Tưởng Văn Minh nhìn mỹ nhân trong ngực không ngừng vặn vẹo, nững nịu, lại liếc những món trân tu mỹ vị nàng ta đưa tới.
"Ngọa tào! Côn Bằng tới kìa!"
Tưởng Văn Minh giật bắn cả người, vội đẩy hai mỹ nữ trong ngực xuống đất, mặt mày cảnh giác nhìn quanh.
Vẻ mặt mê ly ban nãy tan biến, cứ như bị dội một gáo nước lạnh, lập tức tỉnh táo.
Không phải do hắn mẫn cảm, mà là phản ứng bản năng sau bao lần bị Côn Bằng hành hạ.
Trước kia, Côn Bằng sai Aphrodite quyến rũ hắn, mỗi khi hắn không kiềm chế được, Côn Bằng sẽ lập tức xuất hiện, không nói hai lời, tóm hắn ném vào hầm băng.
Vài lần như vậy, Tưởng Văn Minh cảm thấy lòng mình đã tĩnh như nước.
Chủ yếu là nếu cứ buông thả, chẳng mấy chốc mà hóa thành tượng băng mất.
Cho nên mỗi khi gần gũi nữ nhân, hắn luôn cảm thấy có ánh mắt nào đó đang dòm ngó sau lưng.
Chuyện này đã thành bóng ma tâm lý của hắn.
Ý thức quay về, hắn nhìn lại cảnh tượng xung quanh, không còn chút cảm giác mê luyến nào.
Rượu ngon, món ngon, vương quyền, phú quý, tất cả đều là giả.
Với hắn mà nói, chúng chẳng có ý nghĩa gì.
"Ta vốn là Yêu Đình chi chủ, Vạn Yêu Chi Hoàng, thứ ngươi có thể cho ta, ta vốn đã nắm giữ. Còn thứ ta muốn, ngươi lại chẳng thể cho!"
Tưởng Văn Minh nói, trên người tỏa ra một tầng lửa vàng nhạt.
"Vậy ngươi muốn gì?”
Ma Tổ hư ảnh hiện thân, gã không hiểu, vì sao người này vừa mới còn đắm chìm trong sắc đẹp, lại đột ngột tỉnh táo.
"Đời ta chẳng cầu gì, chỉ mong thiên hạ thái bình!"
Dứt lời, cảnh sắc xung quanh nhanh chóng tan biến, ý thức hắn trở về nhục thân.
"Chỉ mong thiên hạ thái bình."
Ma Tổ hư ảnh ngẩn người, không ngờ hắn lại nói ra những lời này.
Nếu Tưởng Văn Minh là Thánh Nhân, gã còn hiểu được, dù sao họ đã siêu thoát, tầm nhìn khác người thường.
Nhưng Tưởng Văn Minh chỉ là một Đại La Kim Tiên, vậy mà lại có giác ngộ này?
Ngay cả quyền lực dễ như trở bàn tay cũng không cần?
Người Cửu Châu thế giới tư tưởng cao thượng đến vậy sao?
Hay chỉ có hắn là ngoại lệ?
"Đã ngươi không muốn gia nhập chúng ta, vậy thì chết đi! Thật đáng tiếc, ngươi vốn có thể trở thành vương của thế giới này, nhưng chính ngươi đã lãng phí cơ hội."
Ma Tổ hư ảnh nói thật lòng.
Nếu Tưởng Văn Minh đồng ý, gã sẽ chuyển hóa hắn thành tà ma, rồi ban cho hắn sức mạnh của mình.
Mượn thân thể hắn, giáng lâm thế giới này.
Đến lúc đó hai người dung hợp, gã sẽ không còn bị Thiên Đạo thế giới này bài xích, đồng thời có thể mở ra thần thoại lôi đài.
Với thực lực của gã, lại mượn quy tắc thần thoại lôi đài, ai có thể địch lại gã ở thế giới này?
Đáng tiếc, đối phương không đồng ý.
Đã không thể chiêu an, chỉ còn cách giết hắn, rồi tìm một thân xác khác để giáng lâm.
"Ngươi đánh giá cao bản thân, và quá coi thường Cửu Châu chúng ta. Thật cho rằng chỉ bằng thực lực của ngươi, có thể chiếm lĩnh cả thế giới? Chẳng qua là ếch ngồi đáy giếng thôi."
Tưởng Văn Minh lắc đầu cười nhạt.
Trước đây, có lẽ hắn còn nghĩ gã có khả năng chiếm lĩnh thế giới, nhưng từ khi biết đến 'trật tự người', hắn đã thay đổi suy nghĩ.
Chủ Linh Lung Các thì khỏi nói, như Văn đạo nhân, thực lực của người này chưa bộc lộ hết, nhưng chắc chắn không thua kém tà ma trước mắt.
Huống chi, trật tự người đâu chỉ có một.
Cho nên lời Ma Tổ hư ảnh nói, chẳng qua là một trò cười.
"Có phải ếch ngồi đáy giếng hay không, đợi ta rút linh hồn, chiếm thân thể ngươi, ngươi tự khắc sẽ biết."
Ma Tổ hư ảnh nói xong, vung ra một xúc tu.
Xúc tu như một tấm lưới lớn, tỏa ra vô số xúc tu nhỏ hơn, chụp xuống Tưởng Văn Minh.
"Liệt Dương!"
Một Kim Ô pháp tướng từ sau mặt trời bay ra, ánh dương chói chang và ma khí đen kịt va vào nhau.
Bầu trời lúc này đường như chia thành hai màu đen trắng.
"Tâm linh vặn vẹo!"
Ma Tổ hư ảnh đột ngột phát ra một tiếng chói tai.
Tưởng Văn Minh chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, dù chỉ trong chốc lát, nhưng trong giao chiến, nó lại vô cùng trí mạng.
Kim Ô pháp tướng xuất hiện dao động ngắn ngủi, những xúc tu nhỏ chớp thời cơ cuốn lấy Tưởng Văn Minh.
Chúng như ký sinh trùng, liều mạng chưi vào cơ thể hắn.
Ma Tổ hư ảnh lộ vẻ đắc ý, xem ra gã đã thắng.
Nhưng nụ cười chợt tắt.
Vì gã phát hiện, những xúc tu chui vào cơ thể Tưởng Văn Minh, đã bị ngọn lửa thiêu rụi.
"Sao có thể như vậy?"
Ma Tổ hư ảnh không cam tâm, tăng cường độ, ngưng tụ xúc tu cứng cáp hơn, đâm vào Tưởng Văn Minh.
"Kim Ô Thân Thể!"
Tưởng Văn Minh hét lớn, thân thể lập tức hóa thành Kim Ô lửa.
Những xúc tu trói buộc hắn lập tức hóa thành tro bụi dưới ngọn lửa bản nguyên mặt trời.
Thở phào nhẹ nhõm, Tưởng Văn Minh vội lùi lại, kéo dài khoảng cách với Ma Tổ hư ảnh.
Nhưng chưa kịp đứng vững, hắn đã cảm thấy một chấn động dị thường sau lưng.
"Lùi!"
Tưởng Văn Minh không kịp né tránh, chỉ có thể dùng ngôn linh thuật.
Nhưng một xúc tu đã dò ra từ hư không trước khi hắn kịp thi triển, đâm thẳng vào hậu tâm.
Chỉ một giây sau, xúc tu biến mất, Tưởng Văn Minh trở lại vị trí cũ.
"Phốc!"
Một ngụm máu phun ra từ miệng Tưởng Văn Minh.
Ma Tổ hư ảnh quá mạnh, muốn dùng ngôn linh thuật ảnh hưởng gã, Tưởng Văn Minh cũng bị phản phệ không nhẹ.
"Ngôn linh thuật?"
Ma Tổ hư ảnh ngạc nhiên nhìn Tưởng Văn Minh.
Cã từng thấy năng lực này, một thần thông hiếm có, thực lực càng mạnh thì uy lực càng lớn.
Từ trước đến nay, gã chỉ thấy hai người có thần thông này, Tưởng Văn Minh là người thứ ba.
"Phải thừa nhận, thiên phú của ngươi quả thực khiến người ta bất ngờ. Nhưng phản phệ của ngôn linh thuật không dễ chịu đâu nhỉ? Giờ ngươi còn phát huy được mấy phần thực lực?"
Ma Tổ hư ảnh cười nhạt.
Thân thể này của Tưởng Văn Minh, thật sự khiến gã thèm thuồng.
Dù là thực lực hay thiên phú, đều hoàn mỹ không tì vết, có thể nói là vật dẫn tốt nhất để gã hóa thân.
Đáng tiếc không thể đồng hóa, chỉ có thể giết rồi luyện thành khôi lỗi.
"Vạn Ma Phệ Tâm Trận!"
Từng đạo ma ảnh bay ra, nhưng lần này chúng không trực tiếp chui vào cơ thể Tưởng Văn Minh.
Mà chúng cắn lấy tứ chi hắn, bắt đầu hút cạn lực lượng trong cơ thể hắn.
Dù mỗi ngựm hút vào, chúng lại hóa thành khói đen tan biến, Ma Tổ hư ảnh vẫn không biết mệt mà tiếp tục.
"Đợi ta hút cạn lực lượng của ngươi, nhất định sẽ luyện ngươi thành khôi lỗi hoàn hảo nhất."
"Ngươi nằm mơ!"
Tưởng Văn Minh căm hận nhìn Ma Tổ hư ảnh, trong lòng không ngừng tính toán nên làm gì.
Thực ra, những ma ảnh này không gây tổn thương lớn cho hắn, trói buộc cũng không mạnh, nếu hắn muốn, có thể thoát ra bất cứ lúc nào.
Nhưng điều đó vô nghĩa.
Hiện tại phản phệ còn chưa qua, tùy tiện thoát ra chỉ khiến Ma Tổ hư ảnh dùng thủ đoạn mạnh hơn đối phó hắn.