Quỷ Đoản Mệnh Nhà Họ Tạ Sống Lâu Trăm Tuổi Rồi

Lượt đọc: 51433 | 7 Đánh giá: 9,4/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »
Chương 117
hồ trân

❊ ❊ ❊

Quỷ đoản mệnh của Tạ gia sống lâu trăm tuổi

Nhà Hồ gia cũ đã rách nát không chịu nổi, mấy cái ghế trúc, ghế dài đã không dùng được nữa rồi.

Tất cả mọi người nhìn bà lão gầy gò khô quắt trên ghế trúc, đều thầm nói: Họ tới nhà cũ Hồ gia là đúng rồi.

Bà lão sống lâu nhất trong làng chài là tỷ muội thân thiết nhất của Quý lão phu nhân.

"Hồ Dũng, bà ấy không lập gia đình sao?" Yến Tam Hợp hỏi.

Hồ Dũng lắc đầu: "Lão thái bà này mệnh không tốt, gả đi nhưng không đẻ được con nên bị hưu về lại."

Yến Tam Hợp: "Huynh đệ chị em nhà ngoại cũng không chứa được à?"

Hồ Dũng méo miệng cười: "Ai dám không chứa nổi bà ấy chứ, bà này ghê gớm lắm, các ngươi cẩn thận một chút, bà ấy giấu đao bên người đó."

"Người nhà của bà đâu?"

"Cả đám đều bị bà ấy khắc chết rồi."

"Cháu trai lớn họ Hồ."

Người phụ nữ nhét hạt đậu tương vào miệng, cắn đến lách tách, tròng mắt híp lại: "Cẩn thận tiếp theo đến phiên ngươi đó."

"Nghe đi, các ngươi đi đi!"

Hồ Dũng còn muốn nói tiếp thì Yến Tam Hợp lạnh lùng nhìn qua, hắn vội thành thật ngậm miệng lại.

Yến Tam Hợp dời ghế trúc về phía trước: "Răng bà tốt như thế, vậy tửu lượng thì sao."

Bà lão nheo mắt: "Nửa cân rượu trắng không thành vấn đề, nhưng nhắm phải là thịt đầu heo, không có thịt đầu heo thì ta không uống."

Yến Tam Hợp nhìn Hồ Dũng: "Ở đâu có bán?"

Hồ Dũng vội nói: "Cửa thôn có."

"Ta đi!" Chu Thanh vội nhảy ra ngoài.

Yến Tam Hợp cười với bà lão: "Chờ mua thịt đầu heo về, bà hãy uống với cháu vài chung."

"Ta không uống với bé gái." Bà lão chỉ tay vào Tạ Tri Phi, cười hề hề để lộ ra mấy cái răng vàng: "Tên nhóc này rất tuấn tú, ta uống với hắn."

Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Tạ Tri Phi.

Tạ Tri Phi không giận mà cười: "Bà tinh mắt thật đó."

"Già đây sống bảy mươi năm, chẳng lẽ chút mắt nhìn cũng không có ư... Ngươi tránh ra!"

Bà lão ghét bỏ trừng mắt nhìn Yến Tam Hợp, nhưng lại vẫy tay với Tạ Tri Phi: "Tên nhóc, mau tới đây ngồi."

Yến Tam Hợp đứng lên, bình tĩnh nhìn Tạ Tri Phi một cái.

Tạ Tri Phi gật đầu với cô, bình tĩnh ngồi xuống ghế trúc: "Lão phu nhân họ gì vậy?"

"Nơi này là Hồ gia thôn, ngươi nói xem ta họ gì?"

"Ta hỏi tên bà."

"Theo đạo lý khuê danh của nữ nhân không thể tùy tiện nói với người khác." Bà lão bĩu môi: "Ngươi tuấn tú nên ta chỉ nói với ngươi, ta tên là Hồ Trân, lúc còn trẻ, bọn họ đều gọi ta là Trân tỷ."

"Tên hay lắm." Tạ Tri Phi khen một câu: "Trân tỷ, ngươi biết cô của Hồ Dũng không, là người gả đến Quý gia ở kinh thành ấy?"

Một tiếng Trân tỷ này, suýt nữa khiến mọi người ói ra.

Bà lão này gầy đến khô quắt, mặt đầy nếp nhăn cũng thôi đi, quần áo trên người bẩn loạn còn chưa tính, mấu chốt là lông mày và tóc của lão phụ nhân này đều đã rụng sạch rồi.

Không đúng, cái ót còn dư lại chút tóc, là sự quật cường cuối cùng của cả cái đầu.

Chỉ có Yến Tam Hợp thì cong mắt quan sát.

Trân tỷ quật cường một lát xong thì cười run cả người: "Tên nhóc, ngươi tên gì?"

Tạ Tri Phi trả lời vô cùng trấn định tự nhiên: "Họ Tạ, tên Tri Phi, ngươi có thể gọi ta là Phi ca!"

Trân tỷ để lộ hàm răng vàng: "Phi ca."

Bùi Tiếu quay đầu: Ọe!

Đúng lúc này, Chu Thanh mang theo thịt heo và thịt về.

Rượu và thịt mang lên, Tạ Tri Phi rót đầy cho Trân tỷ, lại gắp một đũa thịt đặt vào trong bát nàng.

Trân tỷ trực tiếp đưa tay lấy một miếng thịt, nhét vào miệng.

Nhai đi nhai lại chưa được mấy cái thì nuốt xuống.

Tạ Tri Phi thầm nói: Trân tỷ, ta nghẹn giùm tỷ luôn rồi nè.

Năm miếng thịt, một chén rượu vào bụng, nếp nhăn trên mặt Trân tỷ cũng ít đi hai cái: "Các ngươi hỏi thăm Hồ Tam muội, có phải nàng đã đi gặp Diêm Vương rồi hay không?"

Thì ra khuê danh của Quý lão phu nhân là Hồ Tam Muội.

Tạ Tri Phi gật đầu: "Vâng, bà ấy đi rồi."

Trân tỷ lạnh lùng nhìn Hồ Dũng: "Ta đã nói rồi, nếu nàng không chết thì kinh thành cũng sẽ không có người tới."

Yến Tam Hợp vươn tay khoác lên ghế trúc Tạ Tri Phi đang ngồi, ngón trỏ thon dài chọt vào Tạ Tri Phi một cái.

Sau lưng Tạ Tri Phi căng thẳng, suy nghĩ một lát, hỏi: "Sao, bà ấy còn sống thì ở kinh thành sẽ không có người tới?"

Trân tỷ cười gằn: "Tam muội trước khi đi có nói với ta, đời này sẽ không quay về Đông Hưng, cũng sẽ không để hậu thế trở về."

"Ta biết." Tạ Tri Phi: "Bà ấy đi kinh thành là bị ép buộc, bà ở đây còn có tình nhân."

Lời này uyển chuyển cực kỳ tự nhiên!

Yến Tam Hợp nhịn không được thầm khen một tiếng.

"Bà ấy thân thiết với ai nhất?" Tạ Tri Phi nhìn Trân tỷ, cười lưu manh.

Nụ cười của Tam gia, không giống với những nam tử khác.

Nam tử khác cười rộ lên, hoặc là khóe miệng giương lên, hơi có vẻ rụt rè.

Hoặc là cười ha ha, có vẻ phóng khoáng.

Tam gia thì không.

Lúc Tam gia cười rộ lên, miệng cũng cong, lông mày cũng cong, mắt cũng cong.

Dáng vẻ lưu manh kia khiến cho người ta cảm thấy nam tử tuấn lang trước mắt này, đúng là đang cười thật lòng với ngươi.

Trên đời này, có mấy người có thể cười thật lòng thật dạ với một bà lão bị nhà chồng bỏ rơi, bị người nhà ngoại ghét bỏ.

Đôi mắt đục ngầu của Trân tỷ như mở ra một khe hở, lộ ra chút ánh sáng.

"Người thương của bà ấy còn tuấn tú hơn cả ngươi."

Tuấn tú hơn ta ư?

Tạ Tri Phi thầm nghĩ đừng đùa nữa.

Sau đó bên tại lại truyền đến tiếng nói thầm của Yến Tam Hợp: "Hồ Tam Muội tướng mạo hình như cũng bình thường mà."

Tạ Tri Phi giật mình, nói tiếp: "Đúng vậy, làn da không trắng, dáng người cũng không xinh đẹp, sao người thương lại tuấn tú như vậy chứ?"

"Hay là nói số nàng không tốt!"

Trân tỷ ợ một cái.

"Vốn là ta đi cơ, nếu như hôm đó chân ta không bị chuột rút, thì hắn đã quen ta trước rồi, làm gì đến lượt Tam Muội cơ chứ."

Tạ Tri Phi không kiềm chế được kích động trong lòng, nghiêng đầu, liếc Yến Tam Hợp một cái: Thấy chưa, ta dụ được bà ấy kể chuyện của mình rồi đó.

Yến Tam Hợp khẽ chớp mắt một cái: Làm tốt lắm!

Câu chuyện thực ra rất đơn giản.

Sáu mươi năm trước, Hồ Tam Muội và Trân tỷ vừa tròn tám tuổi, cả ngày đi theo người lớn vượt mưa vượt gió trên thuyền.

Một buổi chiều mùa hè oi bức, hai người lén chạy ra bờ sông chơi đùa.

Đột nhiên giữa sông truyền đến tiếng chó sủa thê lương, Trân tỷ kỹ năng bơi tốt, nói muốn bơi qua xem thử, nhưng vừa bơi chưa được mấy cái thì chân đã bị chuột rút.

Hồ tam muội nghe con chó kia kêu thảm quá nên sau khi dìu Trân tỷ lên bờ nghỉ ngơi, lại nhảy xuống sông Bắc Thương.

Mà lúc này, bên bờ sông Bắc Thương, cũng có người vì nghe được tiếng chó sủa, mà liều mạng bơi về giữa sông.

Bơi tới chính giữa, hai cái đầu gần như đồng thời nhô lên từ dưới nước, sau đó bốn mắt nhìn nhau.

Không kịp nói một câu thì đã thấy con chó kia giãy dụa hai rồi rồi chìm xuống.

Lúc này bọn họ mới phát hiện, con chó này mang thai sắp sinh.

Vì thế, một người luống cuống tay chân đi ôm con chó cái đang hấp hối, một người cởi quần áo, cúi đầu lặn vào trong nước đi tìm chó con...

"Con chó cái kia sinh một lúc bốn con, cuối cùng chỉ sống sót một con, con còn sống kia được hắn đặt cho cái tên là Hắc Đản."

Tam Muội nuôi vài ngày thì chèo thuyền đưa qua cho hắn.

Hắn nuôi thêm vài ngày, lại chèo thuyền đưa tới cho Tam muội.

Trân tỷ uống một ngụm rượu, trên mặt bỗng nhiên hung ác: "Các ngươi nói xem chuyện cái này gọi là duyên phận gì?"

Tạ Tri Phi: "Duyên phận gì?"

Trân tỷ: "Duyên phận cứt chó."

"Trân tỷ." Tạ Tri Phi dịu dàng nói: "Trong lòng tỷ cũng thích hắn đúng không?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302
Tiến »