"Sao vậy, có chuyện gì à?" Nhìn biểu cảm thiếu tự nhiên của lão vu yêu, Lý Sát nhận ra điều bất thường nên lên tiếng hỏi.
"À... có." Lão vu yêu không hề giả tạo mà gật đầu đáp lại.
"Chuyện gì thế?" Lý Sát nghiêm mặt lại, truy vấn.
"Cậu biết đấy, dạo gần đây ta cứ lo cho bản thân mình, căn bản không hề để tâm xem mỏ khoáng của cậu đã xảy ra chuyện gì." Lão vu yêu nói, giọng kéo dài, "Nhưng mà... theo ta thấy thì cũng không có biến cố lớn nào xuất hiện, nên... chắc là mọi thứ vẫn bình thường thôi."
Lý Sát: "..."
Sau một thoáng im lặng, Lý Sát bất lực nói: "Được rồi, ông A Phúc, hy vọng trong thời gian tới ông có thể để tâm hơn một chút, dù sao đây cũng là một điều khoản trong giao dịch của chúng ta."
"Được, ta sẽ chú ý." Lão vu yêu gật đầu, tỏ vẻ vô cùng biết nghe lời, sau đó tùy ý hỏi thêm, "Đúng rồi, lần trước cậu tới, bảy loại pháp thuật ta viết cho cậu, chắc cậu cũng đã nghiên cứu ít nhiều rồi nhỉ? Thấy thế nào? Đó đều là những pháp thuật ta nắm vững nhất và hữu dụng nhất đấy."
Lý Sát nghe vậy liền suy nghĩ rồi đáp: "Những pháp thuật đó quả thực rất lợi hại, đặc biệt là 'Nữ Yêu Ai Hào', có giá trị tham khảo rất cao. Bởi vì ở thế giới hiện tại cũng có pháp thuật mang tên 'Nữ Yêu Ai Hào', nhưng so với bản ông đưa thì có chút khác biệt."
"Sự khác biệt này có lẽ do quá trình truyền thừa lâu dài gây ra, nhiều chi tiết đã được cải tiến, nhưng cũng có một vài chi tiết bị suy yếu, rất đáng để suy ngẫm. Muốn thực sự đạt được kết quả, có lẽ cần phải dành thêm một khoảng thời gian nghiên cứu."
Lão vu yêu gật đầu, lại hỏi: "Vậy còn pháp thuật 'Linh Hồn Mạn Bộ' thì sao? Lúc ta đưa cho cậu, cậu đã rất coi trọng nó mà."
"'Linh Hồn Mạn Bộ' ư, quả thực không tệ, tôi cũng đã chú trọng nghiên cứu. Pháp thuật này không đơn thuần là hệ tạo hình, mà còn liên quan đến hệ biến hóa, đụng chạm đến việc cải tạo cấu trúc cơ thể. Nhìn chung thì khá phức tạp, áp dụng được trong một vài tình huống đặc thù, nhưng phần lớn trường hợp đều có thể dùng các pháp thuật khác để thay thế." Lý Sát vừa suy tư vừa nói, rõ ràng là đã nghiên cứu rất kỹ từng pháp thuật của lão vu yêu.
Lão vu yêu nghe vậy liền nói: "Vậy theo lời cậu, pháp thuật 'Linh Hồn Mạn Bộ' này ở thế giới hiện tại không có pháp thuật nào tương tự đúng không?"
"Điều này thì đúng." Lý Sát nói, "Có lẽ đã thất truyền trong quá trình kế thừa. Dù sao thì pháp thuật càng phức tạp, xác suất thất truyền càng cao."
"Vậy thế giới hiện tại không còn ai biết sử dụng nữa sao?" Lão vu yêu nhìn có vẻ đang cố vặn vẹo vấn đề.
"Cái này..." Lý Sát nhìn lão vu yêu với vẻ hơi kỳ lạ, lắc đầu nói: "Ít nhất theo hiểu biết của tôi, quả thực chưa từng thấy vu sư nào sử dụng cả."
"Thế... còn tổ chức bí ẩn mà cậu từng kể với ta thì sao?" Lão vu yêu đột nhiên cười một tiếng, "Tổ chức đó trong miệng cậu gần như là vạn năng. Pháp thuật như vậy, chắc chắn người của họ phải nắm giữ chứ? Nếu không thì cậu đang lừa ta rồi, căn bản là không có cái tổ chức nào như cậu nói cả."
"Chuyện này..." Lý Sát hơi do dự, "Tôi thực sự không dám loại trừ khả năng họ nắm giữ pháp thuật này. Nhưng ông A Phúc này, tại sao đột nhiên ông lại quan tâm đến Chân Lý Hội vậy? Tôi nhớ lúc tôi nhắc đến nó, ông luôn giữ thái độ cực kỳ hoài nghi mà?"
Nói đến cuối, ánh mắt Lý Sát lộ vẻ dò xét.
Lão vu yêu giữ biểu cảm tự nhiên, nhún vai nói: "Thì có thể là vì lý do gì? Là một ông già, lúc buồn chán thì luôn suy nghĩ lung tung thôi. Lúc trước cậu nói cái Chân Lý Hội đó, rồi cả Chí Tự Thần Hội gì đó lợi hại như vậy, ta cũng có chút tò mò. Nhưng mà, chỉ là tò mò thôi."
"Được rồi, giờ sự tò mò của ta đã được thỏa mãn, không làm lãng phí thời gian của cậu nữa. Theo như tình hình lần trước cậu đến mỏ khoáng, tiếp theo cậu phải đi dạy kiến thức mới cho con nhóc đó đúng không?"
"Đúng."
"Vậy thì mau đi đi." Lão vu yêu phất tay, đồng thời không quên dở trò, hẹp hòi nói, "Nếu được thì dạy nhiều một chút, dạy khó một chút. Tốt nhất là khiến con nhóc đó nghĩ cả tuần cũng không hiểu, đỡ phải đến làm phiền ta, bắt ta giải mấy cái 'Định luật xương chó' gì đó."
Lý Sát mỉm cười, chỉnh lại: "Thứ nó nói chắc là 'Định lý Pytago' đấy."
"Ta quản nó là 'Định luật xương chó' hay gì! Chẳng liên quan gì đến ta cả, ta chỉ muốn ở đây tận hưởng cuộc sống thôi. Tóm lại, đừng để con nhóc đó đến làm phiền ta. Nó không những làm phiền ta mà còn tỏ vẻ coi thường ta nữa, nếu không phải tại ta tính khí tốt thì đã ra tay dạy dỗ cho nó biết thế nào là thực lực thật sự của ta rồi!"
"Được rồi, tôi sẽ nói với nó." Lý Sát nói, vẫy tay từ biệt lão vu yêu rồi sải bước hướng về phía căn nhà tạm của Phan Đa Lạp cách đó vài trăm mét – Phan Đa Lạp vừa nộp bài tập xong đã quay về, trông có vẻ không muốn ở gần lão vu yêu – rõ ràng là hai người già trẻ này đều chướng mắt nhau.
"Tách, tách, tách..."
Lý Sát bước đi ngày càng xa, nhưng đi được bảy tám bước, anh đột nhiên dừng lại, chậm rãi xoay người nhìn về phía lão vu yêu.
Lúc này, Lý Sát đã thu lại biểu cảm vừa rồi, ánh mắt bình tĩnh nhưng mang theo vài phần nghiêm túc, hỏi lão vu yêu: "Ông A Phúc, mỏ khoáng... thật sự không có chuyện gì sao?"
"À..." Lão vu yêu vốn định rời đi không ngờ tới Lý Sát lại hỏi thêm một câu như vậy, sững người lại rồi đáp: "Có thể có chuyện gì chứ?"
"Ồ, không có chuyện gì là tốt rồi." Lý Sát gật đầu, "Không có chuyện gì tất nhiên là tốt nhất. Nếu có chuyện, nhất định phải nhớ tới giao ước của chúng ta."
"Nhớ chứ!" Lão vu yêu nói lớn, "Giao ước là nếu phát hiện có kẻ sở hữu sức mạnh siêu phàm lẻn vào mỏ khoáng điều tra, ta nhất định phải báo cho cậu ngay để cậu chuẩn bị. Yên tâm đi, ta tuy có hơi già nhưng vẫn còn hữu dụng. Chuyện trước kia do ngủ quá lâu nên nhiều thứ không nhớ nổi, nhưng chuyện sau khi tỉnh dậy, ta không quên nhanh như vậy đâu."
"Dù sao thì!" Lão vu yêu dừng lại, mang theo vài phần tự kiêu, "Dù sao thì ta dám khẳng định, thực lực linh hồn của ta ở thế giới hiện tại là hàng hiếm. Trước đây do suy yếu nên chưa thể hiện hết ra ngoài, nếu không cậu sẽ kinh ngạc đấy, nhóc Lý Sát! Theo một nghĩa nào đó, thứ này mà đưa cho ta đúng là lãng phí."
Vừa nói, lão vu yêu vừa tung hứng viên bi thủy tinh to bằng đầu ngón tay trong lòng bàn tay, cũng không biết dùng để làm gì.
"Được rồi, làm phiền ông vậy, ông A Phúc." Lý Sát nói, nhìn lão vu yêu một cái, không nói thêm gì nữa, xoay người rời đi, tiến về phía căn nhà nhỏ của Phan Đa Lạp.
Đó là một căn nhà được xây dựng trên một gò đất nhỏ, sở dĩ chọn vị trí đặc biệt như vậy là vì theo lời Phan Đa Lạp, điều đó khiến nó cảm thấy an tâm.
Lý Sát biết, đây là Phan Đa Lạp nhớ lại cuộc sống thời gian đầu ở trong rừng rậm.
Lúc đó, anh vừa rời khỏi Vương quốc Lam Sư. Cổ bảo nơi Phan Đa Lạp ở cũng được xây trên một ngọn núi nhỏ, sống cùng còn có Cách Lý Cao Lợi.
Tuy nhiên, Phan Đa Lạp không nói ra những chuyện này.
Lý Sát có một linh cảm mơ hồ, lần này Phan Đa Lạp tỉnh lại, dường như thực sự đã lớn thêm một chút.
Mang theo suy nghĩ đó, Lý Sát bước vào căn nhà nhỏ.
Lão vu yêu A Phúc ở lại chỗ cũ, đưa mắt nhìn Lý Sát đi vào căn nhà, đôi mắt chớp chớp rồi lững thững quay về nhà mình.