Tiểu Hồ ly cùng Trầm Hương nô đùa một hồi, lại trở về rúc vào lòng Tưởng Văn Minh, tìm tư thế thoải mái vùi mặt vào.
“Ngươi thấy Tinh Hỏa đâu không?”
Tưởng Văn Minh vừa vuốt ve bộ lông mềm mại của Ngọc Tảo Tiên vừa hỏi.
“Chi chi ~”
Ngọc Tảo Tiên kêu hai tiếng, giơ móng vuốt nhỏ xíu chỉ về một hướng.
Tưởng Văn Minh nhìn theo hướng nó chỉ, chỉ thấy một con lợn rừng to bằng ngọn đồi nhỏ đang hộc tốc chạy về phía hắn.
“Đương Khang? Sao gia hỏa này lại đến đây?”
Hắn không nghĩ mình có mị lực đến mức khiến Đương Khang ra tận đây đón, dù sao gia hỏa này thuộc loại lười biếng, có thể nằm thì tuyệt đối không ngồi.
Đang lúc hắn định tiến lên hỏi chuyện thì liếc mắt thấy phía sau Đương Khang lóe lên một ánh lửa.
Chính là Tinh Hỏa, đồ đệ mới thu của hắn.
“Yêu hoàng đại nhân cứu mạng, con khi kia muốn ăn thịt tal”
Đương Khang vừa thấy Tưởng Văn Minh, mừng rỡ như gặp được cứu tinh, thở hồng hộc chạy tới.
“Tinh Hỏa, không được quậy phá.”
Thấy cảnh này, Tưởng Văn Minh hiểu ngay, con khỉ trong miệng Đương Khang là ai.
“Lợn béo, hôm nào chúng ta chơi tiếp nhé.”
Tỉnh Hỏa nấp sau lưng Đương Khang, nghe Tưởng Văn Minh nói xong mới từ trong ngọn lửa hiện thân, lè lưỡi trêu Đương Khang, rồi nhanh nhẹn chạy đến trước mặt Tưởng Văn Minh.
“Yêu hoàng đại nhân, ta không muốn chơi với nó, ta buồn ngủ.”
Đương Khang ồm ồm nói.
“…”
Sao câu này nghe khó chịu vậy?
Cứ như con mình bị người ta chê bai ấy, nhưng nhìn bộ dạng thật thà của Đương Khang, lại nhìn Tỉnh Hỏa đang hưng phấn, hắn không khỏi thở đài trong lòng.
Quả nhiên khỉ vẫn thích trêu chọc lợn, đúng là trời sinh một cặp.
“Thôi, ngươi về đi, đừng có suốt ngày chỉ biết ngủ, sớm ngày luyện hóa vượt qua cửa ải mới là chính sự.”
“Ta không có hứng thú với tu luyện, ăn no ngủ kỹ sướng hơn nhiều, với lại ở đây rất an toàn, cũng chẳng ai muốn ăn thịt ta.”
“Nếu có một ngày nơi này không an toàn thì sao?”
“Thì ta lại về núi sâu thôi.”
“…”
Đối mặt với gia hỏa chẳng có chút chí tiến thủ nào này, Tưởng Văn Minh cũng chẳng bực mình được.
Chỉ có thể nói mỗi người có một chí hướng, với Đương Khang mà nói, sống vui vẻ qua ngày mới là chuyện quan trọng nhất, còn những chuyện khác tính sau.
Nhìn theo Đương Khang rời đi, Trầm Hương rốt cục không nhịn được hỏi: “Sư phụ, sao ngài lại dung túng cho nó như vậy?”
“Dung túng sao? À... Con không thấy nó sống rất thật sao?”
Tưởng Văn Minh cười lắc đầu, đối với Yêu tộc mà nói, thực lực của Đương Khang không tính là quá mạnh, cho dù có ra ngoài chiến đấu như những dị thú khác, tác dụng cũng không lớn.
Chi bằng cứ để nó ở lại Vạn Yêu cốc, rảnh rỗi chăm sóc mấy kỳ hoa dị thảo, linh dược trân quý.
Như vậy vừa không cần ép Đương Khang thay đổi thói quen sinh hoạt, vừa có thể bảo vệ hậu cần.
Cớ sao mà không làm?
“Sư phụ? Ngươi cũng là đồ đệ của hắn ạ?”
Tinh Hỏa nghe Trầm Hương gọi Tưởng Văn Minh là sư phụ thì đôi mắt lanh lợi đảo quanh người Trầm Hương.
“Ta giới thiệu cho các con, đây là Tinh Vũ, là đại sư huynh của con.”
“Nó tên là Tinh Hỏa, là đệ tử mới thu của vi sư, là sư đệ của con.”
Tưởng Văn Minh giới thiệu hai người với nhau.
“Ra là nó là sư đệ mới của sư phụ à, trông có vẻ lợi hại đấy nhỉ.”
Trầm Hương tò mò đánh giá Tinh Hỏa.
“Ngươi là sư huynh? Ngươi mạnh lắm à? Hay là hai ta đánh một trận, ai thắng thì làm sư huynh?”
Tinh Hỏa cũng đánh giá Trầm Hương.
Tưởng Văn Minh nghe vậy thì nhíu mày.
Có vẻ như tên đồ đệ mới này hơi khó bảo rồi đây!
“Nhẹ tay thôi đấy!”
Tưởng Văn Minh đột nhiên nói một câu không đầu không đuôi.
Trầm Hương nghe vậy ngẩn người, rồi lộ vẻ cổ quái, sư phụ muốn mình dạy dỗ sư đệ sao?
Nhưng lời này lọt vào tai Tinh Hỏa thì lại tưởng là Tưởng Văn Minh sợ mình làm Trầm Hương bị thương.
Dù sao Trầm Hương trông yếu ớt, lại còn thiếu một cánh tay, nhìn thế nào cũng không giống người giỏi đánh nhau.
“Sư phụ yên tâm, con đánh thắng hắn, sau này con sẽ là đại sư huynh, nhất định sẽ bảo vệ sư đệ thật tốt, hắc hắc…”
“Trước mặt trưởng bối không nên động võ, sư đệ, chúng ta ra chỗ khác giao lưu thế nào?”
Trầm Hương chắp tay thi lễ với Tưởng Văn Minh, rồi nhìn Tinh Hỏa.
“Nếu ngươi sợ mất mặt thì chúng ta ra chỗ khác, đi thôi!”
Nói xong, nó nhảy vọt lên cao mấy chục trượng.
Trầm Hương thấy vậy bất đắc dĩ cười, thân ảnh lóe lên, biến mất tại chỗ.
Một lát sau…
Trầm Hương xách theo Tinh Hỏa mặt mũi bầm dập đến trước mặt Tưởng Văn Minh, có chút ngượng ngùng nói: “Nhất thời không cẩn thận, ra tay hơi nặng, mong sư phụ thứ tội.”
Tưởng Văn Minh nhìn Tinh Hỏa mặt sưng như đầu heo, khóe miệng giật giật, rồi trừng Trầm Hương một cái, không nói gì.
Với thực lực của Trầm Hương, sao có thể không khống chế được lực đạo, rõ ràng là cố ý đánh.
“Thằng nhóc này nhìn mặt mũi vô hại, hóa ra cũng hẹp hòi.”
Tưởng Văn Minh thầm than trong lòng, sao lại có cảm giác có người kế tục mình thế này?
“Đi đi, Tinh Hỏa nếu con không phục thì có thể khiêu chiến lại, nếu phục rồi thì sau này ngoan ngoãn vào, đừng gây chuyện nữa, nghe chưa!”
Tinh Hỏa: …
“Phục...”
Tinh Hỏa lầm bầm một tiếng, vẻ mặt chán chường.
Vốn tưởng rằng sư huynh này hiền lành dễ bắt nạt, ai ngờ động tay vào mới phát hiện, vẻ ngoài chỉ là ngụy trang.
Ra tay đánh mình không hề nương tay.
Mỗi lần nắm đấm đều nhắm vào mặt mình mà đấm, cuối cùng còn cưỡi lên người nó mà đấm cho nhừ tử, nếu không phải hắn chỉ có một tay, kết quả của mình chắc còn thảm hại hơn.
Sau màn ra oai phủ đầu này, Tưởng Văn Minh cũng không còn tâm trạng cho hai người họ liên lạc tình cảm, phất tay bảo họ đi.
Còn mình thì hớn hở tiến về Yêu Đình đại điện.
Trong Yêu Đình đại điện trưng bày Hạo Thiên Kính hắn mang về từ Côn Lôn tiên sơn, hắn muốn thử lại lần nữa, xem có thể tra được quá khứ của Miệng Rộng không.
“Miệng Rộng, hai ta có phải là huynh đệ không?”
“Không phải!”
Miệng Rộng nghe xong lập tức lắc đầu, phủ định đứt khoát.
Tưởng Văn Minh im lặng, người nhà mà do dự một giây thôi là ta đã muốn đánh người rồi.
“Vậy được, nếu ngươi không muốn làm huynh đệ của ta, thì ngươi đi đi, ta không thích ép buộc.”
Miệng Rộng đứng im tại chỗ, nhìn hắn như nhìn thằng ngốc.
“Ta biết ngay là ngươi không nỡ ta mà, huynh đệ ta…”
“Đừng tự luyến, điểm linh được cho ta trước đi, chia xong ta đi ngay.”
Miệng Rộng trợn mắt, tự luyến thì ai chả từng thấy, nhưng tự luyến đến mức này thì đúng là lần đầu, còn bảo không nỡ, bốc phét vừa thôi!
“Ách, linh dược gì cơ?”
Tưởng Văn Minh vô ý thức quên mất chuyện này, hắn có đồng ý chia của hồi nào đâu?
“Linh dược đào được ở Dao Trì, còn có tiền công giúp ngươi chuyển ngọn núi cho đồ đệ, tiền công cứu Huyền Xà nữa…”
Miệng Rộng càng tính càng thấy không ổn, mới có một tháng thôi mà thằng cha này đã nợ mình nhiều thứ đến vậy rồi á?
Mình bị chơi xỏ à?