Đây là năng lực lợi hại nhất của nó — nọc độc
Hắc thủy trong nháy mắt bao trùm lấy vị trí của thanh niên, ngay cả nước biển xung quanh cũng nhuộm thành màu xanh sẫm.
Nhưng dường như thanh niên kia chẳng hề hay biết, không những không bối rối mà ngược lại còn lộ ra nụ cười khinh miệt.
“Thứ này mà cũng xứng gọi là ‘độc’ ư?”
Dứt lời, một cánh tay hắn đột ngột hóa thành cự mãng, lao về phía Huyền Xà.
Huyền Xà cũng không chịu lép vế, quấy đuôi nghênh chiến.
Mãng xà và giao long quấn lấy nhau, bắt đầu màn cắn xé nguyên thủy nhất.
Một bên, Ngao Xuân thấy vậy liền nhắm thẳng vào cơn lốc xoáy cuối cùng ở cửa thứ bảy mà phóng tới. Lúc này hai con kia đang giao chiến, căn bản không rảnh để ý đến hắn, đây quả là một cơ hội tuyệt hảo.
Hắn lợi dụng sức mạnh Long Châu mở đường, một mạch vượt qua tầng thứ bảy, vững vàng đáp xuống khu vực nước xoáy cuối cùng.
“Chết tiệt!”
Thấy Ngao Xuân sắp sửa tiến vào cửa thứ tám trước, thanh niên lập tức nổi giận.
Hai cái đầu rắn nữa lại xuất hiện, hung hăng cắn lấy Huyền Xà, kéo nó về phía cửa thứ tám.
“Không ổn!”
Ngao Xuân thấy vậy, trong lòng giật mình.
Đối phương quá bá đạo, lại muốn một mình đấu hai.
Huyền Xà dù đã hóa giao thành công, nhưng căn bản không phải đối thủ của thanh niên, giờ bị đánh cho mình đầy thương tích, không còn chút sức phản kháng.
“Đồ rác rưởi chết tiệt, dám phá hỏng chuyện tốt của ta, chết đi!”
Thanh niên gầm lên, hai tay biến thành hai đầu rắn ra sức kéo mạnh, Huyền Xà lập tức phát ra tiếng gào thét thống khổ.
Vảy trên người nó bắt đầu nứt toác từng mảng, suýt chút nữa bị xé thành hai đoạn.
“Tiếng gì vậy?”
Đang đi đường, Tưởng Văn Minh chợt nghe thấy một tiếng gào thét đau đớn, hơi nghi hoặc nhìn về phía trước.
Đáng tiếc khoảng cách quá xa, chỉ thấy phía trước mặt biển có nhiều bóng người lay động, không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
"Không hay rồi, long tộc chúng ta gặp chuyện rồi!"
Ngao Phàm nghe thấy tiếng kêu ấy, sắc mặt đột nhiên biến đổi, lập tức hóa thành bạch long thoát khỏi Cân Đẩu Vân của Tưởng Văn Minh, bay về phía trước.
“Hóa hồng chi thuật!”
Một đôi cánh chim màu vàng hiện ra sau lưng Tưởng Văn Minh, thân thể hắn đột ngột tăng tốc.
Khu vực Long Môn thí luyện.
“Kia là cái gì?”
Ngao Quảng vốn đang quan sát cuộc chiến, đột nhiên chú ý thấy một vầng mặt trời xuất hiện ở phía xa mặt biển, còn tưởng mình hoa mắt.
Khi ánh sáng ngày càng đến gần, ông nhanh chóng kịp phản ứng.
“Hắn thế mà đến rồi? Phàm nhỉ đâu?”
Trong lúc suy nghĩ rối bời, một bóng bạch long xuất hiện trong tầm mắt ông.
Chính là đại nhi tử Ngao Phàm mà ông hằng mong nhớ.
“Tiểu Kim Ô!”
“Sư phụ!”
Bạch Trạch và Trầm Hương cũng nhận ra Tưởng Văn Minh đang lao tới, nhao nhao lộ vẻ vừa mừng vừa sợ.
Ánh sáng lóe lên, Tưởng Văn Minh xuất hiện trên không trung bên ngoài Long Môn thí luyện.
“Chuyện gì xảy ra? Ta vừa nghe thấy có người kêu thảm? Long tộc ai gặp chuyện?”
Vừa đặt chân xuống đất, Tưởng Văn Minh đã vội hỏi Bạch Trạch.
“Không phải người long tộc, là Huyền Xà.”
Khi nói những lời này, mặt Bạch Trạch đầy vẻ giận dữ.
“Huyền Xà làm sao? Chẳng lẽ con giao long kia là Huyền Xà?”
Tưởng Văn Minh đã sớm để ý đến cuộc chiến phía trước, chỉ là không nghĩ tới.
Chỉ coi là người long tộc đánh nhau với người khác.
Nào ngờ con giao long kia lại là Huyền Xà.
“Không sai, Huyền Xà thành công hóa giao, vốn có hi vọng...”
Bạch Trạch kể lại mọi chuyện đã xảy ra một cách chi tiết, sắc mặt Tưởng Văn Minh càng nghe càng khó coi.
“Mẹ nó, khinh ta Yêu tộc không người là sao!”
Tưởng Văn Minh nói rồi định xông vào.
“Yêu hoàng bớt giận, chúng ta đều không có huyết mạch Tổ Long, không thể tham gia ba cửa ải cuối cùng, ngài dù có vào cũng chỉ có thể dừng bước ở tầng sáu.”
Bạch Trạch vội kéo hắn lại, giải thích cho hắn quy tắc của Tong Môn thí luyện.
"Ngao huynh, nhờ người... A, Ngao huynh đâu rồi?"
Tưởng Văn Minh nghe vậy, liền định nhờ Ngao Phàm giúp đỡ, vào cứu Huyền Xà một phen.
Kết quả vừa nghiêng đầu đã phát hiện Ngao Phàm không biết từ lúc nào đã tiến vào trong rồi.
“Ngươi còn ở đây làm gì?”
Hắn lại đồn ánh mắt về phía miệng rộng, phát hiện con hàng này đang đảo mắt lia lịa, như thể đang đánh giá xem những sinh linh xung quanh ai dễ xơi hơn.
“Viêm, ngươi nói không sai, nơi này quả nhiên là nơi tốt, ta thích mấy con dị thú kia rồi, lát nữa chúng ta ăn thịt chúng đi!”
Miệng rộng chỉ vào mấy mục tiêu đã chọn, vẻ mặt hưng phấn.
“Ăn cái gì mà ăn, lo làm việc trước đi, ta nhớ ngươi nói mình cũng muốn tham gia thí luyện mà, đừng lề mề nữa.”
Tưởng Văn Minh nói xong không nói thêm lời nào, xách nó từ trên vai xuống, rồi nhắm ngay mông nó cho một cước.
Đá thẳng nó vào khu vực Long Môn thí luyện.
“Viêm, ta xxx tổ tông nhà ngươi...”
Tiếng kêu ai oán lẫn tiếng chửi rủa của miệng rộng càng ngày càng xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất.
"Khụ khụ, Yêu hoàng, vị kia vừa rồi là?"
Bạch Trạch hơi kinh ngạc, đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy loại dị thú kỳ lạ như vậy, linh trí lại cao đến thế.
Ừm, dù sao thì vẫn kém mình một chút!
“Nó tên là miệng rộng, là ta nhặt được ở Côn Lôn tiên sơn, làm gì cũng không xong, chỉ giỏi ăn.”
“Thì ra là thế, quả thật rất thú vị.”
Bạch Trạch ậm ừ cho qua, luôn cảm thấy đối phương không đơn giản như vậy.
Nhưng lúc này Tưởng Văn Minh không có tâm trí đoán xem nó đang nghĩ gì, mà không chớp mắt nhìn về phía cuộc chiến phía trước.
“Thanh niên bên trong kia lai lịch thế nào, lại có thể đè bẹp cả Huyền Xà và Ngao Xuân?”
“Không rõ, nhưng đối phương hẳn là loài rắn, lúc trước khi ra tay đã vô tình để lộ một phần thực lực, rất mạnh!”
Bạch Trạch nghiêm giọng nói.
“Loài rắn?”
Tưởng Văn Minh sững sờ, lập tức trong mắt bùng lên hai ngọn lửa nhìn về phía người kia.
Ngay khi Tưởng Văn Minh nhìn về phía đối phương, tên thanh niên kia đường như cảm nhận được, cũng nghiêng đầu nhìn về phía hắn.
“Ngươi cuối cùng cũng xuất hiện! Kim Ô!”
Thanh niên nhếch miệng cười với Tưởng Văn Minh, sau đó làm động tác cắt cổ.
Sau khi làm xong tất cả, cánh tay hắn đột ngột dùng sức, trực tiếp xé xác Huyền Xà thành hai đoạn.
“Rống ô ~”
Huyền Xà đau đớn không ngừng quần quại, máu tươi trong nháy mắt nhuộm đỏ cả một vùng biển.
"Mẹ kiếp! Ngươi muốn chết!"
Tưởng Văn Minh nhìn thấy cảnh này, lập tức tức nổ tung.
Đối phương hiển nhiên là đang thị uy với hắn.
Một Kim Ô pháp tướng từ phía sau hắn hiện ra, ngay sau đó Kim Ô hóa thành một vầng mặt trời, trong khoảnh khắc này, nước biển xung quanh sôi trào.
Vô số sinh linh nhao nhao phát ra tiếng kêu la thống khổ.
“Đạo hữu bớt giận!”
“Yêu hoàng dừng tay!”
Ngao Quảng và Bạch Trạch đồng thời ra tay, ngăn cách luồng nhiệt độ kinh khủng này.
Tưởng Văn Minh cũng ý thức được sự thất thố của mình, vội vàng thu liễm pháp tướng, chỉ là sắc mặt dị thường khó coi.
Đối diện dám ngay trước mặt hắn tra tấn Huyền Xà, đây không phải là trùng hợp!
Rất có thể đối phương là vì hắn mà đến!
Đồng thời biết rõ quan hệ giữa Huyền Xà và hắn, nên mới làm như vậy.
“Bất luận ngươi là ai, bất luận hôm nay ngươi có hóa rồng thành công hay không, ta hôm nay nói thẳng ở đây, ra khỏi thí luyện, ta nhất định giết ngươi!”
Trên người Tưởng Văn Minh dù đang thiêu đốt Thái Dương Chân Hỏa, nhưng lời nói ra lại vô cùng băng lãnh.
- .^ ` đ ^ “ .^ h Hiển nhiên là hắn thật sự nổi giận rồi!