Trong khi đó, nhóm Tưởng Văn Minh một đường phi nhanh, không đám dừng chân dù chỉ một khắc, sợ lỡ mất Long Môn thí luyện.
"Phía trước hình như có chuyện gì?"
Thanh âm của Thanh Hà Tử vang lên.
Mọi người nhìn theo hướng đó, chỉ thấy phía xa một vùng ánh sáng đỏ rực, kèm theo khói đen cuồn cuộn.
"Cháy?"
Tưởng Văn Minh nhìn về phía đỉnh núi xa xăm, nhất thời có chút thất thần.
Chữ "cháy" này, dường như quá xa vời với hắn.
Dù sao hắn là Kim Ô, có thể tùy ý điều khiển ngọn lửa.
Những người khác cũng vậy, đều là tu sĩ, phất tay là có thể di sơn đảo hải, hiếm khi gặp cảnh sơn hỏa thế này.
"Đi xem sao, Ngao huynh giúp dập lửa."
Tưởng Văn Minh lo lắng khu vực gần ngọn núi có người sinh sống, bèn dẫn mọi người đến xem, tiện đường giúp dập lửa.
Sơn hỏa đối với tu sĩ chẳng đáng sợ, nhưng với người thường, đó là một tai họa.
Hắn đã chuẩn bị chấn hưng Thần Châu quốc vận, đương nhiên không thể làm ngơ trước tai họa này.
"Không thành vấn đề."
Ngao Phàm đáp lời ngay.
Thế là cả đoàn tạm đổi lộ trình, tiến về nơi lửa cháy lan tràn.
Chưa đến gần, đã nghe thấy tiếng kêu gào hốt hoảng từ phía dưới.
Chỉ thấy một đám người quần áo rách rưới, tay cầm thùng gỗ, búa và các vật dụng khác, người trước ngã, người sau tiến lên, lao về phía ngọn lửa trên núi.
Một số người già trẻ em được người chỉ huy di tản.
Nhìn những ngôi nhà bị thiêu rụi, và ngọn lửa nhuộm đỏ cả bầu trời, Tưởng Văn Minh giật mình.
Quả nhiên có người!
"Mọi người cùng ra tay, Ngao huynh giúp thi pháp, những người còn lại xuống cứu người."
Tưởng Văn Minh nhanh chóng phân công.
"Được!"
Ngao Phàm biết tình hình khẩn cấp, không nói lời thừa, hóa thành bản thể, bay về phía ngọn lửa.
Các tu sĩ còn lại cũng nhao nhao triệu hồi pháp bảo, ngự không mà đi, xuyên qua núi rừng, tìm kiếm những người bị mắc kẹt.
"Ầm ầm!"
Mây đen kéo đến, tia chớp màu tím xé toạc bầu trời.
Mưa phùn bắt đầu rơi.
"Trời mưa?"
“Trời mưa rồi!”
"Lão thiên phù hộ, chúng ta được cứu rồi!"
"Thôn trưởng mau nhìn, trên trời kia là cái gì?"
Một người đàn ông mình trần cường tráng ngước nhìn con cự long trên trời, kinh ngạc đến trợn mắt há mồm, vội gọi những người khác cùng xem.
"Là rồng!"
"Long Vương hiển linhl”
"Long Vương hiển linh!"
Vô số dân làng quỳ xuống, dập đầu về phía Ngao Phàm.
Ngao Phàm lúc này đang toàn tâm toàn ý làm mưa, không để ý đến động tĩnh phía dưới.
Mưa mỗi lúc một lớn, ngọn lửa hung hãn bị dập tắt nhanh chóng, nhiều nơi bắt đầu bốc khói trắng.
Các tu sĩ Côn Luân tiên sơn ra tay cực nhanh, điều khiển pháp bảo xuyên qua núi rừng, thấy người là vớt lên, đưa đến nơi an toàn.
Trong chốc lát, truyền thuyết thần tiên hạ phàm lan truyền khắp thôn trang nhỏ bé.
Họ đều là dân quê, đâu từng thấy cảnh phi thiên độn địa này, ngoài dập đầu cảm tạ, chẳng biết làm gì hơn.
Mưa lớn kéo dài nửa canh giờ mới dập tắt hoàn toàn ngọn lửa.
Tuy vẫn còn một số nơi cháy âm ỉ, nhưng không đáng lo, được Thanh Hà Tử và những người khác giúp sức, nhanh chóng dập tắt hết.
Tưởng Văn Minh luôn để ý động tĩnh xung quanh.
Hắn không lo lửa bùng lại, mà sợ Ngao Phàm không kiểm soát được sức mạnh, lỡ gây ra lũ ống thì phiền.
May mắn Ngao Phàm làm việc cẩn trọng, chuyện đó không xảy ra.
Xong xuôi mọi việc, mọi người xuống thôn.
Chưa kịp mở miệng, đã thấy một ông lão run rẩy quỳ xuống trước mặt.
"Cảm tạ các vị thượng tiên đã cứu Tiểu Vương thôn này, tiểu lão nhi xin dập đầu tạ ơn.”
Dân làng phía sau cũng quỳ xuống dập đầu cảm tạ.
Tưởng Văn Minh thấy vậy, vội đưa tay ra đỡ, một luồng sức mạnh vô hình nâng tất cả mọi người đứng dậy.
"Lão nhân gia không cần đa lễ, chỉ là tiện tay thôi."
"Xin hỏi tiên tôn quý danh là gì, để chúng tôi ghi nhớ, sau này khắc bia lập miếu, ngày đêm thờ phụng."
Ông lão này hiển nhiên là thôn trưởng, nói năng rất có trình tự.
"Lão nhân gia không cần khách khí, các ngươi muốn cảm tạ thì cảm tạ Ngao huynh đi, nếu không nhờ hắn làm mưa, sơn hỏa khó mà dập tắt nhanh được."
Ngao Phàm dập lửa, hắn không định chiếm công, nên đẩy Ngao Phàm ra.
"Bái kiến Long Vương!"
Ông lão kia đã để ý đến Ngao Phàm từ lâu, chỉ là thấy Ngao Phàm đứng sau Tưởng Văn Minh, nên tưởng Tưởng Văn Minh là người đứng đầu.
Giờ thấy Tưởng Văn Minh đẩy Ngao Phàm ra, ông ta liền quỳ xuống dập đầu.
"Lão nhân gia không cần đa lễ, sơn hỏa đã tắt, chúng ta không quấy rầy nữa, xin cáo từ..."
"Ầm!"
Ngao Phàm chưa nói hết câu, đã nghe thấy tiếng nổ từ trên núi vọng xuống, rồi ngọn lửa vừa tắt lại bùng lên.
"Chuyện gì xảy ra?"
Mọi người giật mình, cùng nhìn lên núi.
Trong mắt Tưởng Văn Minh bừng sáng hai ngọn lửa, như đèn pha rọi khắp ngọn núi, cuối cùng phát hiện dị dạng trong đám lửa.
"Có người?"
Thân ảnh lóe lên, biến mất tại chỗ.
Ngao Phàm và những người khác thấy Tưởng Văn Minh đi, vội đuổi theo.
Trong khu rừng hỗn loạn, một con khi toàn thân đỏ rực đang co rúm dưới tảng đá, vẻ mặt thống khổ.
Ngọn lửa đỏ không ngừng bốc ra từ người nó, nhìn từ xa, như một con hỏa diễm hầu tử.
Một vệt sáng lóe lên, Tưởng Văn Minh xuất hiện cách con khỉ không xa.
"Chi chi ~"
Hỏa diễm hầu tử thấy Tưởng Văn Minh, lập tức nhe răng, vẻ mặt hung ác dị thường.
"Chu Yếm?”
Khi Tưởng Văn Minh thấy con khỉ, liền tỏ vẻ ngạc nhiên.
Con Chu Yếm này khác với những gì ghi trong Sơn Hải Kinh, toàn thân nó đỏ rực, chứ không phải chân đỏ như người già.
Nhưng hình tượng khỉ mình người mặt, ngoài Chu Yếm ra, khắp thiên hạ không có con thứ hai.
Con Chu Yếm này hiển nhiên rất thông minh, cảm nhận được khí thế của Tưởng Văn Minh, đã có ý định bỏ chạy.
Nhưng chưa kịp đi, một loạt tiếng gió rít lại vang lên.
Ngao Phàm và những người khác giáng xuống, vây nó vào giữa.
"Một con khỉ? Viêm, lát nữa ăn nó nhé?"
Miệng Rộng vừa thấy Chu Yếm, liền nghĩ Tưởng Văn Minh muốn ăn thịt nó.
"Chi chi ~"
Chu Yếm dường như hiểu được lời Miệng Rộng, vẻ mặt càng thêm căng thăng.
"Ăn ăn ăn, ngươi chỉ biết ăn, ngươi không thấy nó còn bé sao?"
Tưởng Văn Minh cho Miệng Rộng một cái tát.
Rồi quay sang Ngao Phàm hỏi: "Ngao huynh, ngươi có hiểu nó nói gì không, dịch giúp ta."
"Không thành vấn đề, con Chu Yếm này bảo, lũ rác rưởi các ngươi, có ngon thì đợi ta khỏi bệnh rồi xem ai ăn ai."
Ngao Phàm vẻ mặt cổ quái nhìn Miệng Rộng và Tưởng Văn Minh.