Nhìn Huyền Xà ngã xuống với vẻ mặt đầy cay đắng, nụ cười trên mặt Băng Sương thánh tử càng thêm rạng rỡ.
“Hắc Thủy Huyền Xà tộc có thể xuất hiện một nhân vật như ngươi, xem như tiên tổ phù hộ. Tiếc rằng tộc đàn ngươi đã diệt, chẳng còn ai kể lại chiến tích của ngươi nữa.”
“Ta vẫn luôn có một nghi vấn, rốt cuộc các ngươi đã tìm ra lãnh địa Hắc Thủy Huyền Xà tộc ta bằng cách nào?”
Huyền Xà hấp hối, cố gắng gượng dậy, nhìn Băng Sương thánh tử.
Đây là điều hắn luôn trăn trở. Hắc Thủy Huyền Xà tộc tuy có nhục thân cường đại, nhưng so với các chủng tộc khác, bọn chúng luôn ẩn mình kỹ càng, lẽ nào dễ dàng bị người tìm đến lãnh địa như vậy?
Hơn nữa, nếu muốn rèn luyện nhục thân, tinh huyết Hắc Thủy Huyền Xà tộc không phải lựa chọn tốt nhất. Có quá nhiều chủng tộc phù hợp hơn.
Vậy mà Băng Sương thánh tử lại tìm đến Hắc Thủy Huyền Xà tộc, ngay lúc bọn chúng vừa suy yếu sau tranh đoạt địa bàn. Điều này khiến hắn không khỏi nghi ngờ.
Quá trùng hợp!
Trùng hợp đến mức như đã được sắp đặt trước.
"Chỉ trách vận may các ngươi không tốt. Mục tiêu ban đầu của ta là một con 'Xích Du', tiếc là nó quá giảo hoạt, bắt mãi không được. Cuối cùng, ta đuổi theo một mạch, kết quả lại gặp Hắc Thủy Huyền Xà tộc các ngươi."
Băng Sương thánh tử không ngại giải đáp thắc mắc cho đối phương trước khi chết.
Đây là sự nhân từ của kẻ chiến thắng dành cho kẻ thất bại.
"Xích Du!"
Huyền Xà sững sờ, vì Vân Mộng đại trạch không hề có chủng tộc này.
Vân Mộng đại trạch nằm ở phương bắc, tuy là đầm lầy nhưng khí hậu lại lạnh. Xích Du tuy thích nước, nhưng lại ưa thích vùng biển sâu ấm áp hơn.
Cho nên, Vân Mộng đại trạch chưa từng có Xích Du.
Ít nhất, từ khi sinh ra đến giờ, hắn chưa từng thấy hay nghe nói đến chúng.
Băng Sương thánh tử không phải sinh linh bản địa Vân Mộng đại trạch, nên không biết điều này cũng dễ hiểu. Dù sao, Vân Mộng đại trạch trong mắt người ngoài vẫn vô cùng thần bí.
Chẳng ai biết bên trong có bao nhiêu chủng tộc, càng không biết có những chủng tộc nào.
Cho nên, khi Băng Sương thánh tử nhìn thấy 'Xích Du', hắn không hề nghi ngờ, chỉ cho rằng mình gặp may, gặp được sinh vật quý hiếm.
Và thế là, dưới sự dẫn đắt của 'Xích Dư', bọn chúng tìm đến lãnh địa Hắc Thủy Huyền Xà.
Để rồi dẫn đến những chuyện sau đó.
"Được rồi, ta đã trả lời xong câu hỏi của ngươi. Giờ thì nên đưa ngươi cùng tộc nhân đoàn tụ."
Trong mắt Băng Sương thánh tử lóe lên vẻ hưng phấn.
Đây là Giao Long, lại còn là Giao Long tiến hóa từ Hắc Thủy Huyền Xà. Nếu có thể lấy được máu tươi và linh hồn của hắn, sự giúp đỡ này sẽ vượt xa tưởng tượng.
Hắn đã nóng lòng muốn hấp thụ tỉnh huyết đối phương.
Một mũi băng nhọn chậm rãi ngưng tụ, đâm mạnh về phía đầu Huyền Xà.
"Răng rắc!"
Ngay khi mũi băng sắp chạm vào đầu Huyền Xà, một cánh tay phủ đầy vảy rồng đột ngột xuất hiện.
"Ngươi..."
Băng Sương thánh tử kinh hãi nhìn thanh niên đột ngột xuất hiện, rồi lại nhìn con hắc giao trên mặt đất, nhất thời hoảng loạn.
Thanh niên xuất hiện không ai khác, chính là Huyền Xà trong hình thái chiến đấu.
Hắn dễ dàng bóp nát mũi băng do Băng Sương thánh tử ngưng tụ.
Lúc này, hắn đang lạnh lùng nhìn đối phương.
"Ngươi nói ta hoàn toàn không biết gì về sức mạnh của ngươi, vậy ngươi hiểu ta được bao nhiêu?"
Giọng Huyền Xà rất bình tĩnh.
Tất cả những gì vừa xảy ra, chỉ là màn kịch hắn cố tình tạo ra để làm đối phương mất cảnh giác.
Gần ngàn năm ẩn nhẫn, vô số lần sinh tử ma luyện, tâm tính hắn đã sớm đạt đến cực hạn.
Sao có thể vì chút chuyện này mà thất thố?
Băng Sương thánh tử quả thực rất giảo hoạt, lợi dụng lĩnh vực bản thân để tạo ra phân thân lừa bịp hắn. Nếu là trước kia, có lẽ hắn đã mắc bẫy thật.
Nhưng Huyền Xà bây giờ đã trưởng thành hơn xưa, không chỉ về thực lực.
Khi hắn biến hóa thành công, trí lực tăng vọt. Thêm vào đó, ảnh hưởng từ Bạch Trạch và Tưởng Văn Minh, hai 'quân sư' hàng đầu bên cạnh, khiến hắn đã lột xác hoàn toàn.
So với hai người kia, trò vặt của Băng Sương thánh tử chẳng khác gì trẻ con.
Cho nên, sau khi phát giác âm mưu của Băng Sương thánh tử, Huyền Xà dứt khoát tương kế tựu kế, phối hợp diễn kịch, giả vờ bị thương, rồi hỏi về chuyện trước kia.
Với tính cách kiêu ngạo của Băng Sương thánh tử, khi đã nắm chắc phần thắng, hắn chắc chắn sẽ đắc ý kể lể.
Thực tế, hắn đã thành công. Đối phương quả nhiên kể lại chuyện cũ như hắn dự đoán.
Chỉ có điều, hắn không ngờ rằng lại có sự xuất hiện của sinh vật 'Xích Du' trong chuyện này.
Hiện tại, Băng Sương thánh tử đã mất giá trị lợi dụng, Huyền Xà không có ý định tiếp tục diễn kịch, nên trực tiếp ra tay.
"Không thể nào!"
Băng Sương thánh tử vẫn khó chấp nhận.
Hắn là cường giả Đại La Kim Tiên hậu kỳ, sao có thể bị một nhân vật nhỏ vô danh đùa bỡn trong lòng bàn tay?
Hành động của Huyền Xà, có thể nói là nghiền ép hắn toàn diện, từ thực lực đến trí lực. Làm sao hắn có thể chấp nhận?
"Không có gì là không thể. Ngươi là đóa hoa sống trong nhà kính, sao hiểu được sự kiên cường của cỏ dại bị vùi dập không biết bao nhiêu lần?"
Huyền Xà cười nhạt, chỉ là vị cay đắng trong nụ cười ấy chỉ mình hắn hiểu.
Thành tựu của hắn không phải vì thiên phú tốt, so với những người hắn gặp, thiên phú của hắn không đáng nhắc đến. Nhưng hắn có thể đi đến bước này, là nhờ sự kiên trì và nỗ lực không ngừng.
Đây chính là sự cố gắng được ngay cả 'Tổ Long hình chiếu' trong Long Môn công nhận.
Khi giọng hắn vừa dứt, cơ thể Băng Sương thánh tử đột ngột nổ tung, hóa thành một màn huyết vụ.
Huyền Xà cúi đầu nhìn bàn tay mình, thấy trong lòng bàn tay hắn đang nắm một trái tim đang đập.
Đây là trái tim của Băng Sương thánh tử, cũng là trái tim hắn ngưng tụ từ tinh huyết của cả Hắc Thủy Huyền Xà tộc, bên trong chứa đựng hơn một trăm sinh mạng của Hắc Thủy Huyền Xà tộc.
"Các huynh đệ tỷ muội, thúc bá, an nghỉ!"
Sau khi nói xong, Huyền Xà trực tiếp bóp nát trái tim trong tay.
Huyết khí nồng đậm từ tay hắn lan tỏa, vô số bóng rắn từ trong huyết vụ bay ra, gầm thét, giãy dụa rời đi.
Gông xiềng bao năm, cuối cùng cũng được giải thoát.
Hắn đã thành công báo thù cho tộc nhân, cũng hoàn thành tâm nguyện năm xưa của cha, nhưng sao hắn lại không vui chút nào?
Ngược lại, hắn cảm thấy lòng mình trống rỗng, như thể vừa mất đi mục tiêu sống.
Không biết nên đi đâu.
Vì Băng Sương thánh tử chết, hàn khí xung quanh nhanh chóng tan biến. Trên bầu trời đột ngột đổ mưa, tí tách rơi trên mặt Huyền Xà, rồi trượt xuống.
Nhất thời, ngay cả hắn cũng không phân rõ, thứ đang chảy xuống rốt cuộc là nước mưa hay nước mắt.