Thấy Hứa Sơn tức giận, Thúy Ngọc vội nói: “Ta bị giam giữ tại đây, những người ta tiếp xúc đều là người của Tiên Cung Che Nguyệt. Trước kia mỗi ngày họ nói với ta là vì lợi ích của ta, ta bị lừa mấy trăm năm, mãi đến khi Diệp Thanh Bích tới đây kể cho ta nghe không ít chuyện bên ngoài. Nàng nói cho ta biết, ta bị đối xử chăng khác gì một con chó bị xích.”
“Ồ, cô ấy cũng thật là thẳng thắn nhỉ, sau đó thì sao?” Hứa Sơn dở khóc dở cười.
Con rồng này sao mà thảm thương đến thế, từ nhỏ đã bị kẻ buôn người bắt đi, còn bị lừa dối thành ra nông nỗi này.
“Sau này, họ có lừa dối ta nữa thì ta cũng không tin, ta đã phản kháng rồi. Sau đó liền bị đánh, lại bị xích thêm hai sợi dây...” Thúy Ngọc nắm chặt hai nắm đấm, “Lại về sau thì không có ai nói chuyện với ta nữa, chỉ có Diệp Thanh Bích thường đến trò chuyện, chỉ có nàng đối xử tốt với ta. Chuyện của ngươi cũng là nàng kể cho ta nghe.”
“Ta kể xong rồi, ngươi có thể dẫn ta đi thôi.”
“Chờ một chút, cô ấy kể với ngươi cụ thể là khi nào?”
“Cách đây không lâu thôi, hiện tại nàng vẫn còn bị giam trong đạo cung. Tiên Cung Che Nguyệt nhốt nàng ở đây để nàng tu luyện, nếu một ngày không đạt được kết quả, nàng sẽ bị giam giữ ở đây một ngày, cứ thế cho đến chết.”
“Chờ chút!” Hứa Sơn giật mình kinh hãi, “Diệp Thanh Bích cũng ở đây sao?!”
“Đúng vậy, ta đã chứng kiến nàng lớn lên từ nhỏ. Nàng đã tu luyện ở đây từ bé, tất cả công pháp đỉnh cao của Tiên Cung Che Nguyệt đều được cất giữ ở chỗ này, bộ Khuyết Nguyệt Ngọc Bích ghi chép công pháp Thiên giai cũng ở đây.”
“Vậy còn Lăng Sương, ngươi có biết không?”
“Biết chứ, ta thấy nàng ngốc nghếch lạ thường.”
“Thì ra là vậy...” Hứa Sơn tự lẩm bẩm, chợt lấy lại tinh thần hỏi, “Khi nào thì người của Tiên Cung Che Nguyệt sẽ tới? Bây giờ ta không có nguy hiểm gì chứ?”
“Khó nói lắm, thường thì mấy chục năm mới tới một lần, hoặc mười mấy năm một lần... Còn tùy tình hình, ta cũng chẳng tìm ra được quy luật gì. Lần trước họ tới là cách đây mười mấy năm, bất quá ngươi yên tâm, chỉ cần không chạm vào trận pháp cấm chế ở đây thì họ sẽ không ngẫu nhiên chạy tới đâu.”
“Được, ngươi chờ một chút, ta đi gặp Diệp Thanh Bích, lát nữa quay lại nói chuyện của ngươi.”
Nói rồi, Hứa Sơn không để ý lời Thúy Ngọc ngăn cản, quay người bơi về phía đạo cung.
Bơi chưa được bao lâu, dường như nhớ ra điều gì, Hứa Sơn quay người lại bơi trở về.
Thúy Ngọc vẻ mặt mờ mịt: “Thế nào?”
“Cái tiếng rồng ngâm đó... rồng ngâm như thế nào? Ngươi có thể ngâm một tiếng cho ta nghe thử được không? Ta khá tò mò.”
“Bò....ò... ~~~”
“Ai bảo ngươi ngâm kiểu đó?” Hứa Sơn mặt không biểu cảm.
“Diệp Thanh Bích.”
“.....”
Hứa Sơn quay người bơi về phía đạo cung.
Bơi không bao lâu, một bóng hình xinh đẹp đứng lặng ở cửa, ngước nhìn lên đã lọt vào tầm mắt.
Trong đầu Hứa Sơn như có một tia chớp xẹt qua, hắn mặt không biến sắc bay đến cửa.
Cửa điện mở toang, chỉ là ở vị trí cửa ra vào, sóng nước dâng lên, hiển nhiên có một bức chăn tồn tại.
Diệp Thanh Bích đứng ngay ở cửa ra vào, hai gò má ửng hồng.
“Ngươi vừa rồi không thấy gì cả đúng không?” Hứa Sơn cố gắng mở lời.
“Ta không nhìn thấy bất cứ thứ gì.” Diệp Thanh Bích chậm rãi nghiêng đầu.
Thúy Ngọc từ đằng xa bay tới, đứng cạnh Hứa Sơn, nhìn về phía Diệp Thanh Bích.
“Ngươi đã thấy rồi mà, lúc ta ra tay, ngươi hăn là đã đi ra rồi, tại sao lại nói dối?”
“......”
“......”
Môi Hứa Sơn mấp máy, cả hai cùng lúc chìm vào im lặng.
Diệp Thanh Bích vội vàng chuyển chủ đề: “Hứa Sơn, ngươi làm sao mà vào được đây? Đại trận bên ngoài chưa bị phá hủy mà, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
“Ta tự có cách của mình, đột.” Hứa Sơn bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt vượt qua bờ vai thơm của Diệp Thanh Bích, nhìn về phía sau lưng nàng.
Thanh Ấn rung động, bên trong có lực lượng pháp tắc!
Mặc dù rất yếu ớt, nhưng hắn cực kỳ chắc chắn!
Đạo cung này tuy rất lớn, nhưng rõ ràng Thanh Ấn đã dò xét được phạm vi lực lượng pháp tắc lớn hơn nhiều.
Phản ứng yếu ớt như vậy, rất có thể là do bị tầng bình chướng bên ngoài này ngăn cản.
Vô số công pháp điển tịch, cùng với cơ hội có được bảo vật, lần này hắn nhất định phải vào tìm tòi!
“Ta có thể vào nói chuyện được không?” Hứa Sơn vội chuyển đề tài.
Diệp Thanh Bích lắc đầu: “Không có khả năng, tầng cấm chế này không có người của Tiên Cung Che Nguyệt thì không thể mở ra, ta cũng không thể ra ngoài. Tuyệt đối đừng chạm vào nó, nếu không sẽ lập tức có người tìm tới. Ngươi nói trước đi...”
“Ngươi nghe ta nói trước đã, trong phòng có cái gì có thể dùng không? Cứ tạo một con ngựa ra là ta có thể vào được. Nếu không có đá thì dùng vật liệu khác nặn ra một con ngựa cũng được.”
“Đó là ý gì?”
“Cứ làm là xong, còn lại ngươi không cần quan tâm.” Hứa Sơn phất tay giục.
Lông mày lá liễu của Diệp Thanh Bích nhíu lại, mang theo nghi hoặc quay người đi về phía sau.
“Khi nào ngươi mới đưa ta ra ngoài vậy, có phải ngươi cũng muốn đưa nàng ra ngoài không?” Thúy Ngọc đụng tới nói.
“Còn tùy tình huống, có thể giúp được thì ta sẽ giúp một tay, bây giờ khó nói lắm. Nơi này khắp nơi đều là cơ quan, không khéo ta còn phải chết ở trong đó.”
“A, vậy tại sao ngươi lại muốn vào đó? Có phải muốn giao phối với nàng không?”
“Hả?” Hứa Sơn chậm rãi quay đầu nhìn xéo Thúy Ngọc, “Ngươi còn biết giao phối nữa sao.”
“A, Diệp Thanh Bích từng nói với ta, muốn sinh con thì phải giao phối. Đôi khi ta thấy rất lạ, ta cảm thấy khó chịu, nàng nói là vì ta muốn giao phối.”
Hứa Sơn bật cười: “Rồng cũng có kỳ động dục sao, nàng ta cũng giảng nhiều thật đấy, vậy giải quyết thế nào?”
“Nàng bảo ta tự "chụp chụp", "chụp chụp" là được.” Thúy Ngọc vừa nói, tay đã bắt đầu đưa xuống dưới dò xét.
“Ấy! Ấy!!! Được rồi được rồi, không cần làm mẫu, ta biết...” Hứa Sơn lại nói được một nửa thì cứng đờ người.
Diệp Thanh Bích tay bưng một con “ngựa” được chắp vá từ nhiều vật liệu, vừa thoát ra khỏi bát, xuất hiện trong đại sảnh. Nàng đang kinh ngạc nhìn chằm chằm cửa ra vào, sắc mặt xinh đẹp biến đổi liên tục.
Rầm một tiếng, con “ngựa” rơi vỡ tan tành.
Diệp Thanh Bích xoay người rời đi.
“Tông chủ, ta chẳng nghe thấy gì hết!” Hứa Sơn hét lớn.
Diệp Thanh Bích không nói một lời nào, bóng dáng nàng hoàn toàn biến mất.
“A, nàng đi như thế nào, nàng giận rồi!
Hứa Sơn thở dài một hơi, quay đầu nhìn về phía Thúy Ngọc: “Thúy Ngọc này, ngươi còn muốn ra ngoài không?”
“Muốn chứ, chúng ta khi nào thì đi?”
“Muốn ra ngoài thì khi nào ta chưa bảo nói, ngươi đừng có nói!”
Một người một rồng, ngồi xổm ở cửa đợi nửa canh giờ.
Diệp Thanh Bích cuối cùng cũng xuất hiện trở lại, với ngữ khí lạnh nhạt nói: “Ngươi còn ở đây làm gì? Còn không mau đi đi? Chờ người của Tiên Cung Che Nguyệt phát hiện ra, ngươi sẽ chết chắc.”
Hứa Sơn vội vàng đứng dậy: “Tông chủ, ngươi phải cho ta vào chứ, ta đã đến tận đây rồi, lấy chút đồ vật rồi mới đi.”
Diệp Thanh Bích cười không ra hơi: “Ngươi điên rồi! Còn muốn vào đó lấy đồ vật nữa à? Có thể an toàn sống sót ra ngoài đã là kỳ tích rồi. Còn nữa... Thúy Ngọc ngươi cũng không thể mang đi. Ta mặc kệ ngươi có phương pháp gì, một khi khốn long tác trên người nó mà xuất hiện dị biến, ngay lập tức sẽ kích hoạt trận pháp, khiến người của Tiên Cung thức tỉnh.”
“Không được! Ta muốn đi chứ! Ta không muốn bị kẹt ở đây!” Thúy Ngọc giận dữ, “Nào là bạn bè chứ, ngươi đối xử với bạn bè như vậy sao, gặp đàn ông là bỏ mặc ta!”
“Ta cũng hy vọng có thể cho ngươi đi, nhưng điều này căn bản là không thể nào. Hắn có thể vào được đây mà không gây sự chú ý của người khác đã là may mắn rồi!” Diệp Thanh Bích tranh luận.
“Ta mặc kệ, ta muốn đi!”
“Đừng ồn ào nữa, đừng ồn ào.” Hứa Sơn vội vàng ngăn Thúy Ngọc lại và hòa giải, “Tông chủ, ngươi trước hết để cho ta đi vào, ghép con ngựa lại.”
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Diệp Thanh Bích nhíu mày hỏi.
“Đừng hỏi, mau chóng làm đi, nếu không ta tuyệt đối không đi đâu.”