“Giảng cái gì mà giảng. lôi bảo ông này vội cái gì, ông định nghe từ đâu?” Đệ tử Thiên Hạ Hội hỏi.
“Tôi chưa xem tí nào cả, đương nhiên phải giảng từ đầu rồi. Kể tóm tắt cho tôi, nói rõ đại ý cốt truyện là được, tôi không muốn nghe ba xàm.”
“Hắc, ông này…”
“Nhanh lên, còn muốn linh thạch không thì bảo?” Hứa Sơn thúc giục, liếc nhanh ra cửa.
Số đệ tử nằm dài ở khe cửa nhìn lén càng lúc càng đông, mặt ai nấy hơi ửng hồng.
Đệ tử Thiên Hạ Hội bên cạnh bắt đầu kể:
“Thật ra thì đại khái rất đơn giản, nhân vật chính là nữ. Ba phần đầu chính là kể về cuộc đời cô ấy từ nhỏ đến lớn. Nữ chính này từ nhỏ sống trong Hợp Hoan Tông, vốn có thiên tính thuần lương, được mẹ nuôi nấng. Về sau, mẹ cô ấy bị người ta hiểu lầm, dẫn đến toàn tông trên dưới ức hiếp, liên lụy nữ chính cũng bị khi dễ mấy lần. Sau đó, cô ấy được lão tổ Hợp Hoan Tông chỉ điểm, gặp kỳ ngộ công lực đại tăng, rồi bắt đầu câu chuyện báo thù.”
“Hết rồi à?” Hứa Sơn quay đầu nhìn đệ tử kia, mắt trừng trừng, “Ông định lừa linh thạch của tôi đấy à?”
Nghe một chút đã thấy chán ngắt.
Nhân vật chính lại còn là nữ, thì càng chẳng đáng xem.
Chi một cốt truyện tầm phào như vậy mà đáng để một đám người ở đây xem à?
Đệ tử Thiên Hạ Hội xua tay: “Ông bảo tôi kể tóm tắt thôi mà? Đại khái cốt truyện là vậy đó, chuyện này kể suông không thể hiểu nổi đâu. Ông phải xem chi tiết cơ… ôi, nhớ lại ba phần đầu cốt truyện đó mà tim tôi tan nát cả rồi, hai mẹ con họ bị người ta khi dễ đến thảm thương.”
“Đúng thế! Đúng thế! Đúng là đồ khốn nạn, không ai khi dễ người như vậy! Nhìn mà tôi chỉ muốn chém người… một bé gái tốt bao nhiêu, lại cứ thế bị người ta giày xéo!” Một người bên cạnh chen lời.
“Giày xéo? Giày xéo thế nào?” Hứa Sơn kinh ngạc hỏi.
“Nào là đấm đá, nhục mạ đủ kiểu, phải chịu đựng mọi khổ sở. Mẹ cô ấy thậm chí còn bị ép tự vẫn ngay trước mặt cô. Tóm lại tất cả đều là hiểu lầm… cuối cùng đẩy nữ chính thiện lương vào con đường ma đạo.” Đệ tử Thiên Hạ Hội giải thích, “Sang phần bốn, cô ấy một lần báo thù tất cả, khốn kiếp, đặc sắc lắm! Nữ chính ngã xuống sườn núi, được lão tổ truyền thừa, lánh đời bế quan mấy chục năm, học được thần công, cuối cùng mới quay về Hợp Hoan Tông với thân phận mới.”
“Thật khốn nạn, quá đổi tục tĩu! Chỉ có thế thôi à?!” Hứa Sơn cười nhạo, “Tôi nói thật, mấy ông chăng có kiến thức gì cả, căn bản là tầm thường, chăng có gì lạ.”
“Hắc! Ông này!” Một người bên cạnh bỗng nhiên nhảy xổ ra, mắt trừng trừng giận dữ nhìn Hứa Sơn, “Ông căn bản là chưa xem qua, cái gì cũng không hiểu! Ba phần phim đó xem xong làm tôi ức chế đến thở không nổi, đến phần bốn thì cú lật ngược quá thần sầu!”
“Thế đấy, ông còn muốn nghe nữa không thì bảo?” Đệ tử Thiên Hạ Hội đang kể cốt truyện lộ vẻ không vui, “Nếu ông kiến thức thế thì tự đi mà làm phim, chạy đến đây xem làm gì?”
“Được rồi, được rồi, được rồi, tôi không nói nữa, ông tiếp tục kể đi.” Hứa Sơn liên tục xua tay.
Đệ tử Thiên Hạ Hội vẻ mặt giãn ra, tiếp tục cúi đầu kể. Xung quanh bắt đầu có hai, ba người xúm lại nghe ké.
“Nữ chính này với thân phận hoàn toàn mới trở lại Hợp Hoan Tông, nhờ tướng mạo cùng một thân thần công do lão tổ truyền lại mà nhanh chóng thu phục tất cả đàn ông trong tông, từ trên xuống dưới. Thực ra nữ chính bề ngoài hiền lành, nhưng thật tâm lòng tràn đầy cừu hận muốn báo thù tất cả mọi người. Vướng vào giữa hơn hai mươi người đàn ông, từ tông chủ, trưởng lão cho đến đệ tử đều bị cô ta mê hoặc đến triệt để mất trí.”
“Đến màn cuối của vở kịch lớn, hơn hai mươi người này dần dần lật bài ngửa, vì tranh giành quyền sở hữu nữ chính mà bắt đầu âm thầm ra tay đánh nhau. Nữ chính nhắm đúng thời cơ ra tay, bắt đầu bày ra ván cờ, thi triển thuật pháp làm đám người này thêm điên cuồng, cho bọn họ từng người đội mũ trùm đầu, dẫn vào phòng, rồi…”
“Má nó, bắt đầu rồi, quá đỉnh!”
Một tràng ồn ào truyền đến từ phía cửa. Đệ tử Thiên Hạ Hội đang kể cốt truyện liền ngưng bặt lời nói, vội vàng nhìn ra cửa.
Hứa Sơn nheo mắt nhìn về phía cửa, đầu óc ông một tiếng, lập tức tối sầm mặt mũi.
Mặc dù nhìn không được rõ lắm, nhưng vẫn có thể nhìn ra đại khái từ màn sáng hé ra qua khe cửa.
Hơn hai mươi gã đàn ông thân trần, tỏa sáng, mang theo khăn trùm đầu, đầu đuôi nối tiếp nhau, đứng thành một vòng tròn.
Nhìn từ hiệu ứng đặc biệt thô kệch cũng có thể thấy rõ, hơn hai mươi người này đang đồng thời vận chuyển công lực.
“Không phải… cái mẹ gì đây!” Hứa Sơn nghẹn họng, mắt trợn tròn.
Đệ tử Thiên Hạ Hội lấy lại tinh thần, tiếp tục hăng hái kể: “Đây chính là đặc sắc nhất! Nữ chính đã bày ra ván cờ, để hơn hai mươi gã đàn ông khốn nạn kia đứng nối tiếp nhau, tạo thành một vòng tròn, thải bổ lẫn nhau… cho đến khi kiệt sức vì thải bổ. Người cuối cùng còn lại sẽ được kết thành đạo lữ với cô ấy.”
“Ặc!” Hứa Sơn ôm ngực, mặt mũi tràn đầy thống khổ, lùi lại nửa bước, giống như bị ai đó bắn thăng một phát súng vào tim.
Hơn hai mươi người đàn ông tạo thành một vòng, thải bổ lẫn nhau 360 độ.
Lục Hương Quân rốt cuộc nghĩ cái quái gì vậy… đây là đang xây máy gia tốc hạt người à!
“Nam tu sĩ Hợp Hoan Tông cũng có thể thải bổ nam tu sĩ à?” Hứa Sơn khó khăn lắm mới hỏi được.
“Ai quy định đàn ông không thể hái đàn ông?” Tu sĩ Thiên Hạ Hội liếc xéo hắn một cái, tiếp tục kể, “Tôi còn chưa kể xong mà, ông nghe tiếp đi chứ. Hơn hai mươi người này bị mê mẩn tâm trí, lại còn đội khăn trùm đầu, đến tận lúc này vẫn không hề hay biết toàn cảnh sự việc, một lòng chỉ muốn đạt được nữ chính.”
“Cho đến cuối cùng, tông chủ đã hút chết hơn hai mươi người, thành công tháo khăn trùm đầu xuống. Sau đó nữ chính lật bài ngửa. nhìn những người bị mình hút chết nằm la liệt, tông chủ tỉnh thần sụp đổ, hoàn toàn tỉnh ngộ. Nhưng vì đã hấp thu quá nhiều công lực nên không còn sống được bao lâu nữa, thế là bắt đầu cùng nữ chính tố cáo qua lại lẫn nhau.”
“Màn cuối cùng này quá đặc sắc, màn bí mật hoàn toàn được hé mở, khiến toàn bộ cốt truyện phía trước được xâu chuỗi hoàn chỉnh! Kết quả nữ chính là con gái của tông chủ, còn hơn hai mươi người đã chết kia lại có mối liên hệ thiên ti vạn lũ với nhau: cha con, ông cháu, sư đồ, chiến hữu, huynh đệ… Tôi nói ông nhất thời cũng không thể hiểu hết được, ông cũng không thể nào nghĩ ra, cái cảm giác báo thù điên cuồng sảng khoái ấy, cú sốc khi chân tướng được phơi bày, đầu tôi sắp nổ tung rồi!”
Hứa Sơn con ngươi co rút mạnh, không nhận ra mình đang đổ mồ hôi, những người bên cạnh vẫn đang thảo luận kịch liệt.
“Lục Đạo đúng là kỳ tài trời ban, hơn hai mươi người đàn ông mà lại làm ra hơn hai mươi cái kết cục khác nhau, quá đỉnh!”
“Hay thì hay thật, chỉ là tốn tiền quá. Mấy phần trước đều là lặp lại, chỉ vì muốn xem đoạn cuối cùng mà tốn không ít linh thạch.”
“Xài bao nhiêu tiền cũng đáng cải”
Hứa Sơn giật mình, mắt liếc khe cửa: “Cái gì, các ông khoan đã! Phim này có hơn hai mươi cái kết cục lận à?!”
“À, đúng vậy.” Đệ tử Thiên Hạ Hội gật đầu nói, “Nghe báo trước nói là có rất nhiều kết cục, mỗi kẻ thù của nữ chính sẽ thay phiên sống sót một lần, mỗi lần chiếu sẽ ngẫu nhiên chọn một kết cục, ngẫu nhiên lựa chọn một nam phụ. Chứ không ông nghĩ tại sao chúng tôi đã xem một lần rồi còn đến xem nữa?”
“Tôi nói cho ông biết, phản ứng của mỗi người sống sót đều không giống nhau, phản ứng của nữ chính cũng không hoàn toàn giống nhau, muôn vàn thống khổ, muôn vàn sụp đổ. Hôm qua người sống sót là tông chủ, hôm nay không biết là ai, tôi đoán có thể là cha của tông chủ… Thiên tài, đúng là ý tưởng thiên tài!”
“Thiệt tình, Lục Đạo đúng là rất dụng tâm, đúng là mấy năm mài một kiếm. Cái cảnh cuối cùng thải bổ lẫn nhau thành một vòng tròn, tôi có vắt óc cũng không nghĩ ra nổi! Mọi người đều gọi là gì ấy nhỉ…”
“Cược luân bàn Hợp Hoan Tông!” người bên cạnh vỗ đùi.
“À đúng rồi! Cược luân bàn Hợp Hoan Tông!”
Má nó, cái này cũng có thể đem ra cược luân bàn sao…
Hứa Sơn mắt tối sầm, loạng choạng lùi lại.