“Trong đầu ngươi có thể nghĩ chuyện gì khác không?” Mạnh Hiến Nghiệp liếc mắt, “Thử tìm tiếp ở phía trước xem.”
“Được.”
Hai người tiếp tục tiến lên, cho đến khi trăng treo giữa trời, họ dừng lại trước một bãi đất trống bừa bộn.
“Dọn dẹp cẩu thả quá.” Lãnh Tiểu Hòa cười lạnh.
“Không phải không sạch sẽ, mà là không có thời gian thu dọn ở đây... Quả nhiên có người mang theo yêu thú chiến đấu với người khác ở đây.” Mạnh Hiến Nghiệp nói, “Nhìn mức độ hỗn loạn của dấu vết, yêu thú vẫn là lực lượng tác chiến chủ lực, vậy thì không thể nào là yêu thú Trúc Cơ, chỉ có thể là Kết Đan.”
“Ngươi cảm thấy ai có khả năng nhất?” Lãnh Tiểu Hòa hỏi.
Mạnh Hiến Nghiệp trầm tư: “Chiêu này quá mạo hiểm. Những tông môn đến đây đều có thực lực, khi nhìn thấy yêu thú, phản ứng đầu tiên của họ đều là tiêu diệt. Vậy thì tông môn có khả năng nhất chính là Bạch Hạc Tông, người bị dồn vào đường cùng thì chuyện gì cũng làm được.”
“Đường cùng ư? Ai sẽ bắt họ làm như vậy?”
“Ngay từ đầu bọn họ đã ở đường cùng rồi, họ không nên tới tham gia cuộc thi đấu này.” Mạnh Hiến Nghiệp đứng dậy, phủi bụi đất trong tay, “Bất kể là ai, đây đều không phải là chuyện tốt. Bất cứ tông môn nào, nếu có thêm bốn con yêu thú Kết Đan trong đấu trường, thì các tông môn khác đều không thể địch nổi.”
“Nếu đúng là Bạch Hạc Môn liên thủ với yêu thú, bốn con yêu thú Kết Đan phối hợp với thực lực bản thân họ, vẫn chưa đủ để họ chống lại các tông môn mạnh nhất. Hơn nữa, nếu họ đã có kỹ thuật thu phục yêu thú thì không thể nào chỉ dừng lại ở việc thu phục bốn con. Mật độ yêu thú Kết Đan trong rừng này không hề thấp, ta nghĩ số lượng phải gấp đôi lên, trong tay họ phải có tám con mới ổn thỏa.”
“Không sai.” Lãnh Tiểu Hòa vẫn ngồi xổm trên mặt đất, chống cằm suy nghĩ, “Vậy thì phiền phức lớn rồi. Ưu thế của yêu thú quá lớn, một tông môn hoàn toàn có khả năng quét sạch tất cả mọi người. Trận đấu này hoàn toàn không công bằng chút nào.”
“Mẹ kiếp, chẳng lẽ có màn kịch đen tối nào sao? Ai đã hối lộ trưởng lão để lén lút đưa yêu thú vào?”
“Ừm... cũng có khả năng này. Ta nhớ Triệu Trưởng lão, người chủ trì cuộc thi, rất tham lam, hỏi chút chuyện gì cũng đòi linh thạch.”
“Lão già khốn kiếp này! Ngươi vừa nhắc đến ông ta là ta đã thấy bực rồi.” Lãnh Tiểu Hòa đứng phắt dậy.
“Giờ không phải lúc nói chuyện này, có nói cũng đã muộn rồi.” Mạnh Hiến Nghiệp giơ tay lên nói, “Nghĩ cách giải quyết đi.”
“Giải quyết ư? Chuyện này chẳng phải đã có cách rồi sao? Hai chúng ta liên hợp, thêm sức mạnh của hai tông, ta không tin là không đấu lại họ.“ Lãnh Tiểu Hòa nhíu mày nhìn về phía Mạnh Hiến Nghiệp, “Sư tỷ ta dẫn đội, ta có thể thuyết phục chị ấy. Còn bên ngươi thì sao, có vấn đề gì không?”
“Khó đây...” Mạnh Hiến Nghiệp xoa mi tâm, cảm thấy đau đầu, “Sư huynh lĩnh đội của chúng ta khá bảo thủ. Những người khác thì quan hệ với ta vẫn tốt, nhưng họ sẽ không nghe lời ta.”
“Chuyện này khó tin, họ sẽ rất khó chấp nhận. Hơn nữa, hiện tại đội ngũ đã đi sâu vào rừng, họ sẽ không lãng phí thời gian quay lại để kiểm tra. Phía trước lá rụng nhiều, dấu vết để lại quá ít, cũng khó mà truy tìm.”
“Ngươi có mang ngọc giản lưu ảnh không?”
“Không có.”
Hai người nhất thời rơi vào bế tắc.
Bỗng nhiên, Lãnh Tiểu Hòa vỗ tay một cái, cười tủm tỉm xích lại gần Mạnh Hiến Nghiệp: “Này, ngươi không thấy đây là chuyện tốt sao?”
“Xin chỉ giáo?”
“Nếu đúng là Bạch Hạc Tông làm, thì tất cả những người đó đều là người một nhà mà. Chúng ta tự mình đi tìm họ, ngươi lại dẫn người Thái Sơ Tông đến đó, để họ giải quyết tất cả, còn một mình ngươi mang vật tư ra ngoài giao nộp, đó sẽ là công lao lớn. Sau này trong tông môn, ai dám coi thường ngươi nữa?”
“Ta cũng sẽ nhờ họ giúp ta đến anh hùng cứu mỹ nhân gì đó, nghe cũng không tệ nhỉ. À? Ha ha ha ha.”
“Đừng có ý đồ xấu xa. Nếu để người ta điều tra ra, chưa nói đến chuyện hai ta sống chết thế nào, học viện sẽ bị diệt trước. Chúng ta đều có chủ của mình, chuyện trái nguyên tắc ta không làm.”
“Ha ha ha.” Lãnh Tiểu Hòa gượng cười, “Ta chỉ đùa một chút thôi, ngươi làm gì mà nghiêm túc thế.”
“Ta biết ngươi nói đùa thôi, ngươi cũng chẳng làm được chuyện xấu ra hồn đâu.”
“À? Sao lại nói thế?” Lãnh Tiểu Hòa hiếu kỳ hỏi.
“Đầu óc ngươi đúng là rễ gà bối.”
“Mẹ kiếp!”
Mạnh Hiến Nghiệp giơ tay ra hiệu dừng lại: “Hay là nghĩ cách làm thế nào đi. Việc ta có thuyết phục được đồng môn hay không là một chuyện khác. Chúng ta cần duy trì liên lạc thông tin. Ngươi có mang theo ngọc truyền tin giản dự phòng nào không?”
“Có chứ... Ngọc truyền tin giản chuyên dụng của tông môn thì ta có chuẩn bị, nhưng hiện tại ta chỉ mang theo một viên, những viên khác ở trong doanh địa.” Lãnh Tiểu Hòa do dự nói.
“Có thì nói có, không có thì nói không, 'có chứ' là sao? Ngươi đang ngập ngừng cái gì vậy?”
Lãnh Tiểu Hòa gãi gãi đầu, từ trong túi trữ vật móc ra một cái hộp trang trí tinh xảo.
Nắp hộp mở ra, bên trong là hai viên ngọc giản màu hồng phấn lấp lánh, được khắc hoa văn Long Phượng tỉnh xảo.
“Ối, ngọc giản này sặc sỡ quá nhỉ.” Mạnh Hiến Nghiệp kinh ngạc nói, “Làm sao mang vào được vậy?”
“Đây là bảo bối của riêng ta, không yên tâm để trong tay người khác. Ta đã đặc biệt xin phép trưởng lão, và họ đã cho phép ta mang theo.” Lãnh Tiểu Hòa lấy ra một viên Ngọc Giản, “Thật ra đây chính là ngọc truyền tin giản, ta đã tìm người chuyên môn đặt làm, định là sau cuộc thi sẽ tặng cho Phỉ Phỉ để hai đứa dùng. Ta đã tốn không ít tiền đâu.”
“Cẩn thận mà dùng đấy, đừng có làm hỏng của ta.”
“Biết rồi.” Mạnh Hiến Nghiệp trực tiếp thu hồi Ngọc Giản, “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta cần phải quay về và giữ liên lạc thường xuyên.”
“Bên ngươi nếu có thể thuyết phục được người của mình, hãy cố gắng phái thêm người đi đò xét, sớm thu thập tình báo về những con yêu thú đó.”
“Ta sẽ cố gắng hết sức.” Lãnh Tiểu Hòa gật đầu.
“Cái gì mà 'cố gắng hết sức'? Không phải ngươi nói đã 'tán đổ' cô nàng đó rồi sao?” Mạnh Hiến Nghiệp trừng to mắt nói.
“À... thật ra nàng cảm thấy ta hơi lỗ mãng, không được ổn định cho lắm, cứ luôn miệng nói mấy chuyện vớ vẩn kiểu như không có cảm giác an toàn, con gái mà, ngươi cũng biết... Hơn nữa, chuyện này quả thật rất khó để người ta tin tưởng. Cuộc thi đấu đã tiến hành đến mức này, nàng rất khó có thể hoàn toàn tin tưởng ta mà lãng phí nhân lực đi truy tìm. Nên ta chỉ có thể nói là sẽ cố gắng hết sức thôi.” Lãnh Tiểu Hòa ánh mắt lảng tránh, lời nói ấp úng.
“Không phải, ngươi lừa gạt phụ nữ nhiều lắm rồi đúng không? Trong miệng có câu nào đáng tin cậy không vậy!” Mạnh Hiến Nghiệp cả giận nói.
“Được rồi, được rồi, ta sẽ cố gắng hết sức. cố gắng hết sức, được chưa? Giữ liên lạc nhé”.
“Đứng hình rồi!”
“Lại bị thế nữa rồi sao! Sao cứ đến lúc gay cấn thế này là lại cắt vậy!”
“Cảnh dưới đâu? Cảnh dưới đi đâu rồi!”
“Trả tiền đây! ĐKM trả tiền đây! Cứ đến lúc gay cấn là lại cho xem cái quái gì thế này?!”
Tại Thần Cơ Đại Đấu Trường, màn hình lớn đột ngột dừng lại.
Khán giả đồng loạt la ó, chửi bới, hoàn toàn không giữ được thể diện.
“Chiếu lại đi! Chiếu lại đi! Chiếu lại đi!”
“Yên lặng! Mọi người hãy yên lặng!” Hứa Sơn trực tiếp đứng dậy, thanh âm truyền khắp bốn phương.
“Hứa mỗ hiểu rõ sự nóng lòng muốn theo dõi trận đấu của quý vị, nhưng đây là một cuộc thi! Điều lệ đã được quy định nghiêm ngặt từ trước!” Hứa Sơn cất cao giọng nói, “Nếu tất cả đều thay đổi theo tâm trạng của quý vị, thì có công bằng với các thí sinh khác không?”
“Hứa Viện trưởng, tôi sắp sửa thi đây! Tôi thi muộn một chút cũng không có ý kiến gì!”
“Này, đúng vậy! Người ta không có ý kiến gì mà, Hứa Viện trưởng ông nghe thấy không!”
“Lỡ mất dịp này thì sẽ không còn cơ hội nữa đâu, mau chiếu tiếp đi.”
Đám đông lại bắt đầu la hét.
Hứa Sơn giơ cao hai tay: “Mời mọi người giữ trật tự. Ta hứa với mọi người rằng toàn bộ quá trình trận đấu đều được ghi lại, những nội dung quý vị chưa xem sau này đều sẽ được thấy.”
“Mời mọi người tỉnh táo. Hãy đợi một ngày để cuộc thi diễn ra bình thường, những cảnh đặc sắc sẽ sớm quay lại thôi, nội dung ngày mai sẽ còn đặc sắc hơn nữal”.
(Bốn chương đủ rồi nhé! Cảm ơn các huynh đệ đã luôn để lại bình luận sách, ủng hộ và tặng quà cho ta. Không thể cảm ơn từng người một, thật sự rất hổ thẹn. Thêm một chương nữa là đủ năm chương nhé! Cảm ơn mọi người, ta lại xin một lần ủng hộ nữa.)