"Ta vẫn luôn ổn mà, chỉ là ngươi không thèm nhìn thôi."
Huyền Xà u oán nhìn Miệng Rộng.
Trong lòng hắn muốn mắng một câu, mày thích lắc lư thì cứ lắc, tự dưng lôi ta vào làm gì?
Còn bảo chỉ còn nửa thân, có khi nào mày thèm thân thể ta không đấy!
Lần này thì lộ tẩy, với cái đầu của Bạch Trạch, chắc chắn đoán ra Miệng Rộng đang lừa hắn.
"Miệng Rộng! Ngươi giỏi lắm!"
Bạch Trạch đột nhiên trừng trừng nhìn Miệng Rộng, ánh mắt giận dữ như muốn bùng nổ.
"Ấy... Lão Bạch, để ta biện minh... À không, giải thích cho!"
Miệng Rộng thấy tình hình này biết là xong đời, vội vàng thanh minh với Bạch Trạch.
"Được, một canh giờ tới, ngươi nhất định phải 'giải thích' cho ta thật kỹ."
Bạch Trạch vừa dứt lòi, thân thể lập tức hóa thành lôi điện biến mất, khi xuất hiện lại đã đứng trước mặt Miệng Rộng.
Không cho hắn cơ hội mở miệng, Bạch Trạch dùng vuốt đè chặt đuôi Miệng Rộng, rồi dùng sức quăng mạnh.
"A..."
"Lão Bạch, người một nhà cả mà... A..."
"Ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy... A..."
Tiếng kêu thảm thiết của Miệng Rộng đứt quãng vọng ra từ trong màn sương, khiến mí mắt Huyền Xà giật giật.
"Huyền Xà thúc, chúng ta có nên qua xem..."
Tinh Hỏa nghe tiếng kêu thảm thiết của Miệng Rộng thì lo lắng nhìn Huyền Xà.
"Không cần để ý đến chúng nó, Bạch Trạch biết chừng mực."
Huyền Xà nói vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ khác.
Lúc trước Bạch Trạch đò hỏi hắn về chuyện Yêu Đình, hắn không dám nói thật vì sợ Bạch Trạch vẫn còn giận Tưởng Văn Minh.
Giờ Bạch Trạch đang nổi nóng, lỡ mà hắn đi vào, Bạch Trạch nhớ lại chuyện mình lừa gạt hắn thì có khi hắn đánh luôn cả mình.
"Miệng Rộng huynh, ngài da dày thịt béo, chịu thiệt một chút cho hắn hả giận vậy."
Huyền Xà thầm cầu nguyện cho Miệng Rộng trong lòng.
Không phải cầu nguyện Miệng Rộng đừng gặp chuyện gì, mà cầu nguyện hắn đừng khai mình ra.
Bị đánh, một người là đủ rồi, làm gì có chuyện hai người cùng chịu đâu.
Sự thật chứng minh, Bạch Trạch là người rất giữ chữ tín, nói đánh Miệng Rộng một canh giờ là một canh giờ, không hề thiếu một khắc.
Một canh giờ sau...
Bạch Trạch vẻ mặt thư thái dẫn theo Miệng Rộng đã bị đánh cho tơi tả như cái chày, từ trong sương mù đi ra.
"Cứng đờ?"
Tỉnh Hỏa nhìn Miệng Rộng thăng đơ như cây gậy thì kinh hãi.
"Ấy, không phải cứng đờ, là sưng phù!"
Khóe miệng Huyền Xà giật giật.
So với lúc trước khi đi, toàn thân Miệng Rộng mập lên hẳn một vòng.
Giờ hắn thật sự thẳng tắp như một khúc gỗ, ai không biết còn tưởng hắn bị cứng đờ nữa chứ.
"Huyền Xà, nhóc con được đấy! Dẫn bọn chúng về trước đi, lát nữa ta về sẽ tính sổ với ngươi."
Bạch Trạch tiện tay ném Miệng Rộng cho Huyền Xà, rồi quay người rời đi.
Huyền Xà đỡ lấy Miệng Rộng đã sưng vù không ra hình người, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi không sao chứ?"
"Hay để hắn đánh ngươi một canh giờ thử xem?"
Lúc này Miệng Rộng hai mắt vô thần, bộ dạng chán sống.
"Ấy... Hôm nay thời tiết đẹp, ta dẫn các ngươi đi dạo chơi khắp Vân Mộng đại trạch.”
Huyền Xà lập tức đổi chủ đề.
"Xong rồi, lần này hoàn toàn xong rồi, đoán chừng sau chuyện này, khuyên Bạch Trạch trở về càng khó hơn."
Miệng Rộng cảm thấy mình làm hỏng chuyện.
Vốn định dùng khổ nhục kế, dụ Bạch Trạch mủi lòng.
Lần này thì hay rồi, trộm gà không thành còn mất nắm gạo, không những không dụ được đối phương mà còn bị đánh cho một trận.
Chắc lần sau Tưởng Văn Minh dùng chiêu này sẽ còn thảm hại hơn.
"Chưa chắc đâu."
Huyền Xà đột nhiên lên tiếng.
"Sao cơ?"
Miệng Rộng nghỉ ngờ nhìn hắn.
"Bạch Trạch có khả năng tránh dữ tìm lành, hơn nữa rất rõ đúng sai, bình thường ít ai lừa được hắn, có khi hắn đã sớm nhìn ra ngươi nói dối, chỉ là không vạch trần ngươi, cho đến khi ngươi lôi ta vào."
Khi nói câu này, Huyền Xà không nhịn được liếc mắt.
Kịch bản hay như vậy, để ngươi diễn hỏng bét rồi.
"Ý ngươi là Bạch Trạch đã sớm biết ta đang lừa hắn?"
Miệng Rộng giật mình, bật thắng dậy.
"Không phải chứ? Ngươi không nghĩ là với cái đầu của ngươi có thể lừa được hắn đấy chứ?"
Huyền Xà tỏ vẻ không thể tin được.
"Mẹ kiếp, vậy chẳng phải tên khốn Bạch Trạch cố ý tìm cớ đánh ta sao!"
Miệng Rộng càng nghĩ càng thấy có lý, tức giận đến nỗi không kịp kêu đau, định đi tìm Bạch Trạch liều mạng.
Lúc đầu hắn còn thấy áy náy vì đã lừa đối phương, bị đánh một trận cũng đáng.
Ai ngờ mọi chuyện này đối phương đều biết cả?
Vậy chẳng phải Bạch Trạch từ đầu đến cuối đều coi hắn như thằng hề để xem diễn sao?
Sao hắn nhịn được!
"Không được, ta nhất định phải đi đánh hắn, nếu không sau này ta còn mặt mũi nào ở Yêu Đình nữa!"
Miệng Rộng nói rồi định đi về hướng Bạch Trạch rời đi.
Nhưng đi được hai bước, đột nhiên hắn cảm thấy có gì đó sai sai, quay đầu lại thì thấy Huyền Xà đang im lặng đứng nhìn hắn.
"Sao ngươi không cản ta?"
Miệng Rộng nghi hoặc hỏi.
"Ngươi muốn đi tìm gỡ gạc thì cứ đi đi, ta ở đây chờ tin tốt của ngươi, không cần nể mặt ta, cứ việc đánh hắn."
Huyền Xà làm động tác mời tự nhiên.
"..."
Thấy bộ dạng này của Huyền Xà, Miệng Rộng xìu ngay như quả bóng da hết hơi.
"Thôi, ta đường đường là yêu hoàng, đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho hắn lần này."
"Ừ, Miệng Rộng huynh quả là yêu hoàng, thật rộng lượng."
Huyền Xà giơ ngón tay cái với Miệng Rộng.
Tinh Hỏa đứng bên cạnh trợn mắt há hốc mồm, đây chính là thế giới của người lớn sao?
Học được, học được rồi!
"À phải rồi, không phải các ngươi đi Côn Luân sơn mạch sao? Sao lại xuất hiện ở đây?"
Trò hề kết thúc, Huyền Xà bắt đầu hỏi mục đích của hai người.
"Côn Luân sơn mạch bên kia bị Trấn Nguyên Tử giải quyết rồi, ta thấy rảnh nên đến Vân Mộng đại trạch xem sao, tiện thể xem Bạch Trạch thế nào, dù gì lâu như vậy rồi, chắc cũng nguôi giận rồi chứ."
Miệng Rộng có chút buồn bực nói.
"Hắn giận không phải người, mà là yêu hoàng, yêu hoàng không đến thì đừng hòng hắn trở về."
Huyền Xà nói đến đây cũng có chút bất lực.
Lúc mới đến đây, hắn cũng thử khuyên Bạch Trạch, nhưng đối phương chẳng thèm để ý.
Bạch Trạch thắng thừng đáp: "Muốn ta trở về cũng được, bảo Viêm tự mình đến cõng ta về."
"Cái gì? Hắn muốn Viêm cõng hắn về? Sao có thể!"
Miệng Rộng nghe xong suýt chút nữa nhảy dựng lên.
Bảo một vị yêu hoàng cõng hắn về, chẳng phải tát vào mặt đối phương sao?
Dù Viêm bình thường không quan tâm đến thể diện, nhưng chuyện này dù thế nào cũng có chút sỉ nhục, cho dù Viêm đồng ý, những người khác ở Yêu Đình cũng chưa chắc đã chịu.
Dù sao hiện tại Yêu Đình không chỉ có đám dị thú, mà còn có Kim Ngao đảo và một số thế lực nhỏ khác.
Chuyện làm tổn hại thể diện yêu hoàng như vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không đồng ý.