"Thời loạn ắt có vương giả xuất hiện, ngăn sóng dữ, cứu bá tánh khỏi cảnh nước sôi lửa bỏng. Ngươi không tệ, gánh vác được thân phận Yêu Hoàng này.”
Ma Tổ thành tâm tán dương.
Vì sao thần tiên Thiên Đình lại hàng yêu trừ ma?
Chẳng phải vì phần lớn Yêu tộc thú tính khó thuần, đi ngược lại trật tự thiên địa, gây họa nhân gian hay sao?
Nếu chúng có thể bỏ ác làm thiện, dốc lòng tu luyện, tạo phúc cho nhân loại, Thiên Đình cũng sẵn lòng thu nhận.
Ví như mười hai nguyên thần của Thiên Đình, cùng các loại tinh tú thần tiên khác.
Rất nhiều người trong số họ vốn là Yêu tộc, sau đắc đạo, trở thành một phần của Thiên Đình.
Thiên Đình tuân theo Thiên Đạo mà sinh, kỳ thực rất nhiều quy củ đều do 'Yêu Hoàng' đời trước đặt ra, chỉ là theo thời gian, một số quy củ trở nên mục nát, không còn theo kịp thời đại.
Bởi vậy mới dần bị 'thiên điều' thay thế.
Yêu tộc vẫn cho rằng Thiên Đình thay thế mình, nhưng sự thật không phải vậy.
Là Thiên Đạo không ngừng trưởng thành, luật kẻ mạnh nuốt kẻ yếu đã không còn phù hợp với thời đại mới, chỉ có thể bị đào thải.
Chỉ có điều ít Yêu tộc chịu suy nghĩ thấu đáo vấn đề này. Trong lòng họ, Thiên Đình thừa lúc suy yếu mà cướp đi vinh quang thuộc về mình.
Bởi vậy, một số Yêu tộc không rõ chân tướng khắp nơi đối đầu với Thiên Đình.
Sự xuất hiện của Tưởng Văn Minh cho họ thấy hy vọng quật khởi một lần nữa.
Thiên Đình đã không còn, thế lực còn lại thì quá yếu hoặc không đủ uy tín. Yêu tộc đứng lên vào lúc này là một chuyện tốt cho toàn thế giới.
Bởi họ có đủ uy tín, đủ thực lực, hoàn toàn có thể lấp vào chỗ trống Thiên Đình để lại.
Nhất là thái độ của Tưởng Văn Minh, hắn không chỉ muốn lợi ích cho riêng Yêu tộc.
Dù lần đầu tiếp xúc trông rất không đáng tin, nhưng qua thời gian quan sát, Ma Tổ rất hài lòng về hắn.
Hữu dũng hữu mưu, nhìn như con buôn, kì thực trong lòng có mưu lược, có phong thái minh quân.
"Ma Tổ nương nương quá khen, việc này không nên chậm trễ, ta xin lên đường ngay. Nam Hoang xin nhờ chư vị."
Tưởng Văn Minh nói, chắp tay ôm quyền với mọi người.
"Yêu Hoàng không cần nóng vội, cứ nán lại hai ngày nữa."
Ma Tổ giơ tay ngăn Tưởng Văn Minh lại.
"Vì sao?"
Tưởng Văn Minh nghi hoặc nhìn bà.
"Nam Hoang về cơ bản đã bình định, Thú Thần Tử Yên Châu khó lòng giáng lâm nơi này trong thời gian ngắn. Chúng ta dự định trùng kiến thần điện, mời quốc vận kim long, đến lúc đó cần Yêu Hoàng bệ hạ chủ trì."
Lý do của Ma Tổ khiến Tưởng Văn Minh không thể phản bác.
Chuyện này vốn nằm trong dự liệu.
Chỉ là hắn không ngờ đối phương lại chủ động để hắn chủ trì.
Phải biết trùng kiến thần điện, triệu hoán quốc vận kim long là công lớn đức dày, bà nói vậy chẳng khác nào chủ động tặng công đức cho hắn.
"Nương nương đức cao vọng trọng, việc trùng kiến thần điện đương nhiên nên do ngài chủ trì..."
"Ngươi là Yêu Hoàng, tương lai sẽ thống nhất thiên hạ, trong quá trình đó không thể tránh khỏi nhiễm nhân quả. Công đức đối với ngươi còn thiếu rất nhiều, nếu không đủ công đức bàng thân, dù trùng kiến Yêu Đình cũng khó tránh khỏi vết xe đổ."
Nghe lời Ma Tổ, lòng Tưởng Văn Minh trĩu nặng.
Trước đây Trấn Nguyên Tử cũng từng nói với hắn về vấn đề này, nhân quả của Yêu tộc quá lớn, không phải người thường có thể gánh nổi.
Nhất là bản thân hắn còn mang nhân quả của Đông Hoàng Thái Nhất, dù trước mắt không nhiều, nhưng theo mảnh vỡ Đông Hoàng Chung hắn thu thập được, nhân quả này sẽ dần tăng lên.
Một khi số mệnh và công đức không thể áp chế cỗ nhân quả này, đó là ngày hắn nhận phản phệ.
Muốn đội vương miện, ắt phải chịu được sức nặng của nó.
Đó là đạo lý hắn đã sớm hiểu.
"Đa tạ nương nương thông cảm."
Tưởng Văn Minh lần nữa chắp tay thi lễ với Ma Tổ.
"Nếu cần giúp đỡ cứ mở lời."
"Được!"
Sau khi bàn bạc xong, mọi người trở lại thành, chuẩn bị tìm người trùng kiến thần điện.
Tưởng Văn Minh đi lại trong thành, tìm một khu đất trống.
Đúng lúc này, một người trung niên vội vã chạy tới trước mặt hắn, suýt đụng phải.
"Xin lỗi, xin lỗi."
Người kia vội vàng xin lỗi.
"Không sao."
Tưởng Văn Minh khoát tay.
Nhưng đi chưa được hai bước, hắn chợt nhận ra có gì đó không đúng, khựng lại.
"Sao vậy?”
Ma Tổ đi bên cạnh hơi nghi hoặc nhìn hắn.
"Không ổn!"
Tưởng Văn Minh nói xong liền biến mất, xuất hiện giữa không trung, nhìn xuống dưới.
"Chuyện gì xảy ra?"
Ma Tổ xuất hiện bên cạnh hắn.
"Người trung niên vừa rồi có gì đó không đúng."
"Lạ ở đâu? Ngươi thấy gì?"
Ma Tổ cố nhớ lại tình huống vừa rồi, chỉ là một cuộc gặp bình thường, không có gì bất thường.
"Ánh mắt của hắn không thích hợp! Vừa rồi người kia lộ vẻ hoảng hốt!"
"Ý ngươi là..."
Ma Tổ lập tức hiểu ra.
Người Nam Ninh thành cơ bản đều trúng 'vong ưu cổ', ngoài thú vui ra, không biểu lộ cảm xúc gì khác.
Nhưng người kia lại lộ vẻ kinh hoảng.
Điều này cho thấy, hoặc hắn chưa trúng cổ, hoặc có khả năng kháng cự 'vong ưu cổ'.
Dàù là trường hợp nào, cũng chứng tỏ người kia không phải người thường.
Huyền Vũ từng nói, 'vong ưu cổ' chỉ vô hiệu với Chân Tiên trở lên.
Chẳng lẽ người kia là cao thủ cấp Chân Tiên?
Mắt Tưởng Văn Minh sáng lên, nhanh chóng tìm kiếm khắp nơi, muốn tìm ra đối phương.
Nhưng tìm một hồi vẫn không thấy, người kia như bốc hơi khỏi thế gian, không để lại chút dấu vết.
"Có tìm được gì không?”
Tưởng Văn Minh quay sang hỏi Ma Tổ.
Bà lắc đầu, tỏ ý không thu hoạch.
"Kẻ đó là ai? Sao lại xuất hiện ở Nam Ninh thành?"
Càng như vậy, Tưởng Văn Minh càng thấy chuyện này quỷ dị.
Hắn đã phản ứng rất nhanh, vẫn không bắt được đối phương, chứng tỏ người kia đã sớm chuẩn bị.
Hoặc là cực kỳ am hiểu thuật ẩn nấp.
"Hắn có lẽ vẫn còn trong thành, phiền nương nương mở Hộ Thành đại trận."
"Ừ!"
Ma Tổ gật đầu, giơ tay, một lớp bình phong bao phủ toàn bộ Nam Ninh thành.
Ngay khi Hộ Thành đại trận mở ra, một đạo lưu quang đột nhiên vụt lên không trung, bay ra ngoài trong chớp mắt.
"Còn muốn chạy!"
Tưởng Văn Minh biến mất trong nháy mắt, đuổi kịp chặn trước mặt người kia.
Nhưng thân hình người kia như quỷ mị, lách mình mấy cái đã tránh được Tưởng Văn Minh, tiếp tục bay đi.
"Đạo hữu thủ đoạn cao cường, suýt chút nữa ta cũng bị lừa."
Tưởng Văn Minh lại đuổi kịp, chặn người kia lại.
"Nếu không lừa ngươi, sao ngươi đuổi theo ta?"
Thân hình trung niên nhân vặn vẹo, sau đó từ một gã râu ria xồm xoàm, mặt mũi tang thương biến thành một thiếu nữ dáng người thướt tha, xinh đẹp.
"Nữ nhân?"
Tưởng Văn Minh ngớ người, thật tình mà nói, lúc trước hắn không hề nhận ra đối phương là nữ nhi.