Một ký ức phủ bụi bỗng trỗi dậy trong lòng.
Năm ấy, hắn còn nhỏ tuổi, theo các trưởng bối trong tộc ra ngoài du ngoạn. Đó cũng là lần đầu tiên hắn đến Vân Mộng Đại Trạch.
Các trưởng bối muốn tìm kiếm tinh huyết dị thú phù hợp để tôi luyện gân cốt cho hắn. Cuối cùng, họ tìm thấy Thượng Cổ Dị Thú Hắc Thủy Huyền Xà tộc trong một đầm nước lạnh.
Và cuộc tàn sát bắt đầu.
Cả tộc Hắc Thủy Huyền Xà, tổng cộng 106 người, bị chém giết. Trong số đó có cả cha mẹ, anh chị em của Huyền Xà, cùng tất cả những người hắn quen biết.
Chỉ trong một đêm, Hắc Thủy Huyền Xà tộc đã biến mất khỏi dòng chảy lịch sử.
Chỉ riêng Huyền Xà may mắn thoát nạn vì đi săn và trở về muộn.
Khi trở lại sơn cốc, bên hàn đàm, hắn chỉ thấy thi thể tộc nhân nằm la liệt trên đất.
Và người cha hấp hối.
Đến tận giờ hắn vẫn không thể quên cảnh tượng lúc đó. Kẻ kia, tựa như một vị Đế Vương cao cao tại thượng, nhìn xuống hắn, dùng giọng ban ơn nói: “Tinh huyết Hắc Thủy Huyền Xà không tệ, nếu diệt hết thì hơi phí. Chi bằng cứ nuôi thêm vài năm, sau này còn có thể dùng cho người khác trong tộc.”
Bọn chúng rời đi, thậm chí không thèm liếc nhìn hắn một cái.
Bởi vì trong mắt Băng Sương Thánh Tử, hắn chẳng qua chỉ là một cái kho máu được nuôi dưỡng, không đáng để nhìn thêm.
“A Nhất, rời khỏi nơi này đi, vĩnh viễn đừng quay lại nữa. Chúng ta… không phải đối thủ của bọn chúng.”
Đó là lần đầu tiên Huyền Xà thấy cha mình lộ ra vẻ mặt như vậy.
Một vẻ bất lực, bi thống và… không cam lòng!
Đúng như Băng Sương Thánh Tử đã nói, trách thì trách bọn hắn không phải long tộc, trách thì trách bọn hắn không có bối cảnh.
Thực lực yếu, không có bối cảnh, thì phải chuẩn bị sẵn sàng để bị người ta chà đạp.
Đây chính là hiện thực!
Khi cha hắn bị kẻ kia giẫm đạp như một con chó chết, Huyền Xà mới hiểu vì sao người cha luôn kiên cường lại rơi lệ.
Không phải vì đau đớn khi bị bóc lột tinh huyết, mà là vì ông tự trách vì không thể bảo vệ những người bên cạnh.
Nếu ông có thể hóa rồng, dù chỉ là giao long, đối phương chắc chắn sẽ không đám ngang nhiên ra tay với Hắc Thủy Huyền Xà tộc như vậy.
Đáng tiếc, ông không thể!
Vì tinh huyết cạn kiệt, cha của Huyền Xà không thể qua khỏi. Ông qua đời trong u buồn và bi thống hai ngày sau đó.
Ngày hôm đó, A Nhất nằm bên mộ cha suốt một ngày trời.
Hắn không khóc, vì nước mắt đã sớm cạn khô.
Tự tay chôn cất tất cả tộc nhân, dùng đá lớn che giấu cái đầm nước lạnh kia.
Từ giây phút đó, A Nhất biến mất.
Hắn chỉ còn một cái tên, Huyền Xà!
Hắn muốn kế thừa tâm nguyện của cha mình, hóa rồng!
Bằng mọi giá trở thành long tộc, sau đó tìm đến những kẻ đã diệt tộc Hắc Thủy Huyền Xà của hắn để báo thù.
⁄ x x ^+ Thấm thoắt, mấy trăm năm trôi qua.
Huyền Xà từ một con rắn con ngây ngô, dần lột xác thành một con Hắc Thủy Huyền Xà trưởng thành.
Nhưng hóa rồng khó khăn biết bao. Hắn không phải nhân vật chính trong tiểu thuyết, không có thiên phú khiến người ta kinh sợ, chỉ có thể dựa vào nỗ lực của bản thân để từng bước mạnh lên.
Nhưng chỉ bằng nỗ lực của riêng hắn, việc muốn hóa rồng căn bản chỉ là si tâm vọng tưởng.
Thế là hắn tìm đến Bạch Trạch, kẻ được các dị thú xưng là "trí giả", mong muốn hỏi thăm phương pháp hóa rồng.
Nhưng Bạch Trạch chỉ nói với hắn một câu: "Cơ duyên chưa tới!”
Cơ duyên cụ thể là gì, hắn không biết, Bạch Trạch cũng không biết.
Cứ như vậy, hắn vừa mài giũa bản thân, vừa tìm kiếm cái gọi là cơ duyên.
Cho đến một ngày, một dị thú tự xưng là Văn Đạo Nhân xuất hiện, chỉ trong một ngày đã thống nhất toàn bộ Vân Mộng Đại Trạch.
Huyền Xà chưa từng thấy dị thú nào mạnh mẽ đến vậy. Sự cường đại của đối phương khiến hắn cảm thấy không thể ngưỡng vọng.
Hắn định đi theo Văn Đạo Nhân, cầu xin dạy cho hắn phương pháp hóa rồng.
Nhưng Bạch Trạch lại nói với hắn rằng cơ duyên đã đến, cần hắn theo gã xuôi nam đến Trung Sơn.
Vì tin tưởng Bạch Trạch, Huyền Xà đi theo họ đến Trung Sơn.
Cũng chính ngày đó, hắn gặp một yêu hoàng trẻ tuổi tự xưng là "Viêm".
Khi đối mặt với "Viêm", thật lòng mà nói, hắn không có chút tôn kính nào, chỉ có sự ngưỡng mộ thân phận, sự khao khát huyết mạch của người kia.
Thứ mà đổi phương vừa sinh ra đã nắm giữ, thứ mà hắn chỉ có thể ngưỡng vọng.
Đó là độ cao mà hắn nỗ lực cả đời cũng không thể đạt tới.
Ấy vậy mà một vị yêu hoàng "cao quý" như vậy lại không hề coi thường bọn hắn, ngược lại còn suốt ngày vui vẻ, hòa đồng với mọi người.
Không hề có chút dáng vẻ "yêu hoàng" nào.
Huyền Xà lúc đó mới biết, thứ hắn căm hận từ trước đến nay không phải thân phận và huyết mạch của người khác.
Hắn hận, chỉ là những kẻ đã từng làm tổn thương hắn!
Đúng như Bạch Trạch đã nói, sau khi gặp "Viêm", vận may của hắn bắt đầu tốt hơn. Đầu tiên là thu được long châu, tu luyện ra huyết mạch long tộc, sau đó lại tham gia Long Môn Thí Luyện để biến hóa.
Ước mơ xa vời trước đây đang dần trở thành hiện thực.
Thậm chí khi bị con "Bát Kỳ Đại Xà" đánh trọng thương đến ngã gục, hắn cũng không bi thương, chỉ có chút không cam tâm. Hắn vừa mới biến hóa thành giao long, còn chưa kịp nói cho cha và tộc nhân biết.
Nhưng ngay khi hắn sắp tuyệt vọng, yêu hoàng "Viêm" xuất hiện.
Tay người nắm một cây đại kỳ cổ phác, tuyên bố với toàn thế giới rằng hắn là người của Yêu tộc. Bất cứ ai dám làm tổn thương hắn, đều là kẻ địch của người.
Bất luận ai dám che chở đối phương, người đều sẽ không tiếc bất cứ giá nào để báo thù!
Hắc Thủy Huyền Xà bị diệt tộc hắn không khóc, chôn cất cha hắn không khóc, thân thể bị chém thành hai đoạn hắn cũng không khóc.
Nhưng khi hắn nghe Tưởng Văn Minh nói nguyện ý vì hắn đối kháng toàn bộ thế giới,
Hắn đã khóc!
Đến tận phút giây này hắn mới hiểu được, cha mình cả đời truy cầu rốt cuộc là vì cái gì!
Vì chính là tương lai có một ngày, khi người bên cạnh mình bị người khác ức hiếp, sẽ có người đứng ra, hiên ngang nói với tất cả mọi người rằng, dám động đến người thân của ta, thì phải chuẩn bị sẵn sàng để bị ta trả thù!
Hắn rốt cục không còn cô độc một mình!
Ngày đó, hắn có một ngôi nhà mới, gọi là Yêu Đình!
Đây cũng là lý do vì sao Bạch Trạch ra tay với Tinh Hỏa, hắn sẽ không chút do dự đứng ra ngăn cản, bởi vì hắn hiểu, nếu Tưởng Văn Minh ở đó, người cũng sẽ làm như vậy.
Bởi vì bọn họ là người một nhài
Sự thật cũng như hắn dự đoán. Tưởng Văn Minh trong vấn đề đối đãi Tinh Hỏa, đã chọn ra lựa chọn giống như hắn lúc trước.
Tất cả mọi người có thể vứt bỏ bọn họ, chỉ có Tưởng Văn Minh là không.
Bởi vì đối phương thật sự coi bọn họ là người nhà của mình. Có lẽ chỉ có những người từng dầm mưa mới hiểu được cảm giác được người khác che ô trong mưa.
Tất cả, dường như đều là sự tuần hoàn của vận mệnh.
Tưởng Văn Minh vì hắn che một chiếc ô, hắn cũng vì Tỉnh Hỏa che một chiếc ô.
Dù chiếc ô này có rách và nhỏ, nhưng vẫn đủ!
Hôm nay, hắn đã từ con rắn nhỏ mà đối phương thậm chí không thèm nhìn, phát triển đến mức đối phương phải dốc toàn lực đối phó.
Mọi thứ đều đáng giá!