Tựa như tâm linh tương thông, Tưởng Văn Minh vừa nghĩ đến Bạch Trạch, liền nghe bên ngoài có người vào báo.
“Yêu Hoàng bệ hạ, Bạch Trạch tiền bối cầu kiến.”
“Ồ, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay, mau mời vào.”
Tưởng Văn Minh vội vàng cho người nghênh Bạch Trạch vào động phủ.
Rất nhanh, bóng dáng Bạch Trạch đã xuất hiện.
“Yêu Hoàng, ta nghe nói Đông Hải Long tộc dự định mở Long Môn, chúng ta có nên...”
Bạch Trạch nói được nửa câu thì thấy Ngao Phàm đứng bên cạnh, liền ngập ngừng.
“Bạch Trạch tiền bối quả là thần thú thông hiểu thế sự, Long Môn vừa mở, ngài đã hay tin.”
Ngao Phàm cảm thán.
Ngay cả hắn cũng mới vừa nghe Ngao Xuân nói, không ngờ Bạch Trạch tin tức lại nhanh đến vậy.
“Đại thái tử quá khen, lão phư chỉ là vừa mới nghe phong thanh thôi.”
Bạch Trạch có chút lúng túng, dù sao ngay trước mặt người ta mà bàn chuyện đánh chủ ý Long Môn của người ta thì cũng không hay cho lắm.
“Tiền bối đừng gọi ta đại thái tử nữa, ta đã bị Đông Hải Long tộc xóa tên rồi, sau này là tùy tùng của Yêu Hoàng bệ hạ, ngài cứ gọi ta Ngao Phàm là được.”
Ngao Phàm cười khổ giải thích thân phận của mình.
Đã thoát ly Đông Hải Long tộc, hắn muốn rũ sạch quan hệ, tránh người khác hiểu lầm, gây phiền toái cho Long tộc.
Bạch Trạch nghi hoặc nhìn Tưởng Văn Minh, nhất thời không biết Ngao Phàm nói thật hay giả.
Đại thái tử Đông Hải Long tộc, người thừa kế ngôi Long Vương tương lai, lại bị tiểu Kim Ô lôi kéo về làm tùy tùng?
“Ngao huynh đúng là đã thoát ly Long tộc, dự định cùng ta ngao du sơn thủy, tùy tùng chỉ là nói đùa thôi, Bạch Trạch tiền bối đừng để bụng.”
Tưởng Văn Minh cười giải thích.
Bạch Trạch: ???
Hắn không giải thích thì thôi, vừa giải thích, trong lòng Bạch Trạch sóng gió nổi lên ầm ầm.
“Ngọa tào, không hổ là Yêu Hoàng, vậy mà thật sự lôi kéo được cả đại thái tử Đông Hải Long tộc về đây, xem ra ta nhìn người không sai, Yêu tộc sắp hưng thịnh rồi!”
Đông Hải Long tộc tuy chỉ là Giao Long, nhưng là Long tộc chính thống, khi chưa có Thần Long xuất thế, hoàn toàn có thể hiệu lệnh thiên hạ long tử long tôn.
Thế lực này quá mạnh, ngay cả Thiên Đình cũng phải nể mặt.
Yêu Đình mà có được sự giúp đỡ của họ, chẳng khác nào đã đứng vững gót chân.
Về phần chuyện Ngao Phàm bị trục xuất khỏi Long tộc, chỉ cần không phải đồ ngốc đều nhìn ra.
Long tộc đây là không muốn bỏ trứng vào cùng một giỏ, hiện tại Thiên Đình suy yếu, Yêu Đình quật khởi, Ngao Phàm chính là quân cờ Long tộc cài vào.
Tương lai ai nắm quyền thiên hạ, Long tộc cũng không bị liên lụy quá nhiều.
Tính toán giỏi thật!
Bạch Trạch sống vô số năm, quá rõ những chuyện này.
Nếu không được Đông Hải Long Vương cho phép, Ngao Phàm dù chết cũng không thể rời khỏi Long tộc, chứ đừng nói là gia nhập Yêu Đình.
Cho nên tất cả đều là do lão Long Vương Đông Hải ngầm đồng ý.
Nhưng những điều này đối với Yêu Đình không phải là chuyện xấu, hắn dứt khoát giả vờ như không biết.
Tưởng Văn Minh nhận ra bầu không khí vi diệu giữa hai người, liền lên tiếng hòa giải.
“Ta cũng đang định tìm tiền bối thương lượng việc này, hai ngày nữa ta sẽ cùng Ngao huynh đến Côn Luân Tiên Sơn, mong tiền bối để ý đến chuyện Long Môn giúp.”
“Yêu Hoàng cũng định thu nhận những người vượt Long Môn?”
Bạch Trạch có chút bất ngờ, không ngờ cả hai người đều nghĩ đến chuyện này.
“Không sai, những người có thể tham gia khảo nghiệm Long Môn chắc chắn là tinh anh của các tộc, nếu có thể thu nạp vào Yêu Đình, không nghi ngờ gì sẽ là một trợ lực lớn, giúp ta có thêm nắm chắc thu phục Thần Châu.”
Tưởng Văn Minh không giấu diếm dã tâm của mình.
Những sinh linh vượt Long Môn thành công hắn không tranh được, nhưng những kẻ thất bại thì sao?
Đông Hải Long tộc ăn thịt, Yêu Đình húp canh, chắc đổi phương không để ý đâu nhì.
“Ngươi định đi Côn Luân Tiên Sơn?”
Nghe Tưởng Văn Minh nói muốn đi Côn Luân Tiên Sơn, vẻ mặt Bạch Trạch rõ ràng có chút khác lạ.
“Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”
“Không có gì, Côn Luân Tiên Sơn xưa nay thần bí, ngay cả đệ tử Côn Luân Tiên Sơn cũng chưa chắc biết hết diện mạo, bên trong có vô số bí cảnh lớn nhỏ, không thiếu những Hồng Hoang dị chủng, Yêu Hoàng lần này đi phải cẩn thận.”
Nghe Bạch Trạch nói vậy, Tưởng Văn Minh khẽ động tâm, vội hỏi: “Côn Luân Tiên Sơn chăng lẽ chính là Côn Luân Tiên Cảnh trong truyền thuyết?”
“Đúng, mà cũng không phải!”
“Nói sao?”
“Côn Luân Tiên Sơn chỉ có thể coi là một bí cảnh trong Côn Luân Tiên Cảnh, tuy mang danh Côn Luân, nhưng thực chất khác biệt một trời một vực.”
Bạch Trạch lắc đầu, giải thích cho Tưởng Văn Minh về Côn Luân Tiên Cảnh.
Côn Luân Sơn còn được gọi là Tây Côn Luân, là nơi long mạch Thần Châu tọa lạc, trải dài nửa đại lục.
Diện tích cực lớn, bên trong động thiên phúc địa, bí cảnh vô số, các loại Hồng Hoang dị chủng chiếm cứ.
Ngay cả Đại La Kim Tiên tùy tiện đi vào, cũng chưa chắc có thể sống sót mà đi ra.
Nơi đó có thể nói là khu vực thần bí và nguy hiểm nhất Thần Châu.
Thần Châu có tứ đại cấm địa: Bắc Đại Trạch, Tây Đại Mạc, Nam Đại Hoang và Đông Hải.
Côn Luân Sơn bắt đầu từ Bắc Đại Trạch, trải dài qua Tây Đại Mạc đến Nam Đại Hoang, cắt ngang ba khu cấm địa, độ hung hiểm có thể tưởng tượng được.
Nếu không có tấm chắn thiên nhiên như vậy, Thần Châu đã sớm bị các giới vực khác chiếm lĩnh.
Giờ biết Tưởng Văn Minh định đi Côn Luân Tiên Sơn, Bạch Trạch thật sự có chút lo lắng.
“Côn Luân Tiên Cảnh nguy hiểm đến vậy sao?”
Tưởng Văn Minh cũng giật mình trước lời của Bạch Trạch.
“Thần Châu không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, rất nhiều chủng tộc ẩn thế đều ẩn náu trong đó, nếu không trêu chọc đến bọn chúng thì thôi, một khi trêu chọc thì hậu quả rất nghiêm trọng.
Trước đây người Trần Sa Châu không biết sống chết, muốn chiếm lĩnh Côn Luân Sơn, kết quả ba thế lực đỉnh cấp tiến vào Côn Luân Sơn chưa đầy một tháng đã bặt vô âm tín.
Còn có Tử Yên Châu, muốn xuyên qua Nam Hoang Thập Vạn Đại Sơn, thẳng đến Trung Nguyên nội địa Thần Châu, kết quả vừa mới tiến sơn đã tổn thất hơn nửa, cuối cùng chỉ có thể chật vật rút lui.
Về phần Bắc Đại Trạch, càng là cấm địa, từ trước đến nay chưa ai có thể khám phá hết.
Dù là Thần Cơ Môn từng xưng bá Thần Châu năm xưa, cũng phải đi đường vòng, không dám vượt qua nửa bước.”
“Bắc Đại Trạch đáng sợ đến vậy sao?”
Tưởng Văn Minh thầm kinh hãi, Côn Luân Sơn và Nam Hoang Thập Vạn Đại Sơn dù nguy hiểm, nhưng dù sao cũng có người vượt qua, còn Bắc Đại Trạch thì từ đầu đến cuối chưa ai khám phá hết.
“Không thể nói vậy, Bắc Đại Trạch còn gọi là Vân Mộng Đại Trạch, bên trong có rất nhiều hung thú, bọn chúng linh trí chưa mở, chỉ cần có người đến gần lãnh địa của chúng, thì chỉ có nước chết.
Cho nên nơi đó mới trở thành cấm khu đáng sợ nhất, nếu xét về tổng thể thực lực, Côn Luân Sơn đứng thứ nhất, Nam Hoang thứ hai, Vân Mộng Đại Trạch chỉ xếp thứ ba, cuối cùng là Tây Mạc.”
Bạch Trạch lắc đầu, giải thích thứ tự các cấm địa cho Tưởng Văn Minh.
“Ta nhớ tiền bối cũng đến từ Vân Mộng Đại Trạch phải không? Ngài có thể liên lạc với các dị thú bên đó, để bọn chúng gia nhập Yêu Đình không?”
Tưởng Văn Minh chợt nhớ ra, Bạch Trạch cũng đến từ Vân Mộng Đại Trạch.
Bạch Trạch: …
“Ngươi nghĩ vì sao ta rời khỏi nơi đó?”
Bạch Trạch lườm hắn.