Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6288 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 235

❊ ❊ ❊

Ngu An đang ngủ say thì bị túm dậy.

Tóc hắn ta rối như tổ gà, hai mắt vẫn còn trống rỗng, đến khi thấy được nụ cười không mấy tốt lành của Tam Thất, Ngu An rùng mình một cái.

“Tỷ, tỷ tỷ… tỷ làm gì vậy?” Ngu An siết chặt cái chăn nhỏ.

“Trong phủ có thân nhân của ngươi đến, dẫn ngươi đến nhận mặt.” Tam Thất thản nhiên nói, vừa quay đầu thì sắc mặt lại lạnh đi mấy phần: “Qua đây, ngươi còn ngại ngùng không dám gặp người à?”

Phục Thành chậm rãi bước ra từ sau bình phong, vẻ mặt uể oải, ánh mắt oán trách: “Chân trước vừa gặp tình lang xong, chân sau quay về đã sai khiến ta, tiểu tử Yến Độ kia giỏi bày mưu như vậy, có bản lĩnh thì tự mình đến mời ta đi.”

“Ai nói ta không đến?” Yến Độ từ ngoài bước vào, Thái Việt theo sau, trong tay còn xách theo một tiểu nha đầu.

Phục Thành nheo mắt lại, đáy mắt lóe lên tia sáng tím nguy hiểm.

Loan Loan giãy giụa trong tay Thái Việt, tức giận gầm lên: “Phụ thân! Tên dã nam nhân kia và thanh kiếm đê tiện của hắn giở trò!”

Phục Thành lại nhìn về phía Tam Thất, trước đó là Tam Thất đã sai Loan Loan đi, nói có chuyện riêng muốn bàn với hắn.

Thế mà vừa đi với nàng chưa được bao lâu, nữ nhi hắn đã bị người ta bắt sống.

Tam Thất lạnh lùng nhìn hắn, “Ta không muốn nói nhiều, uy hiếp ngươi làm việc như thế này hiệu quả hơn.”

Phục Thành bật cười thành tiếng, lại nhìn Yến Độ, không hề che giấu ác ý trong mắt mà đánh giá từ trên xuống dưới: “Thiên Đạo thạch?

Cũng chẳng thấy có gì đặc biệt, ngược lại cái thủ đoạn đê tiện này cũng chẳng kém ta là bao.”

“Như nhau cả thôi.” Yến Độ lạnh lùng liếc hắn, nhếch môi: “Dù sao thì người thắng vẫn là ta.”

Ánh mắt Phục Thành lóe lên sát khí.

Tam Thất bỗng ho một tiếng, sát khí trong mắt Phục Thành dần tan đi, khi đối mặt với Tam Thất, lại trở về dáng vẻ nịnh nọt.

“Tiểu Hồi muốn ta làm gì cứ nói thẳng, ta tự khắc sẽ nghe lời, chỉ là…” Phục Thành lại gần Tam Thất, ánh mắt rục rịch: “Phải cho thêm chút lợi lộc.”

Tam Thất liếc hắn một cái, “Làm việc trước, còn về lợi lộc…” Nàng nhếch môi: “Cũng không phải không thể thương lượng.”

Phục Thành nhướng mày, tâm trạng tốt lên trông thấy.

Ngu An mấy lần muốn xen vào, hắn ta như một con sói con nhe nanh, cảnh giác trừng mắt nhìn Phục Thành, trong lúc đó còn mấy lần ra hiệu bằng mắt với Yến Độ nhưng Yến Độ không hề đáp lại.

“Tỷ tỷ, người này rốt cuộc là ai?!”

Tam Thất: “Thế tử Mạc Tây, huynh trưởng trên danh nghĩa của ngươi, thực chất chỉ là một con quỷ không biết xấu hổ.”

Sắc mặt Ngu An đột nhiên thay đổi, Phục Thành bị mắng cũng không giận, ngược lại còn cười tươi hơn.

Chỉ là Phục Thành vừa đưa tay về phía Ngu An, Ngu An đã lớn tiếng chất vấn: “Ngươi muốn làm gì?”

“Đừng sợ, ngươi là đệ đệ của Tiểu Hồi thì cũng chính là đệ đệ của bản quân.” Phục Thành cười nhẹ nhàng, “Khí vận trên người ngươi mạnh đến mức kỳ lạ, Tiểu Hồi muốn mượn quỷ xứng của ta?”

Đồ hiphop trẻ em Tam Thất không phủ nhận.

Phục Thành liếc mắt nhìn Yến Độ, nụ cười càng sâu: “Muốn dùng quỷ xứng của ta thì phải vào quỷ vực của ta. Ở nhân gian ta không thể thi triển được.”

Hắn như đang dụ dỗ: “Tiểu Hồi cũng biết ta bây giờ không còn như xưa, cần có người ở bên cạnh hộ pháp.

E rằng phải phiền Tiểu Hồi cùng ta vào quỷ vực rồi.

Với lại con mèo lớn của nàng cũng đang ở trong quỷ vực, tiện thể hai người có thể gặp nhau.”

Phục Thành đưa ra đủ mồi nhử, Tam Thất chỉ trầm ngâm một lát liền đồng ý.

“Con con con! Con cũng muốn đi!” Loan Loan gào lên, thoát khỏi sự kìm kẹp của Thái Việt, chạy về phía Phục Thành.

Khoảnh khắc tiếp theo, Phục Thành đã mang theo Tam Thất và Ngu An vào quỷ vực của mình, trước khi đi còn không quên khiêu khích liếc Yến Độ một cái.

Sau khi trong phòng trống không, sắc mặt Thái Việt đột nhiên từ âm u chuyển sang rạng rỡ, cười đến ôm bụng.

“Im lặng.”

‘Yến Độ’ nhắc nhở.

Thái Việt nhìn ‘hắn’, nụ cười xấu xa: “Ngươi và Yến Tiểu Cửu đúng là biết chơi thật, lẽ ra phải chơi thế này từ sớm.”

Vẻ mặt ‘Yến Độ’ tự nhiên: “Yến Tiểu Cửu đang đứng ngay trước mặt ngươi, cẩn thận lời nói.”

“Được được, cẩn thận lời nói.” Thái Việt nén cười, “Ngươi là Yến Tiểu Cửu, người đi cùng lão quỷ kia là Tiểu Thập. Ôi chao, tiếc thay cho cái thế giới hai quỷ mà lão quỷ kia dày công giành được.”

‘Yến Độ’, hay đúng hơn là Tam Thất lườm Thái Việt một cái, “Ngươi có đáng tin không đấy? Đừng để bên kia chưa lộ tẩy mà ngươi lại làm lộ chuyện của ta?”

“Đều là Thiên Đạo thạch, ‘Yến Tiểu Cửu’ ngươi coi thường ai thế.” Thái Việt hạ giọng: “Cho dù Lân Diễm kia đứng ngay trước mặt ngươi cũng không nhận ra rốt cuộc ngươi là ai đâu.”

Tam Thất nhếch môi: “Nếu đã vậy, chúng ta cũng đừng rảnh rỗi nữa.”

Thái Việt hăm hở: “Lại định đi lừa ai nữa?”

Tam Thất sải bước ra ngoài: “Sao lại gọi là lừa? Yến Độ dù sao cũng là chỉ huy Tuần Dạ Nhân, chưa bị cách chức ở nhà. Đêm khuya gió lớn, chúng ta tất nhiên là… đi tuần đêm thôi~”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »