Thôi Xán Tỉnh Huy nhìn theo hướng Tưởng Văn Minh rời đi, im lặng rất lâu.
Ra khỏi Vạn Thần Điện, Tưởng Văn Minh thấy Bạch Trạch đứng đó, nhìn chằm chằm hắn.
“Nhìn gì ghê vậy? Mặt ta dính gì à?”
Bạch Trạch không nói gì, cứ nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt, khiến hắn có chút rợn người.
“Có gì thì nói lẹ đi, ngươi nhìn ta kiểu đó thấy ghê quá.”
Tưởng Văn Minh liếc xéo hắn một cái, bảo hắn đừng gây sự.
“Nghe nói ngươi muốn đi Bắc Hải? Nghe nói ngươi muốn thu nhận Bảo Thạch nhất tộc vào Yêu Đình? Lại còn nghe nói ngươi phong Thần vị cho Thôi Xán Tinh Huy? Còn nghe nói……”
“Khoan đã, dừng lại! Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Tưởng Văn Minh bị một tràng tin đồn của Bạch Trạch làm cho hoảng hốt, vội cắt ngang hắn, đi thẳng vào vấn đề.
“Ta muốn đi Bắc Hải cùng ngươi.”
“Không được, hiện tại Yêu Đình không có người trông coi, ngươi phải ở lại.”
“Vậy ta giải quyết chuyện ở Trần Sa Châu kiểu gì?”
“Không được, chuyện ở Trần Sa Châu ta giao hết cho Thôi Xán Tinh Huy toàn quyền xử lý rồi.”
Tưởng Văn Minh lại từ chối.
“Mẹ kiếp, vậy ngươi phong cho ta cái chức vị gì đi, không thì đừng hòng ta ở lại giúp ngươi.”
Bạch Trạch liên tục bị từ chối, tức đến trợn mắt.
“Ngươi muốn chức vị gì?”
“Yêu Sư!”
“Không được!”
Tưởng Văn Minh hiểu ra, hóa ra gã này đang tìm mọi cách để so đo với Côn Bằng.
Có lẽ đó mới là mục đích thật sự của hắn
“Vì sao không được?”
“Côn Bằng còn chưa chết, ta phong ngươi làm Yêu Sư thì hắn tính sao?”
Tưởng Văn Minh tức giận liếc xéo.
“Hắn là Yêu Sư của Yêu Đình tiền triều, chứ đâu phải Yêu Sư của Yêu Đình này, không xung đột gì hết.”
Bạch Trạch cãi lý.
“Vậy cũng không được, Yêu tộc hiện tại mới vừa khôi phục nguyên khí, ngươi muốn Yêu tộc chia rẽ à?”
Tưởng Văn Minh lại từ chối.
Cái ngôi Yêu Hoàng này là Đế Tuấn truyền lại cho hắn.
Nếu giờ phủ định những sắc phong của Đế Tuấn, sau này gặp lại đối phương, các nguyên lão của Yêu tộc biết phải xử sự thế nào?
Họ sẽ gia nhập cái Yêu Đình này, hay là đi theo Đế Tuấn?
Dù thế nào cũng sẽ xảy ra mâu thuẫn, đó không phải điều hắn muốn thấy.
“Vậy lão phu hiện tại không có chức vị gì, ngươi bảo ta quản lý Yêu Đình thế nào, danh không chính, ngôn không thuận. Dị thú thì còn đỡ, còn Tiệt giáo và những thế lực mới gia nhập kia, ngươi bảo ta lấy thân phận gì để nói chuyện với họ?”
Bạch Trạch nổi giận.
“Ừm, hay là thế này, lúc trước ta có chừa cho ngươi một danh ngạch chủ nhiệm học phủ Đông Hải, giờ ta kiêm thêm cho ngươi chức đặc sứ, lúc ta không có ở đây, mọi việc ở Yêu Đình đều do ngươi xử lý, thế nào?”
Tưởng Văn Minh cũng thấy Bạch Trạch nói có lý.
Yêu Đình ngày càng lớn mạnh, những lỗ hổng chức vị trước kia cần phải bổ sung.
Không thì như Bạch Trạch nói, người quen thì còn nể mặt, người lạ thì hắn lấy gì để ràng buộc họ?
Cho nên nhất định phải cho đối phương một chức vị chính thức.
Nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy nên học theo Thiên Đình, cho Bạch Trạch một chức Yêu Hoàng đặc sứ.
Bình thường giúp hắn bày mưu tính kế, phụ trách ngoại giao của Yêu Đình, ừm, giống như Thái Bạch Kim Tinh, làm người giao tiếp.
“Yêu Hoàng đặc sứ? Chức to không?”
Bạch Trạch lần đầu nghe thấy cái từ này.
“Đương nhiên to, trong Yêu Đình trừ ta ra không ai sai được ngươi, lúc ta không có ở đây ngươi có quyền quyết định, ngươi nói có to không?”
Tưởng Văn Minh ra sức dụ dỗ.
Hiện tại trong Yêu Đình, tổng cộng có hai vị Yêu Hoàng, hắn và Miệng Rộng. Hắn không nói đến bản thân, vì khi hắn có mặt, Bạch Trạch cơ bản đều nghe theo hắn, chỉ phụ trách bày mưu tính kế.
Còn Miệng Rộng thì…
Cũng như treo cái danh cho có, dù để hắn làm Yêu Hoàng, hắn cũng lười động não.
Trấn Nguyên Tử, Kim Linh Thánh Mẫu, Thôi Xán Tinh Huy và những chiến lực cấp cao khác, bình thường người thì bế quan, người thì ở đạo tràng, căn bản không nhúng tay vào chuyện của Yêu Đình.
Còn những Chuẩn Thánh khác, ai nấy đều một lòng hướng đạo, mong sớm ngày đột phá, cũng không can dự vào những việc vặt này.
Cho nên căn bản không ai có thể ràng buộc Bạch Trạch.
Tiếc là không có Đả Thần Tiên, nếu không có thể tăng thêm chút uy tín cho hắn.
“Cũng được, ít ra không thua kém gì thằng Côn Bằng kia.”
Bạch Trạch nghe xong, lộ vẻ hài lòng.
Trước đây hắn không đòi phong chức vị, một là vì quy mô Yêu Đình còn nhỏ, hai là không muốn thua kém Côn Bằng.
Cho nên mới không chủ động đòi hỏi.
Nhưng bây giờ khác rồi.
Quy mô Yêu Đình ngày càng lớn, không thể dùng tình cảm suông được, nhất định phải có quy củ rõ ràng.
Tưởng Văn Minh không có thời gian giải quyết những việc này, vậy chỉ có thể do hắn làm.
Cái thân phận đặc sứ này vừa hay, không quá cao, không có chức vụ cụ thể, nhưng lại có thực quyền.
Chỉ cần Tưởng Văn Minh vắng mặt, mọi quyết định đều do hắn định đoạt.
Thậm chí trong tình huống quan trọng, thân phận này còn có thể sai khiến cả Thôi Xán Tinh Huy, dù sao hắn đại diện cho Yêu Hoàng Tưởng Văn Minh.
“Tốt, chuyện của ngươi đã xong, không còn gì nữa thì ta đi trước.”
“Còn một việc.”
Bạch Trạch lại gọi Tưởng Văn Minh lại.
“Đại ca, ngài có thể nói hết một lần được không?”
Tưởng Văn Minh có chút cạn lời.
“Bắc Hải không giống những nơi khác, nơi đó hung thú đầy rẫy, thậm chí còn có một số lão cổ đổng ngủ say trong đó, ngươi phải cẩn thận.”
Bạch Trạch nghiêm mặt nói.
“Ừ, biết rồi.”
Tưởng Văn Minh cảm thấy ấm lòng, đáp lời, rồi hóa thành một đạo lưu quang bay về phương bắc.
Bắc Hải là vùng đất cằn cỗi.
Nơi đây quanh năm bị băng tuyết bao phủ, thỉnh thoảng lại có bão tuyết, khiến trên lục địa cơ bản không có chủng tộc nào sinh tồn.
Trong hải vực sâu thẳm, một con hầu tử đỏ rực đang chật vật chạy trốn, phía sau nó là một con bạch tuộc khổng lồ dài cả trăm mét.
“Chẳng qua là ta cướp đồ ăn của ngươi thôi mà? Có cần truy ta lâu như vậy không?”
Tỉnh Hỏa vừa chạy vừa lẩm bẩm.
Trước đó, hắn bị Xích Du nhất tộc truy đuổi, vô tình bị cuốn vào một dòng hải lưu.
Bị dòng hải lưu cuốn đi không biết bao lâu, hắn đến một vực biển kỳ lạ.
Nơi này san hô mọc đầy, sinh sống đủ loại sinh vật biển.
Lúc đó hắn đã kiệt sức, để nhanh chóng hồi phục, hắn bắt một ít cá để lót dạ.
Ai ngờ lại bị con bạch tuộc khổng lồ này theo dõi.
Vốn dĩ với thực lực của hắn thì chẳng ngán gì con bạch tuộc này, tiếc là hắn quên mất đây là vùng biển sâu Bắc Hải.
Khả năng dùng lửa của hắn ở đây bị suy yếu cực lớn.
Thêm vào đó, hắn bị thương không nhẹ khi bị dòng hải lưu cuốn đi, nên không phải là đối thủ của nó.
Sau khi hắn xé đứt một xúc tu của đối phương, hai bên hoàn toàn kết thù.
Hắn bị đổi phương truy đuổi không biết bao lâu.
Điều an ủi duy nhất là trong quá trình trốn chạy này, kỹ năng tránh nước của hắn ngày càng thuần thục, cảm giác nguy hiểm cũng ngày càng nhạy bén.
Cũng coi như là họa phúc cùng đến.
Bạch tuộc khổng lồ không nhanh lắm, nhưng đủ để đuổi theo hắn, nên Tinh Hỏa chỉ có thể dựa vào lợi thế hình thể, không ngừng chạy vào những không gian hẹp.
Không phải hắn không muốn lên mặt nước, mà là ở những khu vực trống trải thì hắn không thể chạy thoát được.