"Cái gì?”
Ngao Phàm giật mình, suýt chút nữa buột miệng thốt ra.
"Ngươi cũng thấy đấy, mấy thứ này để ở đây chẳng có tác dụng gì, phí phạm quá! Lát nữa chúng ta bảo chúng nó mang về Vạn Yêu cốc."
Tưởng Văn Minh vẻ mặt chính khí nhìn thẳng phía trước, rồi vụng trộm truyền âm cho Ngao Phàm.
Ngao Phàm: ......
"Viêm huynh, à không! Ca đang nghiêm túc đấy à? Đây là đạo trường của Tây Vương Mẫu, ca định dọn cả Dao Trì về Vạn Yêu cốc á?”
Ngao Phàm suýt nữa quỳ lạy, gan lớn thì gặp nhiều rồi, chưa thấy ai gan to đến thế này.
Vậy mà lại định dời toàn bộ Dao Trì về Vạn Yêu cốc?
Tưởng Văn Minh: ???
"Má ơi, Ngao huynh, hóa ra huynh mới là người tàn bạo nhất, ta chỉ định trộm ít linh dược thôi, huynh đã nhắm đến cả Dao Trì rồi, không hổ là huynh đệ của ta, bái phục!"
Tưởng Văn Minh ra sức nịnh nọt.
Ngao Phàm: ......
"Vậy, rốt cuộc chúng ta trộm linh dược hay trộm Dao Trì?"
"Hay là ta dọn luôn ngọn núi này đi?"
Ngay lúc hai người đang bí mật truyền âm bàn chuyện trộm cắp, một giọng nói oang oang đột ngột vang lên trong đầu họ.
Cả hai giật mình, vội quay đầu nhìn về phía Miệng Rộng.
"Ấy, đừng nhìn ta, đừng nhìn ta, nhìn đường!"
Miệng Rộng vẫn nằm im trên vai Tưởng Văn Minh, tiếp tục truyền âm cho hai người.
"Ngươi nghe được cả chúng ta truyền âm?"
Tưởng Văn Minh có chút kinh ngạc.
"Khó lắm hả?"
Miệng Rộng ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn.
"Khó lắm hả? Bỏ chữ 'hả' đi cho tự tin."
Tưởng Văn Minh cạn lời, đến cả Trấn Nguyên Tử cũng chưa chắc làm được như vậy.
Con Miệng Rộng này có của đấy!
Hắn chợt nhận ra mình dường như chắng hiểu gì về Miệng Rộng cả.
Lúc trước chỉ thấy thực lực nó xoàng xĩnh, bay cũng không biết bay, ngoài phun mây mù che giấu khí tức ra thì chẳng làm được gì.
Nhưng hắn tự động xếp chức năng đó vào loại thiên phú chủng tộc nên không nghĩ nhiều.
Giờ xem ra, gã này giấu diếm nhiều bí mật nhỏ ghê.
Còn không thèm nói với mình!
"Xem ra phải tìm cách moi thông tin từ gã này mới được, đừng lại là một thằng hồ đồ như Bạch Trạch."
Vừa nghĩ đến Bạch Trạch, mắt Tưởng Văn Minh sáng lên ngay.
Phải rồi!
Mình có thể nhờ Bạch Trạch ra tay dụ dỗ, với trí tuệ của tên kia, chắc chắn moi được chút gì đó.
Tưởng Văn Minh không khỏi mỉm cười đắc ý khi tưởng tượng cảnh hai tên lừa đảo tính kế lẫn nhau.
Thế này chắng khác gì mua bảo hiểm xe, cứ để một hãng báo giá thoải mái, đừng tin vội, mang báo giá đó sang hãng khác.
Tin tôi đi, sau khi hai bên đấu đá nhau, kết quả sẽ tốt hơn bạn tưởng nhiều.
Việc gì chuyên môn cứ giao cho người chuyên nghiệp, cái này gọi là lấy độc trị độc.
"Ngươi cười đểu thế?"
Miệng Rộng đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
"Khụ khụ... Không có gì, ta thấy ngươi nói đúng, là do hai ta hẹp hòi, lát nữa ta sẽ cản hai người kia lại, các ngươi cứ lấy bao nhiêu thì lấy, nhớ đừng để họ phát hiện.”
Tưởng Văn Minh ho khan vài tiếng, che giấu sự bối rối.
"Như vậy có ổn không? Dù sao đây cũng là đạo trường của Tây Vương Mẫu, làm thế có khi chọc giận họ."
Ngao Phàm hơi chột dạ, dù cũng rất muốn làm vậy.
Hỏi làm gì, của chùa ai chả ham!
"Yên tâm đi, ta sẽ thuyết phục họ đồng ý, lát nữa các ngươi cứ đi nghiên cứu địa hình là được."
Tưởng Văn Minh tự tin cười.
Với Thanh Điểu mà nói, những bảo vật ở Dao Trì này chẳng thể so sánh với tung tích của Tây Vương Mẫu.
Đến lúc đó chỉ cần mình mở miệng, đối phương chắc chắn không từ chối, cùng lắm thì xót của một chút thôi.
Về phần lý do thoái thác thì hắn cũng nghĩ xong rồi, cứ đổ hết lên đầu Đại Lê là xong, ai bảo ả ta không nói không rằng đã động tay động chân với mình làm gì?
Dù sau này có gặp Tây Vương Mẫu, mình cũng đường đường chính chính.
Chẳng mấy chốc cả bọn đã đến đỉnh núi, trái với tưởng tượng về lầu son gác ngọc, nơi này chẳng có kiến trúc gì cả.
Chỉ có hoa cỏ dại mọc um tùm, một cây tùng cổ thụ xù xì và một bệ đá.
Đại Lê đang đứng trước cây tùng, như thể đang trò chuyện với ai đó, nghe tiếng bước chân thì quay người lại.
"Thanh Điểu, ngươi dẫn mọi người đi dạo chỗ khác đi, ta có chuyện riêng muốn nói với Yêu Hoàng."
"Hửm?"
Đôi mắt phượng sắc sảo của Đại Lê liếc nhìn Thanh Điểu, lập tức khiến cô ta nuốt nửa câu sau vào trong.
Trong Tam Thanh Điểu, Đại Lê là chị cả, thường thay Tây Vương Mẫu quán xuyến việc vặt hàng ngày, có chút giống quản gia.
Tiểu Lê và Thanh Điểu dám làm nũng với Tây Vương Mẫu, nhưng trước mặt Đại Lê thì ai nấy đều ngoan ngoãn, chẳng dám cãi lời chứ đừng nói mặc cả.
"Mời chư vị đi theo ta dùng chút trái cây.”
Thanh Điểu chào hỏi Ngao Phàm và những người khác rồi dẫn họ đi nơi khác.
Đợi mọi người đi khuất, Đại Lê mới nhìn Tưởng Văn Minh, ra hiệu mời ngồi.
"Yêu Hoàng mời ngồi, đây là trà Ngộ Đạo cực phẩm của Dao Trì, ngài nếm thử."
"Muốn hỏi gì thì cứ nói thẳng đi, ta thích cái vẻ ngạo mạn bất tuân lúc trước của ngươi hơn."
Vô sự mà ân cần, không lừa đảo thì cũng đạo chích, thái độ của Đại Lê trước và sau khác nhau một trời một vực.
Nghĩ bằng đầu gối cũng biết, đây là muốn dùng chút ân huệ nhỏ để dò hỏi.
Tiếc là Tưởng Văn Minh đã quyết tâm vặt lông ả ta đến tận gốc, nên chẳng mắc mưu.
Đây là đàm phán chứ không phải hẹn hò, không cần thiết phải vun đắp tình cảm.
Thấy Tưởng Văn Minh mỉa mai mình, Đại Lê suýt chút nữa bóp nát cái ly trong tay.
"Không được giận, không được giận! Tùng bá bảo, phải hạ thấp tư thái, ra dáng tiểu nữ nhân, dễ nói chuyện
Đại Lê không ngừng tự an ủi.
"Hô ~"
Hít một hơi thật sâu, gắng gượng nặn ra một nụ cười.
"Yêu Hoàng bệ hạ nói đùa, lúc trước chỉ là hiểu lầm thôi, với thân phận của ngài, chắc sẽ không chấp nhặt với một tiểu nữ tử như ta chứ?"
Câu này của ả ta bóng gió, nghe như tâng bốc Tưởng Văn Minh, thực chất là mia mai hắn hẹp hòi.
"Ngươi không phải chim à?"
Tưởng Văn Minh vờ ngạc nhiên hỏi lại.
Đại Lê: .........
"Răng rắc!"
Chiếc chén trong tay lần này không may mắn như vậy, vỡ tan tành tại chỗ, nước trà văng tung tóe.
"Xem ra không thể kích động ả ta được."
Tưởng Văn Minh cũng giật mình trước hành động của đối phương, sợ ả ta nổi điên ra tay thật.
"Thật xin lỗi, ta tính tình thẳng thắn, ngươi đừng để ý."
Hắn xuống nước trước, xoa dịu bầu không khí.
"Ta suýt quên mất, Kim Ô cũng là chim, vẫn còn là một tiểu Kim Ô chưa trưởng thành, nên ta sẽ không để bụng.”
Đại Lê chậm rãi đáp, nhưng vừa nói ra khỏi miệng ả ta đã hối hận.
Dù sao mình cũng đang có việc cầu người, lại ăn nói khó nghe như vậy, có khi chọc giận đối phương mất?
Nhưng cái nết này của ả ta đâu phải ngày một ngày hai mà sửa được.
Tưởng Văn Minh: ......
“Má ơi, con nhỏ này mồm cũng thối đấy, phen này gặp phải đối thủ rồi."
Bầu không khí lại trở nên gượng gạo, cả hai đều đang nghĩ xem nên làm gì để hòa hoãn tình hình.