đừng để ý tới hắn, hắn từ nhỏ..."

"Nói hay lắm!" Ngô Thư Niên kêu lớn một tiếng, khuôn mặt xanh xám bởi vì kích động mà ửng hồng: "Lời này phụ thân ta cũng từng nói với ta, giống hệt vậy."

Lúc này, đến phiên Tạ Tri Phi cả kinh.

"Phủ công chúa tường cao xung quanh, ra vào đều có thị vệ đi theo, nhìn thấy đều là điều tốt, nghe được đều là lời nịnh nọt, dùng lời của phụ thân mà nói là một nơi phồn hoa như gấm." Ngô Thư Niên: "Nhưng ở phố cổ bên bờ sông Bắc Thương, thứ cha ta nhìn thấy là một mặt khác của cuộc sống này."

"Nơi đó, có đứa trẻ đói đến mức giành ăn với chó, gặm cả vỏ cây để ăn. Có người già bệnh, bị người nhà ghét bỏ, chỉ có thể tự mình bò vào trong núi sâu chờ chết. Có nữ tử đứng ở bên đường đón khách, trên người sắp thối ra rồi vẫn muốn dùng thân thể đổi chút bạc, kiếm chút cơm cho con cái trong nhà. Có hán tử ba mươi tuổi quỳ xuống đất dập đầu, cầu quan lão gia các buông tha cho con gái xinh đẹp của mình... Ma người có hàng ngàn hàng vạn loại, có oan hồn không tiêu tan, có nghiệp bệnh quấn thân... Nhưng không có loại nào có thể sánh được với cuộc sống chân thật, tàn khốc như vậy."

"Phụ thân ta từng nói với ta, người làm quan không cần đọc nhiều sách thánh hiền chó má, chỉ cần một con phố cổ, một con sông Bắc Thương, là có thể cho bọn họ biết nên làm chức quan này thế nào rồi. Người làm vua dù là Ngô gia, Lý gia, hay là Trần gia, chỉ cần còn có sự tồn tại phố cố, của sông Bắc Thương thì sẽ không thể lâu dài được."

Mấy câu này...

Bùi Tiếu lại dùng chân đá Tạ Tri Phi: Huynh đệ, nhìn không ra Ngô Quan Nguyệt còn là người có tầm nhìn như thế.

Tạ Tri Phi thản nhiên liếc hắn một cái, cười gằn đáp lại.

"Cha con hai người ở phố cổ nhiều năm, hàng năm trưởng công chúa đều phái người tới đón một lần, hàng năm đều bị từ chối. Năm phụ thân mười tám tuổi, trưởng công chúa hạ tối hậu thư, mệnh lệnh cha con hai người lập tức hồi kinh."

Chờ đã! Quý lão phu nhân và Ngô Quan Nguyệt hơn kém nhau hai tuổi. Quý lão phu nhân mười sáu tuổi rời khỏi huyện Đông Hưng, nếu như Ngô Quan Nguyệt mười tám tuổi rời khỏi phố cố, vậy thì gần như là một trước một sau.

Yến Tam Hợp ở trong lòng âm thầm ghi lại.

"Phụ thân thấy tổ phụ không muốn hồi kinh, bèn viết thư thương lượng với trưởng công chúa, cuối cùng hắn lấy cái giá vào triều làm quan, đổi lấy tự do tổ phụ tiếp tục sống ở phố cổ."

Ngô Thư Niên nói tới đây, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng hơi thở lại hơi gấp gáp.

"Phụ thân ta đọc thuộc sử sách, bác cổ thông kim, trên người chảy huyết mạch của hai đời hoàng thất, vừa không thiếu dã tâm, lại có thủ đoạn, hơn nữa trưởng công chúa những năm này khổ tâm kinh doanh nhân mạch, rất nhanh ông đã bộc lộ tài năng ở trên triều đình. Mấy năm đó là mấy năm mẫu từ tử hiếu, phụ thân ta còn theo ý trưởng công chúa, cưới mẫu thân ta."

"Chờ đã!" Bùi Tiếu nhịn không được muốn lên tiếng cắt đứt: "Không có chuyện của lão phu nhân nhà ta sao?"

"Bùi công tử, ta đã nói rồi, chuyện của lão phu nhân sau này sẽ nói." Ngô Thư Niên nhìn thẳng hắn: "Tiền căn hậu quả nói rõ ràng, ngươi mới hiểu vì sao hai người bọn họ có duyên nhưng không có phận."

Bùi Tiếu nghẹn họng, cuối cùng vẫn thành thật im miệng.

"Mẫu thân ta..." Ngô Thư Niên yên lặng trong chớp mắt, ánh mắt tối sầm lại.

"Thật ra rất đáng thương, bà là người mà trưởng công chúa tự mình chọn trúng, có tri thức lễ độ, dịu dàng nhã nhặn lịch sự, dáng vẻ cũng xinh đẹp, nhưng lại chưa từng có được trái tim phụ thân ta. Mỗi buổi tối bà đều đứng ở cửa viện, ánh mắt trông mong nhìn con đường lát đá xanh, chờ phụ thân từ đầu kia đi tới."

"So với mẫu thân ta, thì là mấy vị di nương còn đáng thương hơn, các bà sau khi chung phòng với phụ thân ta đều sẽ có người đưa tới một chén canh tránh thai."

"Tại sao vậy? Không phải nên có nhiều con nhiều cháu mới nhiều phúc khí sao?" Yến Tam Hợp khó hiểu: "Là phụ thân ngươi cảm thấy, các nàng không xứng mang thai con nối dõi của hắn sao?"

"Suy nghĩ của Yến cô nương cũng giống như suy nghĩ của ta vậy, mãi đến sau này, khi ta có thể nói chuyện với phụ thân như những người trưởng thành, ông mới nói cho ta biết nguyên do. Ông nói..." Ngô Thư Niên bình tĩnh nói từng chữ: "Đời này của ta chắc chắn sẽ không có kết cục tốt, ta để con tới thế gian này đã là sự ích kỷ rồi, tội gì phải thêm vài oan hồn nữa chứ."

Hắn ta nghĩ như vậy ư?

Ngón tay Yến Tam Hợp không tự chủ nắm chặt lại.

Ngô Quan Nguyệt đi ra từ phố cổ, là Ngô Quan Nguyệt thay da đổi thịt.

Hắn hồi kinh cùng trưởng công chúa, vào triều làm quan, cưới thê sinh con, từng bước từng bước trèo lên chức quan cao nhất... Trong lòng hắn có một mục đích dù là kẻ nào cũng không thể lay động.

Ngô Thư Niên nhìn thấy sự khiếp sợ trên mặt ba người, trong lòng có sự tự hào và vui sướng không thể nói với người khác.

Đó là cha hắn. Người duy nhất hắn sùng bái và ngưỡng mộ trong cuộc đời này.

"Dần dần, quyền lực của phụ thân ta càng ngày càng lớn, nhất là sau khi vị vua già của Trần thị qua đời, tân vương mới mười hai tuổi, cực kỳ lệ thuộc vào phụ thân ta. Nói đến đây, ta không thể không nói một chút về Trần thị."

Ngô Thư Niên hít một hơi thật sâu.

"Không biết có phải là ma chú trên mảnh đất Đại Tề này hay không, mỗi một người cực khổ leo lên địa vị cao, sau khi bình định thiên hạ thì bắt đầu sống không kiêng nể gì."

"Cẩm y ngọc thực không đủ, hồ rượu rừng thịt không đủ, tam thê tứ thiếp không đủ, tộc Ngô thị chúng ta như thế, tộc Lý thị như thế, tộc Trần thị còn trầm trọng hơn. Bọn họ tranh quyền đoạt lợi, xa xỉ kiêu căng, ngay cả tổ mẫu ta, một công chúa gả đi, cũng muốn nắm quyền lực trong tay mình."

Lúc này, một tiếng cười gằn từ phía cửa phát ra: "Đây không phải ma chú, đây là tâm ma của con người, tâm ma này còn có một cái tên... là dục vọng."

Mọi người trong viện đều kinh hãi.

Nhất là Ngô Thư Niên, căn bản không thể tin được lời này là từ miệng một nha hoàn nói ra.

Yến Tam Hợp nhìn Lý Bất Ngôn một cái.

Lời trâu bò như vậy, nàng không thể nói ra được, chắc chắn là vị mẫu thân trâu bò của nàng nói ra.

"Cô nương nói rất đúng, chính là dục vọng, dục vọng quyền lực, mà dục vọng lại như khe rãnh, mãi mãi không đủ lấp đầy."

"Sau khi phụ thân ta bước lên vị trí tối cao, trên triều đình dứt khoát tiến hành cải cách, mỗi một đao đều chém về phía tộc Trần thị. Điều này tạo thành sự đối lập giữa ông và Trần thị, gần như đến mức như nước với lửa, tộc Trần thị hận ông thấu xương, mấy lần phái người ám sát phụ thân ta."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »