Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 208

❊ ❊ ❊

Hoàng cung.

Tần Các lão đêm khuya vào cung diện thánh, vốn tưởng Hoài Đế đã an nghỉ, không ngờ lại được dẫn đến Khanh An điện. Lúc này mới biết, đêm nay ngoài mình ra còn có người khác cũng vào cung cầu kiến.

Khi vào điện thấy người diện thánh kia, Tần Các lão lộ vẻ ngạc nhiên: “Vân Hạc đạo trưởng?”

Lão đạo trong điện mặc một bộ đạo bào tím, tay cầm phất trần, tuy đã tóc bạc da mồi nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Ông mỉm cười đưa tay chào Tần Các lão một cái, sau đó lại quan sát Tần Các lão hai giây, nụ cười càng thêm rạng rỡ, mở miệng nói: “Xem ra nguy cơ ở khu thi đã được giải quyết, không cần bần đạo phải đi một chuyến nữa rồi.”

Tần Các lão ngạc nhiên rồi cũng cười nói: “Không hổ là Vân Hạc đạo trưởng, chưa biết đã đoán được, xem ra không cần lão thần phải nói thêm với Hoàng thượng nữa.”

Lời này quả thật không sai.

Trước khi Tần Các lão vào điện không lâu, Vân Hạc đạo trưởng đang cùng Hoài Đế nói về chuyện ở khu thi.

Nhưng Tần Các lão không khỏi tò mò, chuyện này ngay cả Tam Thất cũng không thể dự liệu được, Vân Hạc đạo trưởng lại làm sao mà tính ra được?

Ông nghĩ vậy, liền hỏi.

Vân Hạc đạo trưởng lúc này mới kể lại chuyện ở thôn Đào Hoa.

“Vị lão phu nhân đó quả thật là do quỷ thần hóa thành, chỉ là tình hình của bà có chút khác thường, thần trí không được minh mẫn.

Vốn là để báo ơn, cứu Lý Ngũ cô nương kia, tiện tay trừng trị Lý Ngũ.

Nhưng Lý Ngũ cô nương không biết thân phận của bà, đã nhân đêm tối đổ nồi ‘linh thang’ đó xuống sông, trùng hợp con sông đó lại nối với sông ngầm, lần này các sĩ tử cũng là gặp tai bay vạ gió.”

Vân Hạc đạo trưởng dừng lại rồi lại cúi đầu với Hoài Đế: “Hoàng thượng yên tâm, bần đạo trên đường đến đây đã giải quyết xong các hậu quả khác, chuyện ở khu thi là sơ suất của bần đạo.

May mà có vị Hưng Quốc Quận chúa kia ra tay kịp thời, may mà không gây ra đại họa.”

Hoài Đế cũng gật đầu, lúc này mới cùng Tần Các lão nói về việc sắp xếp tiếp theo cho kỳ thi xuân.

Các sĩ tử quả thật là gặp tai bay vạ gió, nếu hủy bỏ kỳ thi xuân năm nay, lần sau lại phải đợi ba năm, đối với các sĩ tử quả thật không công bằng.

Hoài Đế suy nghĩ rồi quyết định cho các sĩ tử nghỉ ngơi ba ngày rồi thi lại.

Còn trường thứ nhất tứ thư ngũ kinh rõ ràng chỉ có thể hủy bỏ, ngay cả đề thi của hai trường còn lại đã định cũng phải ra lại.

Để tránh gian lận, Hoài Đế lại triệu tập thêm mấy vị triều thần vào cung trong đêm để họ ra lại đề thi.

Tần Các lão tất nhiên lại phải bận rộn.

Sau khi ông đi, Hoài Đế lại cùng Vân Hạc đạo trưởng nói chuyện khác, lại là do Vân Hạc đạo trưởng bắt đầu trước: “Bần đạo trên đường về kinh nghe nói Hoàng thượng có ý định ban hôn cho Thiếu tướng quân?

Đối tượng là Hưng Quốc Quận chúa?”

“Đúng vậy.” Nhắc đến chuyện này, trên mặt Hoài Đế cũng có thêm nụ cười: “Nhưng có một câu đạo trưởng nói sai rồi. Không phải ban hôn, mà là cầu thân, tiểu tử Tiểu Cửu đó …”

Hoài Đế lắc đầu, có chút hận sắt không thành thép, nhưng ánh mắt rõ ràng là yêu thương.

Chỉ là ông thấy Vân Hạc đạo trưởng im lặng không nói, nụ cười của Hoài Đế dần tắt, “Có phải đạo trưởng cảm thấy hôn sự này có gì không ổn?

Có phải vì kiếp nạn với số chín của Tiểu Cửu?

Người yên tâm, trẫm chỉ định trước hôn ước cho chúng, còn hôn kỳ chắc chắn phải đợi sau khi Tiểu Cửu làm lễ đội mũ quan.”

Vân Hạc đạo trưởng trầm ngâm một lát rồi nói: “Những năm này bần đạo du ngoạn bên ngoài cũng nghe nói một số chuyện về Hưng Quốc Quận chúa.

Tuy chưa gặp mặt nhưng bần đạo đã dùng chút đạo hạnh mọn để suy đoán, đối phương quả thật xứng với danh hiệu Hưng Quốc, có nàng trấn giữ kinh kỳ là phúc của Đại Càn, có thể bảo vệ quốc vận hưng thịnh.”

Nước tẩy trang Hoài Đế nghe vậy mừng rỡ, nụ cười lại lan trên mày, sờ sờ bộ râu cuối cùng cũng mọc ra của mình, gật đầu nói: “Nha đầu Tam Thất đó quả thật rất tốt.”

Không ngờ Vân Hạc đạo trưởng lại chuyển lời: “Nhưng mà…”

Tay Hoài Đế run lên, suýt nữa đã bứt rụng mấy sợi râu: “Nhưng mà cái gì?”

Nói chuyện với người khác, sợ nhất là ‘nhưng mà’.

Vân Hạc đạo trưởng ngẩng đầu: “Mệnh cách của nàng quá lớn, đối với Thiếu tướng quân mà nói, e là lửa mạnh nấu dầu, người này lên người kia xuống, chưa chắc đã là lương duyên.”

Hoài Đế nhíu mày: “Lời này nghĩa là gì?

Trẫm nghe Tiểu Cửu nói, tiểu nha đầu đó rõ ràng là quý nhân trong mệnh của nó, còn từng cứu nó lúc nhỏ, lời tiên đoán này không phải là do đạo trưởng năm đó nói ra sao?”

“Bần đạo năm đó trước khi rời kinh quả thật đã nói lời này.” Vân Hạc đạo trưởng thở dài: “Cũng trách lão đạo tu vi nông cạn, tính toán có thiếu sót, Hưng Quốc Quận chúa quả thật đã từng là quý nhân của Thiếu tướng quân.”

“Đã từng? Vậy bây giờ sao lại không phải nữa?” Vẻ mặt Hoài Đế dần lạnh lùng, “Nếu nói mệnh cách, lẽ nào mệnh cách của Tiểu Cửu lại kém sao?”

Vân Hạc đạo trưởng từng nói, mệnh cách của Yến Độ quá quý giá nên vận mệnh mới trắc trở, kiếp nạn trùng trùng, là bị trời đố kỵ.

Đã đều là mệnh cách lớn, phải là lương duyên mới đúng, sao lại xung khắc?

Trên mặt Vân Hạc đạo trưởng lộ vẻ bi thương, đáy mắt hiện lên sự u ám và sợ hãi.

“Hoàng thượng… thiên đạo đã không còn…”

Hoài Đế đột nhiên đứng dậy nhìn chằm chằm vào ông.

Lời này của Vân Hạc đạo trưởng có thể nói là đại bất kính, ai cũng biết hoàng đế thụ mệnh vu thiên, ông ta nói thiên đạo không còn chẳng phải đang rủa Đại Càn diệt vong sao?

(Thụ mệnh vu thiên: Nhận mệnh từ trời) Nhưng Hoài Đế là bậc minh quân độ lượng, cũng biết “thiên đạo” trong miệng của những người ngoài vòng thế tục như Vân Hạc đạo trưởng chắc không phải chỉ mình và Đại Càn.

Vì vậy ông nén lại bất mãn trong lòng, trầm giọng hỏi: “Càn khôn sáng tỏ, thiên đạo treo trên đầu chúng sinh, sao lại nói không còn?”

Vân Hạc đạo trưởng lắc đầu, nói: “Hoàng thượng có biết, thế gian này chia làm ba giới, trên có cửu tiêu, dưới có cửu minh, nhân gian nằm giữa khe hở của hai nơi đó…”

Hoài Đế nhíu chặt mày, không nói một lời, chờ Vân Hạc đạo trưởng nói chi tiết.

“Mấy trăm năm trước, tổ sư trong đạo quán của bần đạo quan sát thấy sao băng rơi, phát hiện thiên tượng dị thường.

Sau đó hao hết tâm huyết tính toán thiên cơ, đời này qua đời khác, đều vì dò xét thiên cơ mà hoặc là chết đột ngột hoặc là mất mạng.

Dho đến khi trong đạo quán chỉ còn lại một mình bần đạo, suýt nữa đã đứt đoạn truyền thừa.”

“Nhưng trăm đời tích lũy, đến đời bần đạo, cuối cùng đã giúp ta dò xét được một góc thiên cơ.”

“Vì vậy lúc đó bần đạo đã chọn xuất thế đến kinh thành.”

Khóe mắt Hoài Đế giật giật, ánh mắt đột nhiên sắc bén: “Năm đó người xuất hiện ở kinh thành, thẳng tiến vào cung, từ đầu đến cuối đều là vì Tiểu Cửu mà đến?

Tiểu Cửu lại có quan hệ gì với lời nói thiên đạo đã không còn của ngươi?”

Vân Hạc đạo trưởng lắc đầu: “Toàn thân Thiếu tướng quân bị thiên cơ tầng tầng phong tỏa, không phải sức của bần đạo có thể nhìn thấu. Chỉ có một chuyện bần đạo có thể xác định.”

Ông nhìn Hoài Đế: “Hoàng thượng, cửu thiên thần phật đều đã tan biến, u minh địa phủ càng đã sụp đổ, trời đất đều không còn, nhân gian lơ lửng giữa thế gian, bị trật tự hỗn loạn nghiền nát là chuyện sớm muộn.”

“Yến Thiếu tướng quân gánh vác anh linh của Yến thị, ngàn quân vạn mã, đều buộc vào người ngài ấy, là trụ cột bảo vệ non sông nhân tộc của chúng ta, cũng là hy vọng duy nhất để nhân tộc chúng ta sống sót sau khi thiên đạo sụp đổ!”

“Hoàng thượng chắc cũng đã có chút cảm nhận, những năm gần đây, quỷ sự ở nhân gian xảy ra liên tiếp, không còn yên ổn.”

Hoài Đế hít sâu một hồi, những lời Vân Hạc đạo trưởng nói quá mức kinh thế hãi tục.

Đây là sắp diệt thế rồi à!

So với đó, vương triều sụp đổ hay thay đổi triều đại có là gì?

Dù Hoài Đế có tin tưởng Vân Hạc đạo trưởng đến đâu cũng không thể lập tức tin vào những lời ông nói.

“Nếu theo lời đạo trưởng, Tiểu Cửu và Tam Thất đều có đại khí vận, đều có thể an bang định quốc, bảo vệ non sông nhân tộc, hai người họ càng nên tương kính như tân, hợp lực vượt qua kiếp nạn này mới phải!”

“Thiếu tướng quân và Hưng Quốc Quận chúa nếu chia ra thì mỗi người đều là vương một cõi nhưng hợp lại thì chưa chắc.” Vân Hạc đạo trưởng lắc đầu: “Thiếu tướng quân gánh vác mệnh số non sông của nhân tộc chúng ta nhưng Hưng Quốc Quận chúa… thì chưa chắc.”

“Lời này có ý gì?” Hoài Đế nhíu chặt mày.

Vân Hạc đạo trưởng ngẩng đầu: “Hưng Quốc Quận chúa… không phải đồng tộc với chúng ta.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »