“Cái gì, cậu xem không hiểu à?” Hứa Sơn mặt đầy vẻ tiếc nuối: “Sao lại thế này? Chẳng lẽ không ai dạy qua cậu tư?”
“Không ạ, sư tôn con chưa dạy con...” Mạc Hằng chân tay luống cuống, “Vậy... vậy giờ phải làm sao?”
Vô số bảo vật truyền thừa của Bưu tộc đều nằm trong bí cảnh, theo lý mà nói, bí cảnh đó vẫn thuộc về sản nghiệp của cậu.
Nhưng giờ đây có địa chỉ rồi mà lại không sao hiểu được.
Cảm giác này cứ như đang hăm hở vội vàng mang giấy vệ sinh lên giường, chuẩn bị tự thưởng cho mình một buổi. Ấy vậy mà khi hăm hở mở video đã tải về từ trước, nội dung lại y chang bản gốc Anh Em Hồ Lô, khiến người ta chỉ muốn tức điên.
Hứa Sơn thở dài: “Đã vậy thì đành chịu, ấy cũng là mệnh số. Dù sao sư tôn của cậu tuổi đã cao, lại thêm bấy nhiêu năm trôi qua, khó mà chu toàn mọi việc được.”
“Nhưng cậu yên tâm, cậu vẫn còn cơ hội.”
“Xin tiền bối chỉ giáo?” Mạc Hằng như người chết đuối vớ được cọc.
Hứa Sơn trầm tư một lát, nói: “Thanh Bạch Đế Thánh Kiếm kia, nói không chừng có thể giúp cậu tìm thấy bí cảnh. Đến một ngày nào đó, khi cậu có tư cách cầm lấy nó, hẳn là nó sẽ dẫn lối cho cậu.”
“Đúng rồi, đúng vậy, con còn có kiếm mà...” Mạc Hằng chợt bừng tỉnh ngộ.
Chợt, cậu ta nhìn về phía Hứa Sơn, nghiêm nghị nói: “Tiền bối, đa tạ người đã chỉ điểm Dù chúng ta quen biết chưa lâu, nhưng nhân phẩm của tiền bối quả thực khiến vãn bối vô cùng khâm phục.”
“Khi tiếp nhận truyền thừa ở Tây Trạch, sư tôn con từng dặn dò kỹ lưỡng rằng Lý Gia Thôn rất thích sưu tầm công pháp. Trước đây con đến đây, vốn định dùng những công pháp đã sưu tầm được để đổi lấy Bạch Đế Thánh Kiếm. Ai ngờ tiền bối lại là người trọng tình trọng nghĩa, tấm lòng rộng lớn như biển. Chỉ bằng chiếc nhẫn nhận diện thân phận của con, người đã tận tình chỉ điểm con đến tận bây giờ.”
“Mạc Hằng này không biết lấy gì báo đáp. Những công pháp này là con sưu tầm được trong những lần lịch luyện bên ngoài, xin tiền bối vui lòng nhận cho.”
“Được.”
Hứa Sơn cầm lấy công pháp, bỏ vào túi.
Thấy Hứa Sơn sảng khoái như vậy, Mạc Hằng trong lòng mừng rỡ khôn xiết.
Đây là thật sự coi cậu ta như người nhà... hay là một người tốt bụng, giống hệt sư tôn cậu ta?
“Tiền bối, thật ra con vẫn còn một việc chưa từng thổ lộ với người.” Mạc Hằng thành khẩn nói, “Kỳ thực con không phải tán tu Tây Trạch, mà là đệ tử của Huyễn Hải Giáo lừng danh ở Tây Trạch. Dù chỉ là một đệ tử bình thường ít ai để ý, nhưng dù sao con cũng trưởng thành trong giáo.”
“Con không biết 999 đạo thí luyện đang chờ con sau này là những gì? Con mong có thể sớm hoàn thành để thỉnh thoảng còn có thể trở về Huyễn Hải Giáo.”
“Điểm này cậu không cần bận tâm, ở đâu cũng vậy thôi.”
“À? Xin tiền bối chỉ giáo?”
“Ừm...” Hứa Sơn cân nhắc nói, “999 đạo thí luyện này, theo quy tắc, sẽ được định ra dựa trên thực lực của thí luyện giả. Cậu đã có thân phận này, vậy khi chúng ta định ra nhiệm vụ, sẽ cố gắng cử người Tây Trạch đến tiến hành tính toán cẩn thận.”
“Thế nên nếu cậu ở Bắc Địa, sẽ cử cậu hoàn thành nhiệm vụ Bắc Địa; nếu ở Tây Trạch, sẽ để cậu hoàn thành nhiệm vụ Tây Trạch.”
“Đương nhiên, ta hy vọng cậu cố gắng dành phần lớn thời gian ở lại Bắc Địa. Ta từng nghe nói về Huyễn Hải Giáo, một giáo phái lớn như vậy, thông thường sẽ không mấy bận tâm đến chuyện xuất hành của đệ tử Kết Đan. Cậu có ở lại vài chục năm, người ta coi như cậu gặp nạn về muộn một chút cũng chẳng sao, sẽ không có ai để ý đâu.”
“Cứ tin ta là được, cậu còn có vấn đề gì khác không?”
“Thì ra là vậy, vậy con không còn vấn đề gì nữa ạ.”
Hứa Sơn gật đầu: “Được rồi, vậy cậu muốn đi nghỉ ngơi hay đến đấu trường quan chiến đều tùy cậu. Sau đó ta sẽ cử người thông báo cho cậu tin tức thí luyện, còn việc khi nào bắt đầu hành động, do chính cậu quyết định.”
“Đa tạ đại ân của tiền bối!”
Đùng một tiếng, Mạc Hằng khuỵu gối quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái.
Đợi đến khi dập đầu xong ba cái, Hứa Sơn giả vờ khách sáo cúi người đỡ cậu ta dậy: “Không cần làm vậy, cậu đã là truyền nhân của Bưu tộc, cũng là đệ tử của Lý Gia Thôn ta. Hãy mau chóng tăng thực lực của mình lên đi.”
Kế đó, ông lấy ra một khối ngọc giản, nhét vào tay Mạc Hằng: “Chỗ ta có một khối ngọc giản, chính là truyền thừa do một chí cường giả Bắc Địa để lại. Cậu có thể từ bỏ Lực Tâm Kiếm Điển để chuyển sang tu luyện đạo này. Đương nhiên, nếu linh căn không hợp, công pháp này không thích hợp cậu, thì cậu cứ đến tìm ta, ta sẽ làm thêm cho cậu một phần mới.”
“Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây. Hôm nay cậu tiếc nuối bại trận ở đấu trường chỉ vì đối thủ đã hiểu rõ cậu. Ta tin rằng, đợi một thời gian, cậu nhất định sẽ đạt được thành tựu lớn!”
“Tiền bối đối xử với con như ân sư, sau này Mạc Hằng nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành báo đáp!” Mạc Hằng mắt ánh lên vẻ kiên định, nói lời cảm tạ lần nữa rồi quay người bay về phía đấu trường.
“Tiểu Mạc quả là một người trung hậu thật thà... Hứa Gia, thí luyện ông định làm thế nào?” Trương Bưu hỏi.
Hứa Sơn đáp: “Làm thế nào á? Để Khế Lâu sắp xếp cho cậu ta mấy nhiệm vụ giá cao thôi... Tiền thưởng hoàn thành nhiệm vụ thì trích ra một phần nhỏ làm lương cơ bản cho cậu ta, đủ để tu luyện và sinh hoạt bình thường là được, phần còn lại coi như nộp học phí.”
“Không phải chứ, Hứa Gia, ông có thể đối tốt với cậu ta hơn một chút không? Ta và thằng bé này mới gặp vài lần, đến giờ ta vẫn còn nhớ, chỉnh cậu ta thế này ta không đành lòng chút nào.”
“Ta chỉnh cậu ta ư? Ta chỉnh cậu ta khi nào chứ! Cơ duyên này của cậu ta, người khác cả đời chưa chắc đã gặp được, đây chính là truyền thừa Địa giai công pháp Phù Phong đấy!” Hứa Sơn thao thao bất tuyệt nói, “Một tu sĩ Kết Đan mà cứ như người mới, cứ như một tờ giấy trắng, thật ra chẳng biết gì cả. Mà đã chẳng biết gì thì làm việc nhất định sẽ mắc sai lầm.”
“Làm việc mà mắc sai lầm, ta còn phải trả tiền cho cậu ta vì những sai lầm đó, còn phải dạy cậu ta cách làm việc, như vậy thì còn gì là... Ta còn phát lương cho cậu ta nữa chứ, trên đời này ông nói xem có chuyện tốt nào như vậy không?”
“Ông cũng đừng quên, Huyễn Hải Giáo vẫn còn ghi tên cậu ta đó chứ. Ta đây phát linh thạch cho cậu ta, thì chẳng khác nào cậu ta nhận hai phần lương!”
“Ông nói xem cậu ta có nỗi khổ gì chứ? Nhớ năm đó... hai ta bị người ta đuổi chạy như chó, còn suýt phải hớp gió mà kéo rắm. Cậu ta không phải sướng hơn chúng ta nhiều sao? Đúng là đời sau cứ lắm lời hơn đời trước! Càng ngày càng không bằng thế hệ trước!”
Trương Bưu nghe xong, trầm ngâm một lát, nói: “Nói vậy cũng không sai. Ông quả thực khổ hơn cậu ta, cứ ác một chút thì ác một chút đi, coi như là giúp cậu ta trưởng thành.”
“Phải rồi! Thế này mới đúng chứ, từ giờ trở đi hai ta phải đồng lòng, không thể thấy người quen mà mềm lòng được.”
“Bao nhiêu năm rồi, đôi khi ta vẫn cảm thấy rất khó chấp nhận.” Trương Bưu thở dài, “Hứa Gia, tuy ông nói có lý, nhưng ông có từng nghĩ đến, vạn nhất có một ngày cậu ta biết được sự thật thì sao?”
“Ừm, đây đúng là một vấn đề. Nhưng có câu nói rất hay, con người ta thường vì đi quá xa mà quên mất lý do ban đầu mình xuất phát.” Hứa Sơn cười nói, “Đợi đến khi cảnh giới của cậu ta tăng lên, có lẽ cậu ta cũng sẽ chẳng bận tâm đến những chuyện này nữa. Kẻ mạnh sẽ chỉ dựa vào chính mình mà thôi.”
“Khi cậu ta biết được sự thật, hồi tưởng lại thuở trẻ ngây ngô, có người gánh vác mọi thứ ở phía sau để cậu ta tiến bước, nói không chừng còn phải đội ơn ta ấy chứ?”
“Vậy vạn nhất cậu ta không đội ơn thì sao?”
“Ông nghĩ cậu ta đánh thắng được ta chắc?”
“Vậy vạn nhất cậu ta đánh thắng được ông thì sao? Nếu không đánh lại thì còn có thể tìm viện trợ mà.”
“Đã không có lòng biết ơn, lại còn muốn ra tay với ta, thì tất cả đều là kẻ địch! Ông từng thấy ta nương tay với kẻ địch bao giờ chưa?”
Trương Bưu trầm mặc.
Thật đáng thương cho Tiểu Mạc, cứ thế bị Hứa Gia đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Đời này xem như toi rồi...
“Thôi được rồi, lãng phí quá nhiều thời gian rồi. Nên về xem thi đấu thôi, không biết hiệu quả quảng cáo thế nào nữa.”
Hứa Sơn lẩm bẩm một mình, rồi phi thân bay về Thần Cơ Đại Đấu Trường.