Đây chính là tuyệt kỹ của hắn, "Chòm sao lóng lánh"!
Tuy nhiên, chiêu thức này cần kết hợp với lĩnh vực và gây gánh nặng rất lớn cho bản thân.
Trong tình huống bình thường, hắn hầu như không sử dụng nó.
Nhưng hiện tại, thương thế bên trong cơ thể hắn đã trở nặng, cái chết chỉ còn là vấn đề thời gian.
Vì vậy, hắn muốn trước khi chết, tiêu diệt con tà ma trước mắt, báo thù cho con mình.
Đồng thời, bảo vệ tộc Bảo Thạch, tránh khỏi bị tà ma thao túng.
Nếu hôm nay Quang Huy Chi Nguyệt sống sót, thay hắn trở thành Giới Chủ mới, tộc Bảo Thạch chỉ còn con đường diệt vong.
Đây là kết quả hắn tuyệt đối không muốn thấy.
"Tinh hà xoáy nước!"
Hắn dang rộng hai tay, làm động tác ôm.
Những ngôi sao trên trời, tựa như đàn cá mòi, bắt đầu xoay tròn nhanh chóng.
Một luồng hấp lực vô hình từ trên trời giáng xuống, không ngừng kéo thân thể Quang Huy Chi Nguyệt lên.
Ngay cả Tưởng Văn Minh đang ẩn mình trong bóng tối cũng bị ảnh hưởng bởi luồng sức mạnh này, suýt chút nữa lộ thân.
"Hắn không phải sắp chết rồi sao? Sao cứ hở tí là tung chiêu diện rộng thế!"
Tưởng Văn Minh không nhịn được buông lời châm chọc.
Hắn biến thành một con phi trùng nhỏ bé, chưi vào một khe nứt trong căn phòng gần đó.
Thật kỳ lạ, lực hút kia vô cùng mạnh mẽ, ngay cả nhục thể của hắn cũng khó lòng chống đỡ, nhưng khi chui vào phòng, lực hút kia lập tức biến mất.
Quang Huy Chi Nguyệt không có may mắn như vậy, thân thể hắn bị tinh hà xoáy nước không ngừng kéo lên cao.
Dường như sắp rơi vào tinh hà.
Đúng lúc này, kim sắc pháp tướng phía sau hắn đột nhiên động.
"Ngọc thạch câu phần!"
Kim sắc pháp tướng đột nhiên phình to gấp trăm lần, kim quang xung quanh ngưng tụ thành một thanh trường kiếm trong tay.
Nhắm thẳng vào tinh hà xoáy nước trên trời, hắn dùng sức đâm tới.
Trường kiếm như cột sáng, bắn thẳng lên trời cao.
"Ầm!"
Một tiếng va chạm trầm đục vang lên, tinh hà xoáy nước đang xoay tròn bỗng khựng lại trong khoảnh khắc.
Quang Huy Chi Nguyệt nhân cơ hội này thoát khỏi vòng xoáy.
"A..."
Một tiếng rít chói tai phát ra từ miệng hắn.
Tiếng rít này không chỉ nhằm vào Thôi Xán Tinh Huy, mà còn nhắm vào những người bên ngoài hoàng thành.
Nghe thấy tiếng rít này, mọi người ôm đầu kêu gào, trong đầu không ngừng hiện ra đủ loại ảo ảnh.
Thậm chí, cơ thể một số người bắt đầu xuất hiện nhiễu loạn.
Từng sợi hắc khí phát ra từ cơ thể họ, rồi không ngừng hội tụ về phía Quang Huy Chi Nguyệt.
"Thiên ngoại ma âm!"
Thôi Xán Tinh Huy nghe thấy tiếng rít, sắc mặt trở nên ngưng trọng hơn.
Đây là thủ đoạn của Ma Âm Nhất Tộc trong đám tà ma vực ngoại, không chỉ mê hoặc nhân tâm, mà còn biến những người tâm trí không vững thành nô bộc, cung cấp năng lượng cho chúng.
Quang Huy Chi Nguyệt đang muốn biến tất cả mọi người xung quanh thành nguồn năng lượng, để chống lại Thôi Xán Tinh Huy.
Nhìn đám người phía dưới không ngừng tuôn ra hắc khí, Tưởng Văn Minh ẩn mình trong bóng tối cau mày.
Hắn không ngờ Quang Huy Chi Nguyệt lại dám làm vậy, điều này chẳng khác nào tự vạch trần thân phận tà ma.
Việc này hoàn toàn khác với dự tính ban đầu của hắn, nếu hắn thực sự ô nhiễm toàn bộ hoàng thành.
Thì kế hoạch của hắn sẽ hoàn toàn phá sản.
Hắn muốn chưởng khống Trần Sa Châu, chứ không phải hủy diệt tộc Bảo Thạch.
Nếu không, cần gì phải phí công như vậy.
Giờ nói gì cũng muộn, dưới ảnh hưởng của ma âm Quang Huy Chi Nguyệt, ngày càng có nhiều tu sĩ bình thường trong thành bắt đầu biến dị.
Những người này mọc ra xúc tu, thân thể vặn vẹo.
Hoàn toàn không còn nhận ra hình dáng ban đầu.
"Tất cả tộc Bảo Thạch, toàn lực chống cự ma âm ô nhiễm, mở Hộ Thành Đại Trận, cấm chỉ tất cả mọi người ra ngoài."
Thanh âm của Thôi Xán Tinh Huy vang vọng khắp hoàng thành.
Vô số tộc Bảo Thạch bay lên không trung, tỏa ra đủ mọi màu sắc.
Những ánh sáng này hòa quyện vào nhau, tạo thành một tòa pháp trận huyền diệu.
Trên tường thành hoàng thành, vô số đường vân trận pháp sáng lên, từng đạo cột sáng bắn lên trời, rồi nối liền với nhau, tạo thành một lớp bình phong, bao phủ toàn bộ hoàng thành.
Thôi Xán Tinh Huy làm xong mọi việc, quay đầu nhìn về phía Quang Huy Chi Nguyệt đang lơ lửng giữa không trung.
Hắn lúc này đã biến thành một hình dạng khác.
Trên thân thể béo phì mọc ra những xúc tu như sợi tóc.
Nhìn từ xa, hắn giống như một con nhím biển đầy lông.
"Ta lấy danh nghĩa Giới Chủ, ra lệnh cho các ngươi, cho ta mượn sức mạnh”
Thanh âm của Thôi Xán Tinh Huy vang vọng, một tôn pháp tướng cao trăm trượng từ mặt đất đứng lên.
Tôn pháp tướng này, toàn thân cấu thành từ vô số ngôi sao, đường cong giữa các vì sao, giống như kinh mạch trong cơ thể người.
Khi tiếng nói của hắn vừa dứt, trong đầu vô số thành viên tộc Bảo Thạch trên khắp Trần Sa Châu vang lên thanh âm của hắn.
Sau một khắc!
Vô số tộc Bảo Thạch đều giơ hai tay lên đỉnh đầu, ngửa mặt nhìn lên bầu trời sao.
Những viên bảo thạch giữa mi tâm họ tỏa ra ánh sáng, xông thẳng lên trời cao.
Dưới sự tiếp dẫn của bầu trời sao, những lực lượng này không ngừng hội tụ vào cơ thể Thôi Xán Tinh Huy.
Khí thế trên người Thôi Xán Tinh Huy không ngừng tăng lên.
Từ Chuẩn Thánh cảnh ban đầu, một đường thăng lên Bán Thánh, rồi đến Thánh Nhân.
Một luồng uy áp kinh khủng quét sạch toàn bộ Trần Sa Châu.
Thánh Nhân chi uy!
Đây chính là hình thái chiến đấu của hắn, dựa vào sức mạnh của Đại Địa Chi Tâm, hắn có thể mượn sức mạnh của toàn bộ tộc Bảo Thạch.
Đáng tiếc, hắn bị trọng thương, không thể phát huy hoàn hảo sức mạnh này, nếu không, hắn còn có thể mạnh hơn.
Tuy nhiên, hiện tại cũng đã đủ!
Tà ma trước mặt tuy mạnh, nhưng trước một Thánh Nhân thực sự, căn bản không đáng nhắc tới.
Quang Huy Chi Nguyệt cảm nhận được khí thế từ Thôi Xán Tinh Huy, một lần nữa phát ra tiếng rít.
Lần này không phải thiên ngoại ma âm, mà là ngôn ngữ của tà ma nhất tộc.
Thanh âm cực lớn, truyền khắp toàn bộ Trần Sa Châu.
Đây là ngôn ngữ của tà ma nhất tộc, ngoài tà ma ra, không ai có thể hiểu được.
Nhưng có một ngoại lệ.
Đó là Tưởng Văn Minh đang ẩn mình trong bóng tối.
Thôi Xán Tinh Huy vẫn đang tích lũy sức mạnh, hắn đã phong ấn toàn bộ hoàng thành, để ngăn đối phương bỏ trốn.
"Hắn muốn mình thừa dịp Thôi Xán Tinh Huy suy yếu sau khi giết hắn, tìm cơ hội ra tay?"
Tưởng Văn Minh sau khi hiểu được ý nghĩa đối phương truyền ra, không khỏi sững sờ.
Đối phương cố ý thu hút sự chú ý của Thôi Xán Tỉnh Huy, không ngừng ép hắn chiến đấu, để làm tăng thêm thương thế của hắn.
Sau đó tranh thủ cơ hội giết chết hắn.
"Vậy nên, hắn từ đầu đã chuẩn bị sẵn sàng để chết ở đây sao?"
Tưởng Văn Minh chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.
Tà ma nhất tộc thật đáng sợ!
Điều đáng sợ không chỉ là những thủ đoạn quỷ dị của chúng, mà còn là tính thần không sợ chết này.
Vì tộc đàn của mình, chúng có thể không chút do dự hy sinh bản thân.
Chỉ để tranh thủ một cơ hội cho đồng bạn.