Từ khi Tưởng Văn Minh dung hợp Thái Dương Chân Hỏa tiến hóa thành mặt trời bản nguyên, năng lực hỏa điễm của hắn đã biến đổi long trời lở đất.
Không chỉ còn khả năng thiêu đốt ở nhiệt độ cao như trước kia, mà còn có thêm khả năng tịnh hóa.
Tưởng Văn Minh gọi đùa đặc tính này là "sát trùng".
Ánh sáng đến đâu, mọi hiệu ứng tiêu cực đều bị tịnh hóa. Nếu uy lực mạnh hơn, vạn vật đều có thể bị tịnh hóa.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Khi ánh sáng tan đi, trên bầu trời xuất hiện những đường vân trận pháp bao phủ không biết từ lúc nào.
Một tòa trận pháp với tạo hình kỳ lạ hiện ra.
"Tự sáng tạo trận pháp – lò nướng điện!"
Tưởng Văn Minh vỗ tay, bình chướng trận pháp dâng lên, nhiệt độ xung quanh lập tức đạt đến đỉnh điểm.
Ma Tổ hư ảnh thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị trận pháp bao phủ.
"Đáng chết, dám tính kế ta!"
"Tính kế? Ngươi xứng sao?"
Tưởng Văn Minh bĩu môi khinh thường.
Từ khi thực lực không thể tăng lên, hắn đã luôn nghiên cứu cách để tăng cường lực chiến đấu.
Sau khi nhận được gợi ý từ lá cây – nếu tưởng tượng dương chỉ như một chiếc lá, rồi thêm vào những đường vân đặc biệt, liệu có thể âm thầm bố trí trận pháp?
Thế là phiên bản cải tiến của "Liệt Dương" ra đời.
Trước dùng đặc tính của Liệt Dương để làm tê liệt địch nhân. Ngươi nghĩ ta đốt cháy ngươi tư?
Không, ngươi lầm rồi, ta còn có thể tịnh hóa!
Ngươi tưởng ta tịnh hóa ư?
Không, ngươi lại sai, kỳ thật ta còn có thể lén lút bố trí trận pháp!
Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ không?
Bởi vì lực lượng là đồng căn đồng nguyên, nên khi hắn thi triển Liệt Dương, không ai nghĩ rằng đưới ánh mặt trời chói chang kia lại ẩn giấu một tòa trận pháp.
Dù có người phát hiện ra dị thường, cũng chỉ cho là lực lượng phân tán không đều, chứ không ai nghĩ đến khả năng này.
Dù sao, người bày trận hiện nay ai chẳng quang minh chính đại bày ra để người khác đến phá.
Chẳng ai như hắn, một kẻ lén lút.
Ma Tổ hư ảnh hiển nhiên là thiếu kiến thức, không để ý nên trúng kế.
“Tập trung!”
"Chiết xạ!"
Thấy đối phương lọt vào trận pháp, Tưởng Văn Minh lập tức kết động thủ quyết, phát động công kích.
Trong lò nướng điện, tia sáng nhanh chóng tập trung, rồi liên tục chiết xạ trên hàng rào trận pháp.
Từng đạo ánh sáng vàng nhạt chiếu vào Ma Tổ hư ảnh, ngay lập tức đốt cháy thành những lỗ thủng trên người hắn.
Ma Tổ hư ảnh kêu gào thống khổ. Những vị trí bị xuyên thủng không ngừng phưn trào hắc khí, muốn chữa trị.
Đáng tiếc, hình thể hắn quá lớn, tốc độ chữa trị còn kém xa tốc độ bị phá hủy.
Chỉ trong vài hơi thở, thân thể cao vạn trượng đã bị bắn thành tổ ong vò vẽ.
"Thế này mà vẫn chưa chết?"
Tưởng Văn Minh có chút bất ngờ nhìn Ma Tổ hư ảnh trong trận pháp.
Với cường độ công kích vừa rồi, Bán Thánh cũng đã sớm tan thành tro bụi, vậy mà đối phương vẫn còn nhúc nhích.
Phải biết đây là hỏa diễm mặt trời bản nguyên, mạnh hơn Thái Dương Chân Hỏa không biết bao nhiêu lần.
Vậy mà vẫn gánh được?
Tưởng Văn Minh lần đầu tiên ý thức được sự chênh lệch giữa Bán Thánh và Thánh Nhân lớn đến mức nào.
Loại công kích này nếu rơi vào Thôi Xán Tinh Huy, dù là thời kỳ toàn thịnh cũng phải trọng thương.
Nhưng khi đánh vào Ma Tổ hư ảnh, nó chỉ tiêu hao một phần lực lượng, không gây ra tổn thương thực chất nào.
"Tử vong ngưng thị!"
Thân thể Ma Tổ hư ảnh nhanh chóng thu nhỏ lại nghìn lần, tránh đi thế yếu của hình thể lớn, khó né tránh.
Có lẽ do hình thể thu nhỏ, thân thể vốn hư ảo trở nên ngưng thực hơn.
Một con mắt dọc mở ra từ giữa trán hắn, nhìn thẳng vào mắt Tưởng Văn Minh.
Tưởng Văn Minh cảm thấy đại não như bị trọng kích, lập tức đau đầu như búa bổ, ảo ảnh liên tục hiện ra.
Máu vàng óng chảy ra từ thất khiếu, trông vô cùng đáng sợ.
"Viêm!"
Bạch Trạch kinh hãi.
"Ngươi muốn gì nhất?”
Một giọng nói hùng vĩ vang lên trong đầu Tưởng Văn Minh, mang theo uy nghiêm vô tận, khiến hắn không thể làm trái.
Tinh thần Tưởng Văn Minh hoảng hốt, trong đầu hiện ra đủ loại người, sự việc, vật.
"Trở thành kẻ mạnh nhất? Không phải!"
"Tiêu sái tự tại? Không phải!"
"Bảo vệ người bên cạnh? Cũng không phải!”
Hắn muốn gì?
Giờ phút này, hắn bắt đầu mờ mịt.
Từ khi đến thế giới này đến giờ, mỗi việc mình làm dường như đều là vì người khác.
Hắn chưa từng tĩnh tâm nghĩ về điều mình thực sự muốn.
Tại Thần Ân đại lục, từ khi thức tinh đến tham chiến, dường như có một bàn tay vô hình không ngừng đẩy hắn về phía trước.
Chiến đấu vì quốc gia, tái tạo thần thoại Văn Minh, bình định ngoại địch.
Nhìn Tiết Gia Tường và Lữ Đồng Tân khẳng khái chịu chết, nhìn Hạn Bạt chiến đấu đến hơi thở cuối cùng vì Hoa Hạ, nhìn Đế Tân hy sinh thân mình để bắt tà ma.
Hắn không muốn họ chết, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn họ ra đi, bất lực.
Vì khi đó hắn quá yếu, yếu đến mức một vị thần linh tùy tiện cũng có thể bóp chết hắn.
Sau này, hắn ngày càng mạnh hơn, giành chiến thắng cuối cùng tại thần thoại lôi đài, tưởng rằng mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Nhưng Côn Bằng nói với hắn, câu chuyện chỉ mới bắt đầu.
Hắn đến thiên môn, nhìn thấy tấm bia rõ ràng khắc đầy tên người, nhưng lại trống rỗng vô danh.
Hắn mới nhận ra, phía sau sự bình yên, có biết bao tiền bối anh liệt đang gánh vác trách nhiệm.
Trên chiến trường xa xôi hơn, những người đó đang bảo vệ nơi này.
Từ giây phút ấy, Tưởng Văn Minh quyết định gia nhập hàng ngũ của họ, trở thành một thành viên.
Thế là hắn không chút do dự bước vào thiên môn, đến nơi này.
Cửu Châu thế giới, một thế giới thực sự!
Giống như Thần Ân đại lục, thần minh nơi này cũng đã rời đi gần hết, chỉ còn một số ít ở lại.
Hắn vốn cho rằng với thủ đoạn của mình, có thể dễ dàng giải quyết vấn đề nơi này như ở Thần Ân đại lục, rồi tiến đến vực ngoại chiến trường.
Nhưng hắn đã sail
Thế lực ở đây rối rắm khó gỡ, không chỉ có kẻ dã tâm, còn có tà ma, và đối thủ ngày càng mạnh.
Mỗi bước đi đều phải cẩn trọng, không ngừng ép bản thân mạnh lên.
Vì chỉ có mạnh lên mới có thể giải quyết những khó khăn trước mắt.
Hắn không ít lần nghĩ rằng, nếu mình là Thánh Nhân thì tốt biết bao.
Nhưng rồi hắn dần hiểu ra, Thánh Nhân cũng không phải là toàn năng, họ cũng có những việc không thể làm được.
Dù hắn có trở nên mạnh mẽ đến đâu, chắc chắn sẽ có kẻ địch mạnh hơn xuất hiện.
Hắn... giết không hết!
Một cảm giác bất lực dâng lên trong lòng.
"Mong muốn lực lượng sao? Ta có thể khiến ngươi trở thành kẻ mạnh nhất trên thế giới này, ngươi có thể muốn làm gì thì làm, không ai có thể ước thúc ngươi.
h ; . ^/ 1 F4 Lạ 3 _~ ^ . Mỹ nữ, quyền lợi, chỉ cần ngươi muốn, chỉ cần ngoặc ngón tay, tất cả sẽ thuộc về ngươi.
Âm thanh Ma Tổ vang lên, đầy dụ hoặc.
Sương mù lan tràn, một cung điện hiện ra, vô số mỹ nữ tuyệt trần với những hình thái khác nhau đang nhẹ nhàng nhảy múa, mỗi người đều có dung mạo và dáng người không thua gì Đát Kỷ, Eve.
Vô số trân tu mỹ vị, quỳnh tương ngọc lộ tùy ý bày biện.
Phía dưới đại điện là vô số cường giả thuộc các chủng tộc, quỳ rạp trên đất, ngước nhìn hắn.
"Chỉ cần ngươi gia nhập chúng ta, tất cả sẽ là của ngươi, thậm chí còn nhiều hơn thế."