Vừa ra khỏi phòng họp thường vụ, Trần Xương Tuấn đã sải bước chân vững chãi rời đi.
Lục Vi Dân lại khá nhàn nhã, không thèm để ý đến Trần Xương Tuấn đang đi thẳng, cứ thế thong thả thu dọn cuốn sổ tay và chén trà trên bàn. Chiếc bình giữ nhiệt bằng kim loại dường như đang rất thịnh hành, nhưng Lục Vi Dân lại không thích lắm, đựng nước chẳng được bao nhiêu, lại còn không bằng dùng cốc cà phê Nestlé, chỉ là nó nhanh nguội, mang ra ngoài không tiện.
"Cậu và Trần Xương Tuấn rốt cuộc là có chuyện gì thế? Tôi thấy hai người hình như không hợp cạ nhau thì phải? Đáng lẽ không nên như vậy mới đúng, hay là nguồn tin của tôi sai rồi?" Quách Dược Bân kẹp cặp tài liệu, sóng vai cùng Lục Vi Dân bước đi. "Tối nay ăn ở đâu? Hôm nay tôi bám lấy cậu đấy, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật cơm canh đạm bạc, vắng như chùa Bà Đanh, không giống cậu là Phó Thị trưởng thường trực, mỗi tối tiệc tùng chắc phải xoay tua vài vòng nhỉ? Tôi ké một bữa cơm chắc không quá đáng chứ?"
"Ăn ở đâu cũng được, quan trọng là phải ăn cho thuận miệng mới tốt." Lục Vi Dân mặt không cảm xúc nói: "Trần Xương Tuấn mời tôi đi ăn cùng, cậu bảo tâm trạng tôi có thể tốt, cơm có thể ăn ngon miệng được không?"
"Điều đó chưa chắc, tâm tính cậu kỳ quặc, nếu Trần Xương Tuấn thực sự muốn mời cậu đi ăn, biết đâu cậu lại có thể thản nhiên đi ăn đấy chứ." Quách Dược Bân liếc nhìn Lục Vi Dân một cái. "Cậu và ông ta chắc không đến mức có oán khí lớn như vậy đâu nhỉ?"
Hai người bước ra khỏi phòng họp thường vụ, tâm trạng vốn đang tốt của Lục Vi Dân cũng bị cú gây khó dễ của Trần Xương Tuấn và Dương Vĩnh Quý trong cuộc họp làm cho bực bội.
Tại sao Dương Vĩnh Quý lại gây khó dễ, Lục Vi Dân vẫn chưa rõ, nhưng đối với ông ta, Lục Vi Dân không mấy để tâm, chẳng qua cũng chỉ là những lợi ích đan xen trong đó mà thôi.
Dương Vĩnh Quý là người Tống Châu gốc, sinh ra và lớn lên ở đây, lợi ích ràng buộc phức tạp. Mặc dù bây giờ vẫn chưa rõ tại sao Dương Vĩnh Quý lại là người khởi xướng gây khó dễ, nhưng chắc chắn không thoát khỏi chuyện liên quan đến lợi ích, chính xác hơn là có chút liên quan đến bốn doanh nghiệp dệt may. Chỉ là Lục Vi Dân cũng lười hỏi nhiều, trước khi phương án chính thức được đưa ra, cũng không cần thiết lắm.
Đang nói chuyện, Lục Vi Dân nhận được điện thoại, là từ Thẩm Quân Hoài gọi tới, nói Bí thư Ủy ban Chính pháp huyện ủy Tô Tiều là Lỗ Cương và tân Cục trưởng Cục Công an huyện Tô Tiều là Ngô Hoành Tiến đã đến, tối nay cùng ăn cơm, mời Lục Vi Dân cũng qua đó.
Ngô Hoành Tiến trước đây là Trưởng phòng Pháp chế của Cục Công an thành phố, từng giữ chức Chính ủy Chi đội Hình sự Cục Công an thành phố, nhưng do bất hòa với Mạnh Phàm Anh, Ngô Hoành Tiến vốn rất có hy vọng kế nhiệm chức Chi đội trưởng Hình sự đã bị điều sang làm Trưởng phòng Pháp chế.
Xét thấy đội ngũ cán bộ Cục Công an huyện Tô Tiều không mấy khả quan, nên Thẩm Quân Hoài đã nhiều lần thương thảo với Bí thư Huyện ủy Tô Tiều là Lôi Chí Hổ, cuối cùng đồng ý để Cục Công an thành phố cử người xuống Tô Tiều làm Cục trưởng Cục Công an huyện.
Đây cũng là lần đầu tiên Cục Công an thành phố Tống Châu cử người trực tiếp xuống làm người đứng đầu Cục Công an cấp huyện. Trước đây Cục Công an thành phố cũng từng cử cán bộ xuống, nhưng đều là giữ chức Phó Cục trưởng biệt phái, thậm chí đến chức Chính ủy còn chưa từng có, nhưng lần này lại trực tiếp làm Cục trưởng Cục Công an huyện Tô Tiều, cũng coi như mở ra một tiền lệ.
"Quân Hoài, cậu nói với Lỗ Cương, cứ sắp xếp ở khách sạn Gia Nhật Hoa Viên đi. Tối nay phía tôi cũng có một bữa tiệc, chỉ có thể ghé qua ngồi một chút thôi." Lục Vi Dân nói trong điện thoại.
"Nhìn xem, tiệc tùng bận không xuể, còn phải sắp xếp lại với nhau cho tiện việc chạy sô." Quách Dược Bân thở dài. "Đây chính là sự khác biệt, hay nói cách khác là khoảng cách giữa Bí thư Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật và Phó Thị trưởng thường trực."
"Được rồi, đừng có ở đó mà chua ngoa nữa. Cậu tưởng tôi muốn đi ăn à? Đây là mối quan hệ cũ của tôi ở Phong Châu, tôi mời họ đến khảo sát môi trường đầu tư. Ông chủ của tập đoàn Thái Sĩ, họ đã mở một doanh nghiệp sản xuất vật tư y tế ở ** (tên địa danh bị lược bỏ trong nguyên tác), hiệu quả kinh tế rất tốt, ông chủ với tôi qua lại vài lần nên cũng khá thân. Lúc tôi còn ở Phụ Đầu, ông ấy còn đặc biệt đến thăm tôi hai lần, là một người khá trọng nghĩa, nên tôi mời ông ấy đến Tống Châu xem thử. Tối nay, tôi làm chủ chiêu đãi mấy người bên tập đoàn Thái Sĩ ăn một bữa. Tôi vốn còn muốn gọi cả Tôn Thừa Lợi, nhưng nghĩ lại giờ đến ý định hợp tác còn chưa bàn tới nên tạm nhịn, đợi khi nào thực sự có kết quả tốt rồi tính sau."
Ông chủ tập đoàn Thái Sĩ là Lữ Sĩ Bình vẫn luôn giữ liên lạc với Lục Vi Dân, ngay cả khi Lục Vi Dân chuyển đến Phụ Đầu, Lữ Sĩ Bình cũng đã đến thăm ông vài lần, hai người còn ăn cùng nhau hai bữa ở Xương Châu, thiết lập mối quan hệ cá nhân khá tốt.
Hiện tại, công ty vật tư y tế Thái Sĩ của Lữ Sĩ Bình ở ** phát triển rất tốt, trở thành doanh nghiệp trụ cột trong ngành vật tư y tế của tỉnh **, cũng là cái tên có số má trong lĩnh vực vật tư y tế toàn tỉnh.
Lục Vi Dân cũng vô tình nghe Lữ Sĩ Bình nhắc đến việc ông và hai người bạn có ý định tiến quân vào ngành thiết bị y tế, chủ yếu là thiết bị giám sát cầm tay, đặc biệt là sản phẩm máy giám sát gia đình cầm tay.
Lữ Sĩ Bình vốn có ý định đưa hai người bạn đến Khu phát triển kinh tế kỹ thuật **, nhưng sau khi khảo sát, hai người bạn đó cho rằng mặc dù Khu phát triển kinh tế ** đã khá hoàn thiện, nhưng đối với ngành thiết bị y tế vốn đòi hỏi hàm lượng kỹ thuật và chất lượng nhân sự cao, việc đặt doanh nghiệp ở đây sẽ ảnh hưởng đến hỗ trợ kỹ thuật và tuyển dụng nhân tài, nên họ không ưng ý. Theo lời Lữ Sĩ Bình, hai người bạn đó thiên về việc đầu tư vào Xương Châu hơn.
Sau khi nhận được tin này, Lục Vi Dân cảm thấy đây là một cơ hội.
Nếu chỉ xét về nguồn lực khoa giáo, Tống Châu vẫn còn một khoảng cách nhất định so với Xương Châu, nhưng Tống Châu là nơi tọa lạc của Học viện Y khoa Xương Bắc, cộng thêm hai bệnh viện trực thuộc, cùng với Bệnh viện Nhân dân số 1 và số 2 thành phố Tống Châu, đã có bốn bệnh viện hạng ba. Đồng thời, trường y tá Tống Châu cũng rất nổi tiếng trong toàn tỉnh, không hề kém cạnh trường y tá tỉnh, cũng là một trong những nơi ưu tiên hàng đầu cho y tá trong hệ thống y tế toàn tỉnh đào tạo nâng cao. Có thể nói, về mặt y tế vệ sinh, Tống Châu không hề thua kém Xương Châu.
Chính vì vậy, Lục Vi Dân mới mời Lữ Sĩ Bình và hai người bạn của ông ấy đến Tống Châu xem thử, xem liệu họ có thể cân nhắc Tống Châu hay không.
Lục Vi Dân biết danh tiếng của Tống Châu ở tỉnh Xương Giang không tốt lắm, ngay cả Lữ Sĩ Bình trong lúc trò chuyện phiếm cũng từng nhắc đến tình hình an ninh trật tự hỗn loạn cũng như sự đen tối của quan trường Tống Châu, nên ông ấy cũng không đánh giá cao việc hai người bạn của mình đến Tống Châu đầu tư xây nhà máy. Đây cũng là lý do tại sao từ khi Lục Vi Dân đến Tống Châu, Lữ Sĩ Bình chưa bao giờ đề cập đến ý định muốn đến Tống Châu đầu tư. Tất nhiên, điều này cũng có thể là do lúc đó Lục Vi Dân chỉ là Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Tống Châu.
Nghe Lục Vi Dân nói là đi gặp khách hàng có ý định đầu tư vào Tống Châu, Quách Dược Bân liền bật cười: "Hóa ra là cậu mời người ta à? Tôi còn tưởng tiệc tùng của cậu nhiều, ngày nào cũng có người mời, hóa ra là cậu móc hầu bao, vậy thì tôi không đi nữa."
"Nói sai rồi, bữa này dù cậu không ké tôi cũng phải gọi cậu đi." Lục Vi Dân nghiêm nghị nói.
"Ồ? Lý do gì?" Quách Dược Bân hơi ngạc nhiên. Sau khi nghe Lục Vi Dân giải thích nguyên do, Quách Dược Bân mới thở dài thườn thượt: "Vi Dân, thật không ngờ nhà đầu tư này lại có yêu cầu và kỳ vọng cao đối với hệ thống Kiểm tra Kỷ luật của chúng ta như vậy. Chẳng phải điều này càng gây áp lực cho tôi sao? Cậu nói xem, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật chúng ta nên tăng cường hơn nữa việc lôi ra những con sâu mọt ẩn náu trong cơ thể Đảng và Chính phủ chúng ta, hay là nên che đậy một chút, đừng để người dân và nhà đầu tư nhìn thấy rồi cảm thấy lạnh lòng thất vọng? Tôi cũng có chút không nắm chắc rồi."
Lục Vi Dân liếc nhìn Quách Dược Bân, không biết tên này là nói thật lòng hay cố tình gài bẫy mình. Thấy biểu cảm của đối phương trông thật sự trầm tư, nghĩ một hồi mới nói: "Cá nhân tôi cảm thấy, đối với Tống Châu hiện tại, việc tăng cường điều tra xử lý, giúp cơ thể chúng ta loại bỏ gió độc, trừ tà là không có hại gì. Sâu mọt chỉ cần tồn tại trên cơ thể chúng ta, chúng sẽ không ngừng hút chất dinh dưỡng, phá hoại cấu trúc của chúng ta. Còn về việc người dân và nhà đầu tư nhìn nhận thế nào, tôi nghĩ có lẽ họ sẽ có chút thất vọng, nhưng tôi tin rằng họ sẽ nhìn thấy hy vọng nhiều hơn. Bởi vì chúng ta dám lôi những kẻ này ra ánh sáng, dám đưa chúng ra xét xử dưới ánh mặt trời, bản thân điều đó đã là một sự thẳng thắn và dũng khí. Nó chứng minh Đảng Cộng sản chúng ta dám đối mặt với những vấn đề tồn tại của chính mình, dám nặn mủ khoét vết thương. Chỉ cần có dũng khí này thì sẽ có hy vọng, và hy vọng này chính là bảo chứng cho sự tin tưởng của người dân và nhà đầu tư."
Quách Dược Bân nhìn sâu vào mắt Lục Vi Dân, rồi lại cúi đầu suy ngẫm về ý nghĩa trong đó, đoạn giơ ngón tay cái lên, ra hiệu tán thưởng Lục Vi Dân: "Vi Dân, nói hay lắm. Cậu có biết cậu nói câu này cho tôi cảm giác gì không?"
Lục Vi Dân khó hiểu: "Cảm giác gì?"
"Tôi cảm thấy cậu nói câu này, ít nhất cũng là giọng điệu của Bí thư Thượng, ngay cả phong thái khí phách của Thị trưởng Đồng cũng chưa chắc bằng." Quách Dược Bân cười như không cười nói.
Lục Vi Dân đấm mạnh vào vai Quách Dược Bân một cái, mặt nóng bừng: "Cút đi! Câu này mà Thị trưởng Đồng nghe được, chẳng phải sẽ gây khó dễ cho tôi sao?"
"Thôi đi, ai mà chẳng biết cậu với Thị trưởng Đồng, Bí thư Ngụy sắp mặc chung một cái quần rồi." Quách Dược Bân thản nhiên nói.
Lục Vi Dân giật mình kinh hãi, cơ thể vốn đã xoay đi chuẩn bị rời khỏi bỗng đột ngột quay đầu lại, chằm chằm nhìn Quách Dược Bân, trầm giọng nói: "Ý gì?"
"Ý gì, cậu còn không hiểu sao?" Quách Dược Bân cũng không bận tâm đến ánh mắt có chút âm lãnh của Lục Vi Dân, cơ mặt bình thản đến mức dường như bị liệt: "Bí thư Thượng hôm nay tâm trạng rất không vui, cậu không cảm nhận được sao? Vốn chỉ là một nghị trình phụ, để cậu tung gió về ý tưởng phương án này thôi, tại sao lại làm cho căng thẳng như vậy? Cậu tưởng Dương Vĩnh Quý và Trần Xương Tuấn đầu óc chậm chạp không nhìn rõ tình hình chắc?"
Lục Vi Dân nhíu mày, im lặng không nói.
"Vi Dân, cậu phải nhớ kỹ, cậu trước hết là Ủy viên thường vụ Thành ủy, sau đó mới là Phó Thị trưởng thường trực, hơn nữa cậu còn là Bí thư Ủy ban Chính pháp Thành ủy. Dù là xét về thứ tự hay số lượng chức danh, hắc hắc, phía Thành ủy vẫn nặng hơn, nhiều hơn. Hơn nữa, cải cách doanh nghiệp nhà nước liên quan đến đại kế phát triển toàn thành phố, bắt buộc phải tiến hành dưới sự lãnh đạo thống nhất của Thành ủy, bất kỳ hành động nào làm nhạt nhòa sự lãnh đạo của Thành ủy đều không được phép..."
Lời của Quách Dược Bân từng chữ rõ ràng, nhưng lại nhẹ nhàng bâng quơ. Lục Vi Dân nhìn chằm chằm vào cái vẻ mặt nghiêm túc như liệt cơ mặt của Quách Dược Bân, trong lòng cũng thầm thở dài, đúng là không ai đơn giản cả, lăn lộn đến mức này, ai cũng phải có tâm tư chín lỗ thông suốt mới được.