Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6229 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 230

❊ ❊ ❊

Sau khi Đế Hậu rời đi, không khí trong tiệc trở nên vô cùng kỳ quái, ánh mắt của mọi người đều âm thầm đảo qua lại giữa Tam Thất và Sở Hồi.

Trò hề này thật là đặc sắc.

Không khí đang lúc vi diệu liền thấy Sở Hồi đứng dậy, đi thẳng về phía Tam Thất.

Tam Thất còn chưa phản ứng thì Thất Công chúa lại như một con nhím nhỏ đứng dậy, không thiện chí lườm Sở Hồi: “Ngươi muốn làm gì?!”

Sở Hồi mặt mang nụ cười hoàn hảo, nàng nhẹ giọng nói: “Thất điện hạ đừng vội, thần nữ chỉ có vài lời tâm sự muốn nói riêng với Hưng Quốc Quận chúa thôi.”

“Tam Thất tỷ của ta không có gì để nói với ngươi cả!

Muốn làm biểu tẩu của ta, ngươi mơ đi!

Biểu ca của ta sẽ không đồng ý cưới ngươi đâu, dù phụ hoàng ta có hạ chỉ cũng vô dụng!

Cần ngươi ở đây giả làm người tốt sao!

Ta nhổ vào!”

Thất Công chúa nhanh mồm nhanh miệng, không hề che giấu sự chán ghét đối với Sở Hồi.

Mặt Sở Hồi không hề tức giận, hoặc là nói, những người trong tiệc này không ai thực sự được nàng ta để vào mắt, dù là Đế Hậu thì sao, cũng chỉ là phàm phu tục tử mà thôi.

Đợi đến khi việc thành, những con kiến này không phải là tùy tiện để nàng ta bóp chết sao?

Trong mắt Sở Hồi chỉ có Tam Thất.

Tam Thất đứng dậy ấn Thất Công chúa trở lại chỗ ngồi, nghiêng đầu nhìn Sở Hồi: “Ngươi muốn nói chuyện? Được thôi.”

Nàng rời tiệc, đi về phía sâu trong Ngự hoa viên, Sở Hồi thấy vậy ánh mắt khẽ động, mang theo nụ cười nhàn nhạt, điềm nhiên đi theo.

Thất Công chúa cũng muốn đi theo nhưng bị Văn Thư ngăn lại.

“Văn Thư tỷ tỷ, tỷ đừng ngăn ta, các ngươi đều đi theo xem đi, Sở Hồi đó trông không phải là người tốt, lỡ nàng ta ra tay với Tam Thất tỷ thì sao?”

Văn Thư: “Điện hạ yên tâm, chủ tử tự có tính toán.”

“Tính toán gì chứ, có tính toán sao Tam Thất tỷ hôm nay lại có bộ dạng tuyệt tình tuyệt ái như vậy? Các ngươi nhìn không thấy sốt ruột sao?”

Văn Thư mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, Khôi Nhất cũng thở dài, hai người nhìn nhau không lên tiếng.

Sao không sốt ruột chứ?

Tam Thất một giấc ngủ dậy đã dứt tình, bọn họ cũng lo lắng muốn chết!

Hai người cũng nghi ngờ, có phải chuyện này là do Tam Thất và Yến Độ đang diễn kịch không, nhưng phản ứng của Yến Độ lại không giống giả.

Bên Tiểu Vương, hai người cũng đã thăm dò.

Kết quả cẩu gia cũng một bộ dạng kinh ngạc, trông còn sốt ruột hơn cả hai người họ, trực tiếp chạy đến đường âm dương tìm viện quân.

Ai cũng biết, nếu ngay cả cái sàng như cẩu gia cũng không nói ra được gì thì chuyện đã lớn rồi. (ý là sàng nhiều lỗ mà không rơi rớt ra được thông tin gì) Trong hành lang dài của Ngự hoa viên.

Tam Thất đi trước, Sở Hồi nhìn chằm chằm vào lưng nàng, sự oán độc trong mắt gần như hóa thành thực thể.

Ánh mắt nàng ta đầy sự quan sát, gần như là từng tấc một đo lường Tam Thất, so sánh sự khác biệt của mình với nàng.

Còn về sự khác biệt?

Sở Hồi thật sự không nghĩ mình có gì thua kém Tam Thất.

Về ngoại hình nàng ta không thua gì đối phương, còn về thực lực, nàng ta có viên châu quyền năng bản nguyên trong người, nếu thật sự động thủ chưa chắc đã thua.

Sự khác biệt duy nhất không ngoài việc đối phương là Luân Hồi.

Nhưng ai nói Luân Hồi không thể bị thay thế?

“Nhìn đủ chưa?” Tam Thất dừng lại, không quay đầu, giọng nói lạnh lùng.

Sự quan sát của Sở Hồi từ đầu đến cuối nàng đều biết.

Mắt Sở Hồi khẽ nheo lại, ngay khi Tam Thất quay người, khóe miệng vừa vặn nhếch lên một đường cong dịu dàng.

“Hưng Quốc Quận chúa dường như có chút địch ý với ta?”

“Trước hôm qua chúng ta không có giao tiếp, không biết địch ý này từ đâu mà có?”

Nàng ta vừa dứt lời, đồng tử đột nhiên co lại.

Thân hình Tam Thất trở nên quỷ mị, bàn tay trắng đã siết lấy cổ nàng ta. Lưng Sở Hồi đập mạnh vào cột hành lang sơn son, làm rung lên những chiếc chuông đồng dưới mái hiên.

Quỷ lực lạnh lẽo đó không chỉ khiến cơ thể nàng ta không thể cử động, hồn phách của nàng ta dường như cũng bị đóng đinh trên cột nhà.

“Ngươi nói đúng,” Tam Thất áp sát tai nàng ta, hơi thở như băng, “Trước hôm qua chúng ta quả thực không quen biết.” Đầu ngón tay nàng từ từ siết chặt, “Nhưng tại sao ta vừa nhìn thấy ngươi ta đã cảm thấy ngươi như một con chuột ăn trộm, làm người ta ghê tởm?”

Cổ họng Sở Hồi phát ra tiếng nghẹn ngào nhỏ, nhưng khi đối diện với ánh mắt của Tam Thất lại cứng đờ.

Đôi mắt đen trắng rõ ràng đó như ẩn chứa vực sâu.

“Để ta đoán xem……” Đầu ngón tay của Tam Thất nhẹ nhàng lướt qua mạch đập trên cổ Sở Hồi, “Ngươi đã trộm cái gì? Là mạng của người khác, hay là……” Nàng đột nhiên cười khẽ, “Thân phận của người khác?”

“Hiếu Thuần Quận chúa, có ai đã nói với ngươi, đôi mắt này của ngươi…”

“Thật có ba phần giống ta.”

Đồng tử Sở Hồi mạnh mẽ co lại, ngay cả thở cũng ngừng lại một lúc. Sự thất thố này hoàn toàn lọt vào mắt Tam Thất, nàng nhếch môi, nói bên tai Sở Hồi: “Tiếc là, đồ giả mãi mãi là đồ giả.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »