Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6455 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 211

❊ ❊ ❊

Quận chúa phủ.

Tam Thất đứng dưới mái hiên, nhìn bà lão ngồi một mình trong sân, vẻ mặt đờ đẫn.

Mái tóc bà đã hoa râm, gương mặt đầy nếp nhăn hằn dấu vết thời gian, đôi mắt trong ký ức vốn luôn trong sáng và hiền từ giờ như bị một lớp màng che phủ, trở nên đục ngầu.

Tam Thất nhẹ nhàng đi đến bên cạnh bà lão, sợ tiếng động quá lớn sẽ làm bà giật mình; Tiểu Vương cũng rón rén theo sau, vẻ mặt vừa kích động vừa đau buồn.

Tam Thất từ từ ngồi xổm xuống trước mặt bà lão, ngẩng đầu nhìn bà: “Bà bà ơi…”

Mạnh bà bà không có phản ứng gì, chỉ lẩm bẩm trong miệng.

Tam Thất nghe được Mạnh bà bà cứ luôn miệng niệm: Ăn canh… ăn canh…

Từ nhỏ, món nàng yêu thích nhất chính là canh ngon do Mạnh bà bà nấu.

Sống mũi Tam Thấthi cay, gục đầu lên gối Mạnh bà bà, “Bà bà ơi, ta muốn ăn canh bà bà nấu.”

Tay bà lão đột nhiên đặt lên đầu nàng, vuốt một cái, rồi lại vuốthi cái.

Tam Thất nhớ lại lúc nhỏ, Mạnh bà bà cũng thích vuốt đầu nàng như vậy.

Vuốt một cái, phiền não tan.

Vuốthi cái, tự tại đến.

Vuốt ba cái, tươi cười luôn nở.

Tam Thất ngẩng đầu, nắm lấy tay bà lão.

Quỷ lực hóa thành dòng chảy nhỏ len lỏi vào cơ thể bà lão, Tam Thất cảm nhận được linh quang trong cơ thể bà đã vỡ nát thành bốn năm mảnh, bà như bị xé thành hàng triệu mảnh vụn rồi lại được dán lại với nhau.

Mảnh đông mảnh tây, thiếu mảnh này, hụt mảnh kia.

Sức mạnh của Tam Thất dần dần thấm vào cơ thể bà lão, Mạnh bà bà từ từ nhắm mắt, thiếp đi.

Tiểu Vương lúc này mới dám lên tiếng, giọng nói đè xuố.ng rất thấp: “Tam Tam, tình hình của Mạnh bà bà thế nào?”

“Không ổn lắm, linh quang vỡ nát, lộn xộn chen chúc trong cơ thể,” Tam Thất nhíu mày, nếu ví linh quang như một bức tranh ghép thì linh quang trong cơ thể Mạnh bà bà chính là những mảnh ghép lộn xộn không theo quy tắc nào, còn thiếu mất mấy mảnh.

Vừa hỗn loạn lại vừa không hoàn chỉnh.

Tiểu Vương thở dài, cũng không ngạc nhiên, cảm thán một câu: “Còn sống là may mắn lắm rồi, chỉ là nhà ta lại có thêm một đại tướng trong đội quân đầu óc không ổn.”

Hiện tại những người có đầu óc không ổn đã biết bao gồm: Điếu Điếu, Tiểu Mập.

Shopee tech zone Tam Thất liếc nó một cái, thầm nghĩ: Có phải ngươi đã bỏ sót chính mình không?

Tam Thất bế Mạnh bà bà về phòng mình, cái bóng dưới chân nàng lay động như một dòng chất lỏng đen đặc từ từ bao bọc lấy Mạnh bà bà.

Rõ ràng là một màu tối âm u quỷ dị nhưng khi bà lão chìm vào bóng tối đó vẻ mặt lại giãn ra.

Như lá rụng về cội, con thuyền cô đơn phiêu bạt đã tìm thấy bến đỗ.

Tam Thất ra khỏi phòng, đứng dưới mái hiên suy nghĩ điều gì đó.

Tiểu Vương tò mò hỏi: “Tam Tam, người đang nghĩ gì vậy?”

“Ta cảm thấy tình hình của Mạnh bà bà vừa giống lại vừa khác với Tiểu Mập và Điếu Điếu.”

“Khác ở đâu? Không phải đều là linh quang vỡ nát, đầu óc không minh mẫn sao?”

Tam Thất lắc đầu, nàng cũng không nói rõ được, chỉ luôn cảm thấy có chỗ nào đó không hợp lý.

Đúng lúc này, Khôi Nhất vội vàng đến: “Chủ tử, Thiếu tướng quân được khiêng về rồi.”

Khiêng?

Tam Thất lập tức di chuyển tức thời.

Bên Tướng quân phủ, Yến Thiếu tướng quân nằm trên cáng, sắc mặt trắng bệch, trông vô cùng yếu ớt.

Nam Tầm và Chu phó tướng đi bên cạnh không ngừng hít hà.

“Thiếu tướng quân, người cố lên, không được ngủ, tuyệt đối không được nhắm mắt…”

Tam Thất đến thấy cảnh này, trái tim đang treo lơ lửng lập tức hạ xuống, vừa định mở miệng đã đối diện với khuôn mặt khóc như chó của Nam Tầm: “Quận chúa!

Người mau cứu Thiếu tướng quân, ngài ấy sắp tắt thở rồi…”

Tam Thất: Đương nhiên là tắt thở rồi, không thấy hắn đang nín thở sao.

Tam Thất ra vẻ nghiêm trọng “ừm” một tiếng, ra hiệu cho người khiêng Yến Độ vào nội thư phòng trước sau đó nàng để mọi người lui ra ngoài, kêu Tiểu Vương canh cửa.

Đi đến bên cạnh Yến Độ, Tam Thất nói: “Thái Việt, ngươi cũng canh cửa sổ.”

Bóng dáng Thái Việt xuất hiện, bất mãn nói: “Hai người lại muốn lén sau lưng ta đấu võ mồm hay là xé y phục của nhau?”

Tam Thất lườm hắn một cái, Thái Việt bĩu môi, xuyên qua cửa sổ ra ngoài.

Sau khi không còn ai khác, Tam Thất một tát vỗ vào sau lưng Yến Độ: “Còn giả vờ?”

Yến Độ mở mắt, bất đắc dĩ nhìn nàng: “Là thật sự bị đánh một trăm trượng, giả vờ chỗ nào.”

“Thân thể của huynh bây giờ có bị đánh thêm ba trăm trượng cũng không trầy một miếng da.” Tam Thất hừ nói: “Huống hồ trên người huynh còn có Quỷ Ngục giáp và chiếc nhẫn mai rùa kia, diễn quá giả rồi.”

“Giả thì có hơi giả nhưng cũng đủ để Hoàng cô trượng nguôi giận, cũng có thể khiến một số người yên lòng.” Yến Độ xoay người ngồi dậy, chỉ chỉ vào bức tường bên ngoài rồi lại chỉ vào tai mình.

Tam Thất cười khẽ: “Đúng là bị trấn áp trong nhà xí cũng không yên phận.”

Kẻ tai vách mạch rừng và không yên phận rõ ràng là thanh kiếm nhỏ trong phủ.

Vân Hạc đạo trưởng xuất hiện quá đúng lúc, vừa lộ diện đã muốn ngăn cản hôn sự của hai người, không thể không khiến người ta nghi ngờ.

“Hoàng thượng đã thu hồi mệnh lệnh rồi?”

“Hôn sự tạm hoãn.” Yến Độ miệng nói vậy nhưng lại từ trong lòng lấy ra một cuộn thánh chỉ.

Tam Thất nhận lấy mở ra xem, trên thánh chỉ viết không phải là ban hôn gì đó mà là một tờ hôn thư cầu hôn.

Dùng thánh chỉ làm hôn thư cầu hôn…

Yến Độ đến gần nàng, thấp giọng bên tai nàng: “Bên ngoài hôn sự tạm hoãn, bên trong cầu xin tiểu Thập thương tình ta, cho ta một lời hẹn đến bạc đầu được không?”

Tam Thất đẩy hắn ra, mặt không biểu cảm cuộn hôn thư lại cất đi, vẻ mặt nghiêm túc, hừ một tiếng: “Khai thật những tính toán của huynh ra trước đã, dám giấu nửa chữ cũng đánh không tha.”

Yến Độ nén cười, ho nhẹ một tiếng, cũng nghiêm túc lại.

Lần này hắn và Hoài Đế đã thẳng thắn mọi chuyện, vốn dĩ Yến Độ không muốn tạm hoãn hôn sự, nhưng phải nói Hoài Đế là vua một nước, đế vương của nhân tộc, quyền thuật mưu lược cũng không hề thua kém.

Nếu có người sau lưng muốn hủy hoại hôn sự này, không bằng thuận nước đẩy thuyền.

“Hoàng cô trượng cảm thấy hành động này của đối phương có ba ý đồ, thứ nhất, hủy hôn; thứ hai, khiến hoàng thất nghi kỵ nàng; thứ ba, giương đông kích tây.”

Tam Thất nghe đến điểm thứ ba, ánh mắt khẽ động.

“Hoàng thượng quả nhiên tuệ nhãn như đuốc.”

Chỉ dựa vào một Vân Hạc đạo trưởng muốn ngăn cản hôn sự, rõ ràng là không thể.

Chưa nói đến bản tính kiêu ngạo của Yến Độ, kháng chỉ bất tuân đã thành chuyện thường ngày.

Còn Tam Thất, nàng nghe lệnh vua là vì kính phục vị minh quân Hoài Đế này, một phần khác là vì đối phương là trưởng bối mà Yến Độ vô cùng coi trọng.

Chứ nếu thật sự muốn kháng chỉ, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

Yến Độ đột nhiên hỏi: “Tình hình của Mạnh bà bà thế nào?”

“Linh quang hỗn loạn vỡ nát, bây giờ thần trí của bà ấy không tỉnh táo, ngay cả ta cũng không nhận ra.” Tam Thất lắc đầu.

“Tuy không nhận ra nàng nhưng năng lực của bà ấy vẫn còn.” Yến Độ nhìn nàng: “Lý Ngũ ở thôn Đào Hoa ăn canh của bà ấy xong quên hết mọi chuyện, như một anh nhi.

Các sĩ tử ở khu thi uống nước giếng có dính canh Mạnh Bà vẫn nhớ mình là ai, chỉ quên đi kiến thức đã học nhiều năm.”

“Tam Thất, nếu ta và nàng ăn canh của bà ấy thì sẽ thế nào?”

“Canh do Mạnh bà bà nấu ta đã ăn từ nhỏ đến lớn…” Tam Thất đối diện với hắn: “Trong tiềm thức ta luôn nghĩ canh Mạnh bà bà nấu không có tác dụng với ta, đó là mùi vị tuổi thơ, nên ta sẽ không chút đề phòng mà uống hết.”

Ánh mắt Yến Độ sâu thẳm: “Tình không biết từ đâu sinh, một khi đã động thì chẳng thể buông. Muốn phá một mối nhân duyên, cách nhanh và độc nhất chính là khiến người si tình… quên tình.”

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »