Quận Chúa Được Trăm Quỷ Đưa Dâu, Thiếu Tướng Quân Có Dám Cưới Không

Lượt đọc: 6277 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »
Chương 218

❊ ❊ ❊

Tam Thất rất tức giận, và hậu quả… vô cùng nghiêm trọng.

Toàn thân Yến Độ căng cứng, trong nháy mắt ham m.uốn sống sót đạt đến đỉnh điểm: “Ta sai rồi.”

Tam Thất cười lạnh.

Yến Thiếu tướng quân hạ mình nói: “Ta nhận đánh nhận phạt, nhưng Tiểu Thập… có thể để ta mặc y phục trước được không…”

“Sao? Không mặc y phục ảnh hưởng đến việc huynh phát huy à?” Tam Thất giọng điệu hiếm thấy gay gắt.

Yến Độ bất đắc dĩ, thật ra hắn… cũng không ngại bị Tam Thất nhìn chằm chằm.

Chỉ là…

Tam Thất liếc thấy một chỗ nào đó, trên trán nổi gân xanh, mặt không đổi sắc…

Nhưng Yến Độ đã thấy được vành tai đỏ đến sắp nhỏ máu của nàng.

“Tiểu Thập…” Hắn đưa tay nắm lấy tay nàng, lay lay.

Một bộ dạng lấy lòng nịnh nọt.

Thái Việt: “…”

Thái Việt: “Ta thật không nỡ nhìn, Yến Tiểu Cửu ngươi thật… thật vô liêm sỉ.”

Yến Độ chỉ đáp lại trong đầu một chữ: “Cút.”

Tam Thất hất tay hắn ra, lườm một cái, bỏ lại một câu: “Ta ra ngoài đợi huynh.”

Rèm châu lay động, đã không còn bóng dáng nàng.

Yến Độ hơi thở phào, ánh mắt liếc xuống phần nào đó trên cơ thể mình, sắc mặt cũng hơi ửng đỏ.

Hắn nhanh chóng đứng dậy từ trong quan tài, khi hắn mặc y phục, quan tài đá đã biến về hình dạng hộp kiếm, trong nháy mắt hóa thành luồng sáng ẩn vào ấn ký hình kiếm trên trán hắn.

Một lúc sau, Yến Độ ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trước mặt Tam Thất.

Tam Thất nhìn hắn một lúc rồi đứng dậy đo đo một hồi, mặt lại đen đi ba phần: “Huynh lại cao thêm rồi.”

Yến Độ vốn đã cao lớn, Tam Thất tự thấy mình cũng không thấp, vậy mà bây giờ chiều cao của nàng chỉ đến vai hắn.

Tay Tam Thất luồn vào trong áo hắn, áp sát vào ngực hắn: “Máu thịt, xương cốt hoàn toàn mới.”

Nàng ngẩng đầu: “Còn có ấn ký hình kiếm trên trán huynh…”

Mua ngay Tam Thất nghiến răng: “Đặt mình vào chỗ chết rồi mới sống lại, Yến Tiểu Cửu, huynh đối với bản thân thật đủ tàn nhẫn.”

Yến Độ ôm lấy nàng, Tam Thất cảm giác như bị một bức tường ôm lấy, chỉ nghe thấy giọng nói lấy lòng của hắn vang lên trên đầu: “Chúng ta quên quá trình đi, chỉ nhìn kết quả thôi… được không?”

Tam Thất cũng biết, lúc này mắng hắn mạo hiểm cũng không ích gì.

Nàng chỉ tức giận vì hắn đã giấu nàng!

“Tuyệt đối không có lần sau.” Yến Độ đảm bảo.

Tam Thất cười lạnh, nàng tin hắn mới lạ, “Người xưa nói, miệng nam nhân là quỷ lừa người, quả không sai.”

Tam Thất tuy tức giận nhưng cũng biết bây giờ không phải là lúc tính sổ với hắn, dù sao những món nợ này nàng sẽ ghi vào sổ nhỏ, sau này sẽ lần lượt tính sổ với Yến Độ.

Thấy nàng đã dịu lại, Yến Độ cuối cùng cũng có thể thở phào, một tay ôm nàng ngồi lên ghế dài.

Tam Thất ngồi trên đùi hắn, nâng mặt hắn lên quan sát, ngón tay chọc chọc vào ấn ký kiếm trên trán hắn: “Cũng đẹp đấy.”

“Đó là đương nhiên rồi~” Luồng sáng từ giữa trán Yến Độ bay ra, Thái Việt xuất hiện.

Hắn chống nạnh, rất kiêu ngạo nói: “Ấn ký kiếm là do ta biến thành, tất nhiên xinh đẹp, lộng lẫy, rực rỡ.”

Một tràng tự khen mà không hề đỏ mặt.

“Đúng đúng đúng.” Tam Thất phụ họa, rồi lại hỏi: “Nhưng mà, ấn ký kiếm này vẫn quá nổi bật, bình thường vẫn nên che giấu đi thì tốt hơn.”

“Dễ thôi.” Yến Độ tâm niệm khẽ động, ấn ký kiếm biến mất, khí tức của hắn cũng thay đổi, như thanh kiếm cùn mất đi lưỡi sắc, cả người trở nên ôn hòa vô hại, không còn vẻ sắc bén lộ rõ như trước.

Lại có chút… cảm giác như nước mềm chảy sâu, nhu hòa nhưng mạnh mẽ?

Tam Thất càng nhìn càng kinh ngạc, nàng có chút không thể nắm bắt được thực lực hiện tại của Yến Độ.

Thái Việt đứng bên cạnh không chen vào được lời nào, đành đảo mắt bay ra ngoài tìm chó con gây sự.

“Huynh bây giờ chắc chắn đánh mạnh hơn trước rồi nhỉ?”

“Chắc là vậy.”

Tam Thất mắt sáng lên: “Đánh được mấy Tiểu Vương?”

Yến Độ thầm nghĩ nếu lấy Tiểu Vương để đo lường thì có chúthi thấp thấp.

Khi ý thức của hắn quay về không gian sâu thẳm đã quan sát qua lịch sử của thiên, địa, nhân, đã thấy được thực lực của Luân Hồi Ngục chủ và Ngũ Đế của địa phủ ở thời kỳ đỉnh cao.

Cũng đã thấy được bản lĩnh của Phục Thành và Lân Diễm.

Yến Độ suy nghĩ một chút, thành thật trả lời: “Đối phó tình địch không thành vấn đề.”

Tam Thất nhướng mày, ý là đánh bại Phục Thành không thành vấn đề à?

Quả nhiên, vẫn là đang ghen~ Nàng nghe ra được một chút sự háo hức của Yến Độ, nghĩ đến thu hoạch lần này của mình khi về địa phủ, Tam Thất hắng giọng: “Bên ta thu hoạch cũng rất phong phú.”

Nàng kể chi tiết cho Yến Độ, chỉ là nói đến cuối cùng, giọng nàng đột nhiên trở nên nũng nịu.

“Yến Tiểu Cửu à, vì đại sự, thi thoảng chúng ta hy sinh một chút… cũng được mà nhỉ~?”

Yến Độ lập tức cảnh giác, không hề bị sự nũng nịu của nàng lay động, “Hy sinh ta thì được, hy sinh nàng, không được.”

“Sao lại hy sinh ta chứ?” Tam Thất nghiêm túc, giơ ngón út lên: “Nhiều nhất là ta chịu thiệt một chút, chịu một chút ghê tởm thôi.”

Yến Độ không nói một lời nhìn chằm chằm vào nàng.

Tam Thất nhỏ giọng nói: “Thật ra cũng giống như kế hoạch trước đây của chúng ta, cơ bản không đổi, vốn dĩ chúng ta không phải cũng đã quyết định thuận nước đẩy thuyền, dụ Phục Thành bọn họ mắc câu sao~”

“Chỉ là lần này diễn kịch thật hơn một chút…”

Yến Độ nhếch mép: “Nàng chuẩn bị ăn canh Mạnh Bà quên ta?”

“Ta có lòng tin sẽ không thật sự quên huynh!” Tam Thất giơ ba ngón tay, “Thực lực của ta huynh còn không yên tâm sao?”

Yến Độ không lên tiếng nữa, đây là vấn đề thực lực sao?

Cần phải ‘thật’ đến mức đó sao?

“Sao? Huynh không có lòng tin vào bản thân hay là không có lòng tin vào ta?” Tam Thất nhướng mày, dùng kế khích tướng: “Huynh thật sự nghĩ ta quên huynh là sẽ thích tên Phục Thành kia à?”

“Nếu nàng sẽ thích hắn thì trước khi thiên đạo vỡ nát đã thích rồi.” Yến Độ hừ lạnh, nhíu mày: “Ta chỉ không hiểu, nhất thiết phải dùng cách này để thuyết phục hắn?”

Tam Thất thở dài, gõ gõ đầu: “Sổ sinh tử là mấu chốt, người có thể lừa Lân Diễm vào bẫy chỉ có Phục Thành.”

“Tên Phục Thành đó…” Tam Thất nhíu mày, suy nghĩ một chút để tìm từ ngữ: “Tuy ta rất không thích cái ‘tình yêu’ tự cho là đúng của hắn, nhưng phải thừa nhận, hắn thật sự là một kẻ si tình.”

“Tên đó nghĩ huynh là lợi dụng lúc ta mất trí nhớ mà chen chân vào.”

“Nhưng dù không có huynh ta cũng sẽ không thích hắn.”

“Cách để hủy hoại một kẻ si tình chính là để hắn hoàn toàn tuyệt vọng, chết tâm.”

Yến Độ nhìn nàng: “Dùng bản thân làm mồi nhử để đánh thức một kẻ si tình, thật là đại từ đại bi…”

Tam Thất nghe ra sự mỉa mai, ngửi thấy mùi ghen tuông ngút trời.

Liền nghe Yến Độ tiếp tục: “Thông thường, lợi dụng một kẻ si tình, hẳn là cách dễ dàng và tiện lợi nhất mới phải.”

“Vậy mà Tiểu Thập nàng lại làm ngược lại, cho rằng để tên Phục Thành đó hoàn toàn chết tâm với nàng, ngược lại sẽ khiến hắn đứng về phía chúng ta.”

Yến Độ siết chặt vòng tay quanh eo nàng, ánh mắt sâu thẳm: “Ta nên khen Tiểu Thập nàng quang minh lỗi lạc hay là nên cảm thán một câu, thì ra ‘bản chất’ của tên Phục Thành đó trong mắt Tiểu Thập nàng là người hiểu chuyện như vậy…”

Tam Thất: Chua quá…

Chua đến rụng cả răng!

Huyền Huyễn, Nữ Cường, Cổ Đại
Nguồn: truyenngontinh
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248
Tiến »