Quảng trường trước đại điện đã hoàn toàn hỗn loạn, những người có thể bay thì bay vút lên trời.
Những người không thể bay, như ong vỡ tổ, bắt đầu tháo chạy xuống núi.
Mọi người đều hoảng sợ tột độ.
Tên nhóc Trung Chiêu kia giữa đám đông điên cuồng bắn phá, khiến mọi người la hét thất thanh.
Hạng Cung sắc mặt tái nhợt, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà đành bó tay không biết làm gì.
Giết tên đệ tử đang phát điên đó ư?
Không thể giết! Kẻ chủ mưu gây ra hỗn loạn vẫn chưa bị tìm ra, thì mọi chuyện sẽ không được giải quyết.
Nếu như trực tiếp giết đệ tử Trung Chiêu trước mặt mọi người, Quỷ Khôi Môn chắc chắn sẽ không còn ai dám ở lại, e rằng sẽ lập tức tan rã, thậm chí có thể nổi loạn ngay lập tức.
Nếu như môn chủ xuất hiện và phát hiện Quỷ Khôi Môn bị hủy, thì chắc chắn y sẽ chết không toàn thây.
Thần thức của y hết lần này đến lần khác quét qua đám đông. Y rất muốn khống chế nguồn gốc của sự hỗn loạn này, nhưng theo kinh nghiệm trước đó, y hoàn toàn không thể khống chế được.
Khiêu khích, đây rõ ràng là một sự khiêu khích trắng trợn.
Giờ đây, y đã hoàn toàn hiểu ra.
Đối phương chính là muốn hủy diệt Quỷ Khôi Môn!
Chỉ là kẻ đó rốt cuộc đang ở đâu... mà sao không thấy bất kỳ dấu vết nào...
Dưới chân núi, Hứa Sơn đang phi nhanh hết sức, toàn lực thúc đẩy Tam Huyền Che.
Khí tức của hắn đã hoàn toàn biến mất.
Một nhóm đệ tử Quỷ Khôi Môn đã bị hắn bỏ xa lại phía sau.
Tại khu vực gần cầu thang dẫn lên đại điện, hắn tìm một nơi hẻo lánh an toàn để ẩn nấp, quan sát hướng cầu thang.
Trên bầu trời, từng bóng dáng tu sĩ Quỷ Khôi Môn vẫn lướt qua.
Chỉ một lát sau, khu vực cầu thang cuối cùng cũng xuất hiện bóng dáng một đệ tử ngoại môn. Tu vi của đệ tử này tuy không cao, nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh, bỏ xa những người khác lại phía sau.
Trên quảng trường, tên đệ tử ngoại môn này vẫn luôn đứng ở rìa; ngay khi được giải trừ trói buộc, tên này chắc chắn đã chạy ngay.
Mà lại còn dùng tư thế lăn.
Không biết hắn đã đệm thứ gì vào mông khi lăn mà tròn xoe, nảy tưng tưng, cực kỳ co giãn. Thêm vào đó, hắn còn mượn thêm chút sức, bất ngờ thi triển kỹ xảo Vô Địch Phong Hỏa Luân, khiến tốc độ xuống thang trở nên cực kỳ nhanh chóng.
Hứa Sơn thấy hắn đang lăn về phía mình.
Hứa Sơn quả quyết, điều khiển Thần Phong Vạn Tượng một cách tinh vi, biến nó thành một cây trường tiên.
Vèo một tiếng, roi vụt tới!
Trực tiếp quật lấy tên đệ tử đang lăn lộn thất điên bát đảo.
Đệ tử kia vẫn còn đang trong trạng thái bàng hoàng, mặt mũi bầm dập. Nhìn thấy Hứa Sơn liền sợ hãi kêu lên tại chỗ.
Căn cứ theo kinh nghiệm được truyền lại trong môn, lúc này, nguy hiểm nhất chính là những người bên cạnh. Bị người lạ lôi đi một cách khó hiểu, chuyện này quá kinh khủng.
Bất quá rất nhanh đệ tử kia liền bình tĩnh lại.
Vội vàng mở miệng: “Ngươi là.”
Tiếng nói của đệ tử ngoại môn chợt im bặt, miệng hắn bị một nguồn lực lượng trói chặt, chỉ có thể trừng mắt, con ngươi điên cuồng rung động để biểu đạt cảm xúc.
Cảnh tượng tiếp theo gần như muốn hủy hoại thần trí của hắn.
Trong tay người lạ mặt kia kẹp mấy cây phi tiêu hình thù cổ quái, đang cười một cách tà dị nhìn chằm chằm hắn.
Không đợi cầu xin tha thứ, vài mũi tiêu đã đâm vào người hắn. Cảm giác đau đớn còn chưa kịp truyền đến não bộ, Hứa Sơn đã một tay đập hắn bay lên.
Toàn thân hắn lập tức như một con quay nhỏ, xoay tròn trên không.
Hứa Sơn ra tay như chớp giật, trong nháy mắt đã lấy ra mấy chục cây phi tiêu.
Cắm đều khắp người đệ tử ngoại môn kia!
Hắn nhanh chóng thao tác, cấy một máy thu tín hiệu vào trong cơ thể đệ tử ngoại môn.
Toàn bộ thao tác, chỉ diễn ra trong chưa đầy một giây!
Bị cắm đầy phi tiêu khắp người, tên đệ tử ngoại môn xui xẻo kia đã hoàn toàn trợn tròn mắt.
Trông hắn giờ chẳng khác nào một cây xương rồng hình người.
Thế nhưng miệng hắn vẫn bị trói chặt, không thể thốt nên lời.
Sợ hãi đã tràn ngập trong lòng, mà chỉ có thể điên cuồng lắc đầu, nước mắt giàn giụa không ngừng.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, Hứa Sơn ngó sang phía lối thoát của đại điện.
Một lượng lớn người đang chen chúc nhau chạy xuống.
Chỉ liếc qua một cái, ánh mắt hắn liền quay lại nhìn "Cây xương rồng".
Suy tư một lát, trong tay hắn hiện ra một viên đan dược đen kịt.
Bóp lấy một phần mười lượng thuốc, bắn vào miệng tên đệ tử ngoại môn kia.
Hắn nói tiếp: “Tiểu tử, kiếp sau đừng dính dáng đến Ma Đạo, mà hãy làm người tốt.”
“Ô ôôô!!!”
Đám đông ùa tới, tràn ra đường phố, bắt đầu rút chạy tứ tán.
Hứa Sơn nhìn đúng thời cơ, phanh một tiếng, hắn tung một cú đá trực tiếp, hất tên đệ tử ngoại môn kia vào đám đông.
Sau đó trong nháy mắt điên cuồng nhấn phím F...
“Cây xương rồng” rơi vào đám người, hình dáng tà ác lập tức gây ra một đợt la hét kinh hoàng.
Nhưng chỉ một giây sau, một cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ tận đáy lòng lại bao trùm toàn bộ quảng trường.
Chỉ thấy gần trăm người bay vút lên không trung, nhào tới phía "Cây xương rồng".
Phanh! Phanh! Phanh! Phanh....
Chỉ tám người bay tới trước tiên đã vây khốn "Cây xương rồng" và liên tục phá hoại. Mấy chục người còn lại hiển nhiên không thể chen vào, nhưng vẫn không thể kiểm soát được việc bị hút vào, chen chúc chặt cứng vào một chỗ.
Trong khoảnh khắc, trên đường phố đã xuất hiện một khối cầu khổng lồ kỳ dị, nhấp nhô liên tục.
Tiếng xương gãy liên tục vang lên bên trong khối cầu.
Nhưng còn chưa kết thúc.
Hứa Sơn điên cuồng nhấn phím cuộn, khối cầu thịt bắt đầu di chuyển tốc độ cao trên đường, đuổi theo những mục tiêu đã được chọn.
Đợt thứ hai lại bắt đầu hấp thụ, những người đã chết không thể bị chọn nữa thì rơi lả tả xuống, khối cầu thịt lại một lần nữa ngưng kết, mở ra một vòng thôn phệ mới.
Những đệ tử may mắn sống sót lại một lần nữa bị hút ngược trở lại.
“AI” “AI” “AIH”
Những đệ tử ngoại môn còn đang đào vong tinh thần đã hoàn toàn sụp đổ!
Không ai còn dám đi đường nhỏ nữa, chỉ có thể phi nước đại trên đường lớn.
Miệng gào thét, gầm rú lao về phía trước.
Những tu sĩ đang bay lượn trốn chạy phía trên kinh hoàng tột độ!
Đầu óc trống rỗng, như những con ruồi không đầu, cứ thế bay thăng ra bên ngoài Quỷ Khôi Môn.
Hoàn toàn quên Đại trận Hộ Tông đã được kích hoạt hoàn toàn, không phân biệt địch ta.
Đâm sầm vào kết giới trong suốt phía trên, cả người lẫn pháp khí, lốp bốp vỡ vụn thành từng đám sương máu.
Khối cầu thịt vẫn không ngừng nuốt chửng sinh mạng của các tu sĩ.
Đại lộ của Quỷ Khôi Môn, chỉ trong chưa đầy một phút đồng hồ, đã xác chất thành đống, máu chảy thành sông.
Đến tận đây, Quỷ Khôi Môn đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn cực độ, biến thành một mảnh Địa Ngực trần gian.
Hứa Sơn khóe mắt khẽ giật, thu hồi ngọc giản ghi hình lại.
Chết tiệt! Đáng chết!
Không nghĩ tới lại có hiệu quả đáng sợ đến vậy!
Cứ tưởng tối đa cũng chỉ giống như một màn múa cột tập thể thôi, nhưng cảnh tượng bây giờ thực sự quá khốc liệt.
Bất quá tự làm tự chịu, đây là ông trời đến thu người.
Quỷ Khôi Môn nếu như không đánh chủ ý lên tính mạng phàm nhân của Thiên Hạ Hội, cũng sẽ không đến mức phải rơi vào tình cảnh này.
Hứa Sơn thở phào một hơi, quay người rời đi ngay lập tức.
Sự chú ý của Hạng Cung lúc này hẳn là đã hoàn toàn bị thứ này cuốn lấy.
Vị trưởng lão Âm Sơn đến thông báo kia có cảnh giới không quá cao, nhìn tốc độ thì ở Kim Đan hậu kỳ.
Có thể vượt qua ông ta, ít nhất cũng có thể vượt qua ông ta để quay về.
Hạng Cung đang bay lượn trên trời, vừa kiểm tra xong tên nhóc đang bắn phá trở lại bình thường kia, định lao xuống ổn định và trấn an tình hình phía dưới,
Kết quả liếc thấy cảnh này, sợi dây căng cứng trong lòng y giờ phút này cuối cùng cũng đứt phựt.
Bởi vì phẫn nộ đến cực điểm, gân máu đã nổi đầy trên khuôn mặt y.
Hạng Cung đưa tay chĩa thẳng xuống mặt đất, khiến mặt đất rung chuyển.
Một tiếng ầm vang, từ mặt đất vụt lên một cột đất, trực tiếp hất tung nguồn gốc của sự hỗn loạn lên cao hàng trăm mét.
Không ít đệ tử bị hút vào, do ngoại lực mạnh mẽ tác động, đã bị chấn động đến nội thương, phun máu xối xả.
Vốn dĩ trạng thái đã không tốt, giờ lại đột nhiên gặp phải biến cố, khí tức đã yếu ớt không còn bao nhiêu.
Hạng Cung ngửa mặt lên trời gào thét trong bất lực và cuồng nộ: “Là ai! Đến cùng là ai! Cút ra đây ngay lập tức!!”