Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6460 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 241

❊ ❊ ❊

Sau khi địa phủ sụp đổ chỉ còn lại con đường âm dương.

Phế tích Địa Phủ treo ngược trên đường âm dương, sương mù dày đặc bao phủ khắp cả con đường.

Từng sợi sương trắng tựa như hàng vạn cánh tay tái nhợt, vừa là xiềng xích cũng vừa là lá chắn, bao bọc lấy những mảnh tàn của địa phủ, tựa như đang nắm giữ chút mầm mống cuối cùng.

Trong từ đường Nương Nương, Huyết Trì Nương Nương dùng bút vẽ phác hoạ ngũ quan trên mặt mình. Mặt nước trong hồ máu khẽ gợn sóng, phản chiếu gương mặt đang dần trở nên sống động của bà.

Sương mù từ bên ngoài từ đường thấm vào, ngón tay bà khẽ nhấc lên, đầu ngón tay lướt qua mặt hồ máu, khuấy động từng vòng sóng gợn.

Sóng gợn càng lúc càng lớn, biến thành từng đạo phù văn chui vào trong sương mù.

Một con cá mập ú lướt nhanh trong màn sương. Con quái thú khổng lồ từ trong sương bước ra, Tiểu Vương đi vào từ đường, hai lỗ mũi phì ra hai luồng khí lạnh: “Trận pháp đã giăng hết rồi à?”

Huyết Trì Nương Nương đáp một tiếng: “Phong Hồn quỷ vực đã thành, chỉ chờ Lân Diễm vào tròng thôi.”

Tiểu Vương chậc một tiếng, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng nó lại cảm thấy có chút bất an: “Ngươi nói xem tên Lân Diễm đó có cắn câu không?

Tên đó gian xảo lắm, đến giờ chúng ta vẫn chưa mò ra hắn đang trốn ở đâu.”

“Cứ tin tưởng chủ nhân của chúng ta là được.” Huyết Trì Nương Nương nhìn chăm chú vào màn sương mù mịt, “Lân Diễm muốn đạt được mục đích thì không thể trốn cả đời được.”

Từng sợi sương mù lượn lờ trên đường âm dương. Trong màn sương, một hạt bụi nhỏ chẳng có gì nổi bật rơi xuống một du hồn trên đường âm dương rồi lại theo làn sương trôi nổi bay đến một du hồn khác.

Không ai biết rằng, bên trong hạt bụi ấy lại là cả một quỷ vực.

Tơ máu chằng chịt như mạng nhện bao trùm toàn bộ quỷ vực. Tại trung tâm mạng nhện, một trái tim đen kịt đang chậm rãi đập.

Một luồng sương mù bị quỷ vực lặng lẽ nuốt chửng, hắc khí bao quanh trái tim dần ngưng tụ thành hình người. Nam nhân vươn tay, nắm lấy luồng sương mù kia.

Hắn chậm rãi mở mắt, để lộ một đôi đồng tử đỏ rực như dung nham.

“Quả nhiên không ngoài dự đoán của ta…”

Lân Diễm chậm rãi cong môi: “Phản bội nhanh thật đấy, Phục Thành.”

Lân Diễm Quỷ đế có thể che đậy nhân quả, tất nhiên cũng có thể che giấu sự tồn tại của bản thân để không ai tìm thấy.

Năm đó hắn tàn sát thôn Hoàng Tuyền, bị Thiên Đạo thạch làm trọng thương, thân xác bị hủy, quỷ hồn hóa thành vạn vạn mảnh. Những mảnh thần hồn này rơi xuống đường âm dương, cũng rơi vào nhân gian.

Bọn người Tam Thất cứ tưởng rằng đã tìm thấy mọi bố trí và hậu chiêu của hắn, cứ ngỡ rằng diễn xuất của mình cao siêu, có thể lừa hắn vào tròng.

Nào biết rằng, mọi hành động của họ đều diễn ra ngay dưới mắt Lân Diễm.

Hắn đã hóa quỷ hồn của mình thành bụi trần, không lúc nào không dõi theo hành động của họ.

“Muốn dụ ta vào phế tích địa phủ sao?” Lân Diễm cười khẩy, “Không hổ là Tiểu Hồi, quả nhiên đã tìm ra cách triệt để tiêu diệt ta.”

“Các ngươi đã nỗ lực như vậy, ta đương nhiên phải nhiệt tình đáp lại rồi.”

Siêu sale bách hóa Lân Diễm ngẩng đầu, dường như đang dõi nhìn phế tích, nhìn lại cố hương xưa cũ.

“Phong Hồn quỷ vực đúng là một nơi chôn thân không tệ, cứ để lại cho các ngươi vậy…”

Nhân gian.

‘Tam Thất’ bị giam vào đại lạo, để an lòng dân, Hoài Đế hạ lệnh tổ chức hôn lễ cho Yến Độ và Sở Hồi sớm hơn dự định.

Thánh chỉ được ban bố vào buổi sáng, đến hoàng hôn thì kiệu hoa đã dừng trước cửa Vương phủ. Đừng nói là văn võ bá quan, ngay cả dân chúng cũng cảm thấy hôn lễ này đến quá đột ngột.

Sở Hồi đã được hạ nhân thay hỷ phục, trong lòng vừa mong đợi lại vừa có chút bất an.

Nàng ta siết chặt miếng huyết ngọc giấu trong tay áo, thầm hỏi trong lòng: “Hôn lễ này đến quá nhanh, ta cứ cảm thấy có gì đó không ổn.”

Một lát sau, giọng nói của Lân Diễm vang lên trong đầu nàng: “Không sao, có bản tôn giúp ngươi, đêm nay chính là cơ hội tốt nhất để nuốt chửng Thiên Đạo thạch.”

Sở Hồi mím môi, nghĩ đến sự sỉ nhục mà Loan Loan dành cho mình ngày hôm qua, hít một hồi thật sâu, gạt bỏ hoàn toàn chút bất an kia.

Chỉ cần nuốt chửng Thiên Đạo thạch nàng ta có thể khiến viên châu quyền năng trong cơ thể hoàn toàn thuộc về mình, bước tiếp theo chính là nuốt chửng ả Tam Thất kia!

Đến lúc đó xem ai còn dám nói nàng ta là hàng giả!

Sở Hồi mang theo tâm trạng phập phồng ngồi lên kiệu hoa. ‘Yến Độ’ không đến đón dâu, kiệu hoa cứ thế được đám người thổi kèn đánh trống đưa thẳng vào Tướng quân phủ.

Trong Tướng quân phủ treo đầy lụa đỏ nhưng lại không một bóng khách.

Rõ ràng là một ngày đại hỷ rực rỡ nhưng lại yên tĩnh đến lạ thường.

Sở Hồi xuống kiệu hoa liền được đưa vào động phòng, những người khác đều lui ra ngoài.

Nàng ta nhíu mày, giật phắt khăn voan che đầu xuống.

“Người đâu? Tất cả đi đâu rồi?” Nàng ta cất cao giọng hỏi.

Ngay sau đó, một tiếng “két”.

Có người đẩy cửa bước vào, người đến lại là Vân Bất Ngạ. Hôm nay hắn ta mặc một bộ đạo bào trắng tinh, trên đỉnh đầu búi một chỏm tóc nhỏ, trông càng giống một viên bánh trôi bị lòi nhân.

Hắn ta bưng một cái khay, trên khay đặthi ly rượu hợp cẩn.

Nhìn thấy Sở Hồi, hắn ta cười như không cười nói: “Quận chúa vội gì chứ, sao lại tự mình giật khăn voan xuống rồi?

Yến ca uống hơi nhiều, tỉnh rượu xong sẽ vào.”

Sở Hồi khẽ nheo mắt đứng dậy, kiêu ngạo đánh giá Vân Bất Ngạ.

“Nghe nói ngươi và Hưng Quốc Quận chúa kia quan hệ rất tốt.”

Vân Bất Ngạ mặt không cảm xúc, chẳng hề che giấu sự chán ghét đối với nàng ta: “Phải thì sao, Yến ca và lão đại của ta hồ đồ chứ ta thì không hồ đồ.

Đừng tưởng ngươi gả vào đây thì đã thật sự trở thành nữ chủ nhân của Tướng quân phủ, ta sẽ luôn theo dõi ngươi.”

Vân Bất Ngạ cười lạnh: “Đợi Yến ca và lão đại của ta tỉnh táo lại, ngày chết của ngươi cũng đến rồi.”

“Vậy sao?” Sở Hồi cười khẩy, nàng ta lấy ra miếng huyết ngọc giấu trong tay áo. Vân Bất Ngạ lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu nàng ta định làm gì, ngay sau đó liền thấy Sở Hồi bóp nát miếng huyết ngọc.

Cơ thể Vân Bất Ngạ đột nhiên cứng đờ.

Giọng nói của Sở Hồi truyền thẳng vào đầu hắn ta: “Hư Đỗ Quỷ vương, còn không mau tỉnh lại!”

Trong nháy mắt, ba ngọn dương hỏa trên người Vân Bất Ngạ đồng loạt tắt ngấm, cái bóng của hắn ta đột nhiên biến đổi, kéo dài và phình to ra, biến thành hình dạng của một ác quỷ.

Sắc mặt Vân Bất Ngạ trong phút chốc trắng bệch như giấy, ánh mắt cũng trở nên mờ mịt, quỷ khí trên người dần lấn át nhân khí.

Chỉ trong chốc lát, quỷ khí kia lại bị hắn ta hút vào trong bụng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía Sở Hồi, tựa như đã biến thành một người khác.

“Hư Đỗ, tuân lệnh.”

Sở Hồi chậm rãi bước tới, cầm lấy ly rượu hợp cẩn, hỏi: “Nói xem, Yến Độ rốt cuộc đang giở trò gì?”

Vân Bất Ngạ răm rắp trả lời: “Yến Độ ăn canh Mạnh Bà đã quên tình nhưng lòng cảnh giác của hắn quá nặng, đã có chút nghi ngờ, vẫn kháng chỉ không chịu thành hôn.

Hoàng đế phái người trói hắn lại, thân vệ của hắn cũng đã bị cấm quân tiếp quản.”

Ánh mắt Sở Hồi khẽ động, lòng nghi ngờ đã tan đi quá nửa.

Nếu là Phục Thành nói với nàng những lời này nàng chưa chắc đã tin.

Nhưng Hư Đỗ Quỷ vương này là một con chốt ngầm mà Lân Diễm Quỷ đế kia chôn bên cạnh Yến Độ, hơn nữa đối phương ẩn giấu rất sâu, ngay cả bản thân cũng không ý thức được.

Lời hắn ta nói không thể là giả.

Sở Hồi hít một hồi thật sâu, không thể kìm nén sự phấn khích. “Đưa Yến Độ qua đây.”

Nàng liếc nhìn Vân Bất Ngạ, vẻ mặt như đang ban ơn: “Đêm nay giúp ta nuốt chửng hắn, bên Lân Diễm Quỷ đế cũng sẽ ghi công cho ngươi.”

“Tuân lệnh.” Vân Bất Ngạ gật đầu đáp, lui ra khỏi động phòng.

Không ai nhìn thấy, trên gương mặt cúi gằm của hắn ta, một tia sáng sắc lạnh đầy chế giễu lướt qua đáy mắt.

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »