Nếu là Tiên Thiên Linh Căn, hắn là điều kiện sinh trưởng cực kỳ khắc nghiệt. Lỡ mình sơ ý làm chết, chẳng phải lãng phí cơ duyên lớn?
"Hay là dời cả ngọn núi đi?"
Miệng Rộng đột nhiên lên tiếng.
"Nói thì dễ, ngươi chuyển chắc?"
Tưởng Văn Minh liếc xéo. Chẳng lẽ hắn không biết dời cả ngọn núi là thượng sách?
Vấn đề là hắn đang vội về Đông Hải. Vác cả ngọn núi đi, không biết đến bao giờ mới tới.
"Ừ, ta chuyển! Nhưng phải cho ta một hạt sen làm thù lao, nếu không ta không làm!"
Miệng Rộng nghiêm túc nói.
"Hả? Ngươi thật chuyển được?"
Tưởng Văn Minh nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn kỹ lại, phát hiện không phải đùa.
Nó hình như còn có át chủ bài chưa lật.
Nghĩ vậy, Tưởng Văn Minh lập tức đổi mặt, tươi cười nịnh nọt đến trước mặt Miệng Rộng.
"Miệng ca, huynh xem Tinh Hỏa nó còn nhỏ dại, ta là trưởng bối không thể chiếm bảo vật của tiểu bối chứ? Dù sao huynh sau này là bá chủ Hồng Hoang, làm gì cũng phải giữ thể diện chứ?"
"Thể diện ta không cần, hạt sen nhất định phải có!"
Miệng Rộng không ăn chiêu này. Bảo bối này không biết bao năm mới kết hạt sen một lần. Lần này không lấy, lần sau muốn ăn không biết phải chờ bao lâu.
Nó đâu có ngốcl
"Tinh Hỏa, lại đây cho miệng đại gia đấm cho một cái, nhờ nó giúp con mang bảo bối về."
Tưởng Văn Minh thấy nói không lại, trực tiếp bảo Tinh Hỏa đến nhận "đại gia".
Đồng thời nháy mắt với Ngao Phàm, nhờ hắn nói giúp.
Tinh Hỏa không hiểu sư phụ làm vậy để làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, ngẩng đầu lên cho Miệng Rộng "đấm".
Ngao Phàm nhịn cười đến méo mặt.
Cái kiểu vô lại này, đúng là chưa từng thấy.
"Xem ra lần này Miệng Rộng không giúp không được."
Trong lòng cảm thán, hắn nhìn Miệng Rộng với ánh mắt cảm thông, rồi đến trước mặt nó nói.
"Miệng Rộng huynh, Viêm huynh nói đúng, Tinh Hỏa dù sao cũng là vãn bối, nếu giúp được thì giúp một tay đi."
Nói xong, hạ giọng nói thêm: "Huynh không phải cần huyết nhục dị thú sao? Nhân cơ hội này nhờ nó về giúp huynh kiếm ít, Vạn Yêu Cốc đị thú nhiều lắm."
Miệng Rộng vốn định từ chối.
Dù sao Tinh Hỏa là đồ đệ Tưởng Văn Minh chứ đâu phải đồ đệ nó, nhưng nghe Ngao Phàm nói xong, mắt nó sáng rực lên.
So với dị thú huyết nhục, hạt sen hình như không có tác dụng lớn bằng.
"Vậy được! Nể tình nó gọi ta một tiếng đại gia, ta giúp nó một tay. Nhưng Viêm huynh phải hứa với ta một chuyện."
"Chuyện gì cứ nói."
"Về rồi huynh phải giúp ta tìm ba, không! Mười con dị thú cho ta ăn."
"Không thành vấn đề!"
Tưởng Văn Minh đáp ứng ngay tắp lự, không chút do dự.
"Dứt khoát vậy? Huynh lại định lừa ta đấy à?"
Thấy hắn đáp ứng dễ dàng, Miệng Rộng lại thấy bất an.
Kiểu này khác hẳn phong cách keo kiệt, cẩn thận của hắn mà!
"Huynh nói gì vậy, hai ta là huynh đệ tốt, huynh đệ sao lại tính toán chi li thế? Có mỗi huyết nhục dị thú thôi mà! Chuyện nhỏ, quay đầu ta cho huynh ăn thoải mái."
Tưởng Văn Minh không lừa nó. Hắn thật định dẫn Miệng Rộng đi gặp dị thú.
Chỉ là không phải ở Vạn Yêu Cốc mà là ở Vân Mộng Đại Trạch.
Đến lúc đó Miệng Rộng không muốn ăn hắn cũng phải ném nó ra ngoài cho ăn no.
Như lời hắn từng nói với Tinh Hỏa: Con không ăn thì lớn thế nào? Sau này còn đánh nhau cho ta thế nào?
Hắn tự biết mình bao cân, giờ đánh nhau toàn dựa vào pháp bảo, thực lực bản thân chỉ Kim Tiên.
Gặp phải đối thủ mạnh, hoặc hiểu rõ thủ đoạn của hắn, coi như xong.
Nên phải bồi dưỡng tay chân!
Nhất là loại ăn gì bổ nấy, thiên phú dị bẩm như Miệng Rộng, hắn định nuôi theo kiểu "chăn heo".
Dù sao theo kế hoạch của hắn, sau này địch nhân không thiếu, đừng nói dị thú, thần minh cũng không tránh khỏi.
Không sợ ngươi ăn, chỉ sợ ngươi không ăn.
Tưởng Văn Minh có kinh nghiệm trong vụ này. Hồi xưa ném Uy Thao Thiết và Văn đạo nhân cho ăn, cả hai đều khen hắn hết lời.
"Các ngươi tránh ra, ta bắt đầu đây."
Miệng Rộng bảo mọi người rời đi.
Mọi người ra khỏi hang, bay lên không trung chờ xem Miệng Rộng biểu diễn.
Miệng Rộng không nói nhiều, ra khỏi hang liền lớn nhanh như thổi, chớp mắt đã to bằng ngọn núi, há cái miệng rộng ngoạm một phát.
"Á ồ ~"
Ngọn núi sừng sững ở đó không biết bao năm, bị nó nuốt trọn một ngụm.
Má ơi!”
Tưởng Văn Minh chửi thề, quá đơn giản thô bạo!
Một ngụm một ngọn núi?
"Xong rồi, đi thôi."
Miệng Rộng lại nhỏ lại như mèo con, nhanh nhẹn leo lên vai Tưởng Văn Minh ngồi.
"Thế là xong?"
"Chứ ngươi muốn sao?"
"..."
Nhìn cái hố to bị ngoạm mất, Tưởng Văn Minh im lặng hồi lâu.
"Đi thôi."
Một đoàn người lại lên đường, nhưng vì có Tỉnh Hỏa nên tốc độ chậm đi nhiều.
Cuối cùng không còn cách nào, Tưởng Văn Minh và Ngao Phàm phải thay nhau cõng nó bay.
Thời gian thấm thoắt, nửa tháng trôi qua.
Bên ngoài Vạn Yêu Cốc.
"Cuối cùng cũng về."
Tưởng Văn Minh duỗi người. Bay liên tực nửa tháng không ngủ nghỉ, đến hắn cũng mệt bã.
"Ngươi định đặt ngọn núi nhỏ ở đâu?"
Miệng Rộng nhìn xuống Vạn Yêu Cốc, mắt sáng lên.
Trong giây lát nó đã thấy mấy con dị thú, quả nhiên là nơi tốt.
"Đặt ở góc Đông Nam chỗ đất trống ấy. Quay đầu ta tìm người bố trí tụ hỏa trận, Tinh Hỏa sau này tu luyện ở đó."
Tưởng Văn Minh nghĩ ngợi rồi chỉ một hướng.
"Phì!"
Vừa dứt lời, Miệng Rộng đã phun ra một ngọn núi như nhổ bã trầu.
"Khụ, Miệng ca, lần sau huynh có thể đừng nhổ bã trầu ghê thế được không?"
"Vậy ngươi dạy ta cách nhổ bã trầu không ghê đi?"
"nh
Miệng Rộng làm Tưởng Văn Minh cứng họng.
"Viêm huynh, huynh có thấy Vạn Yêu Cốc hơi vắng không? Hình như ít người đi?"
Ngao Phàm không để ý hai người đấu võ mồm, mà chăm chú quan sát động tĩnh trong Vạn Yêu Cốc.
Lẽ ra động tĩnh lớn vậy phải có người đến xem xét chứ, nhưng lâu thế rồi mà không ai xuất hiện.
Chuyện này rất lạ.
"Quả thật ít người. Để ta đi hỏi thử."
Tưởng Văn Minh lóe mình đến bên hồ, tìm Đương Khang đang ngủ trưa.
"Đương Khang, Bạch Trạch với bọn kia đâu?"
"Hình như đi Đông Hải. Nghe nói Long Môn xuất hiện sớm nên đi xem."
Đương Khang không mở mắt, uể oải nằm phơi nắng.
"..."
"Thế còn dị thú khác?"
Tưởng Văn Minh hỏi tiếp.
"Dị thú khác?"
Đương Khang ngơ ngác, miễn cưỡng mở mắt nhìn người nói chuyện, thấy là Tưởng Văn Minh thì cả con heo ngẩn tò te.