Hứa Sơn đứng dậy đi theo, cũng không nói thêm lời nào.
Thúy Ngọc nói luyên thuyên một hồi, khiến Diệp Thanh Bích phát bực, chắc hẳn cho rằng hắn có ý đồ gì đó không tốt. Hiện tại không nói gì là tốt nhất. Vả lại, thái độ này của Diệp Thanh Bích cũng rất thích hợp, vô cùng giống trạng thái lạnh như băng trước đây. Chỉ cần giữ vững, biết đâu chừng có thể qua mặt người Tiên Cung Che Nguyệt, đem lại hiệu quả thêu hoa trên gấm.
Chỉ là hắn thấy thế nào cũng cảm thấy có chút trái ngược.
Đi theo sau Diệp Thanh Bích, từng bước đi theo dấu chân nàng. Không dám đi sai nửa bước, Hứa Sơn trái phải nhìn quanh. Trên từng giá linh mộc đều trưng bày Ngọc Giản.
Vừa lúc, Diệp Thanh Bích mở miệng: “Các Ngọc Giản ở đây, ngoài công pháp do Tiên Cung Che Nguyệt cất giữ, còn có một số ghi chép bí ẩn trong môn. Trong đó có những bí mật tông môn mà ngay cả ta cũng không được phép xem, tuy nhiên, các công pháp cơ bản đều mở ra cho ta.”
“Ngươi không nên khinh suất hành động. Tất cả Ngọc Giản ở đây đều là đặc chế, ngươi một khi chạm vào sẽ khiến bên ngoài phát hiện. Muốn xem thứ gì thì nói cho ta biết một tiếng là được, ta có thể giúp ngươi xem xét.”
Hứa Sơn đưa tay xoa xoa mi tâm, chỉ theo hướng cảm ứng được mà nói: “Ta muốn đi nhìn ở phía đó.”
“Tốt.” Diệp Thanh Bích khẽ đáp lời, đi về phía ngón tay Hứa Sơn chỉ.
Đi được một đoạn, một khối Ngọc Bích to lớn xuất hiện. Trên Ngọc Bích, một bức tranh người múa kiếm dưới ánh trăng bất chợt hiện ra trước mắt.
Hứa Sơn chăm chú nhìn Ngọc Bích, trước mắt hiện lên ảo ảnh chập chờn. Dưới vầng trăng khuyết cong cong, một nữ tử áo trắng chậm rãi vũ kiếm. Từng cử chỉ, động tác, tay áo tung bay đều tự nhiên mà huyền diệu.
“Dừng bước tại đây, tuyệt đối không nên tiếp cận. Đây là cơ mật tối cao của liên Cung Che Nguyệt, Khuyết Nguyệt Ngọc Bích. Công pháp ta tu luyện chính là học được từ trên ngọc bích này. Công pháp này chỉ thích hợp nữ tử tu luyện, phải chiêm nghiệm bức bích họa này mười năm mới có thể có chút lĩnh ngộ. Ngươi muốn xem có phải là cái này không?” Diệp Thanh Bích hỏi.
Hứa Sơn lắc đầu, rời mắt khỏi ngọc bích.
Đáng tiếc... ngọc bích này bản thân nó ẩn chứa những điều huyền diệu khác, cho dù dùng Ngọc Giản để ghi chép cũng không thể lưu giữ công pháp để bản thân sử dụng. Hơn nữa, lực lượng pháp tắc của Thanh Ấn cũng không bắt nguồn từ Ngọc Bích.
“Ta muốn nhìn không phải thứ này, hãy đi vào sâu hơn.”
“Ngươi… có phải ngươi đã phát giác ra điều gì không?” Diệp Thanh Bích nhíu mày liễu lại, “Đi sâu hơn nữa, ngươi có biết đó là nơi nào không?”
“Không biết, chỉ là hiếu kỳ, cảm giác có điều gì đó.” Hứa Sơn qua loa đáp lời, sau đó hỏi: “Sao vậy? Ta không được vào sao?”
“Được thôi... đi theo ta. Nhưng ngươi chỉ có thể quan sát ở ngoài cửa, không được đi sai nửa bước.”
Diệp Thanh Bích chần chừ một lát, tiếp tục đi sâu vào bên trong.
Đi thêm vài chục bước, rồi rẽ sang một lối, một cánh cửa lớn làm bằng ngọc hiện ra.
Diệp Thanh Bích ra hiệu Hứa Sơn dừng bước, sau đó tự mình bước lên đẩy Ngọc Môn mở ra.
Khi Ngọc Môn chậm rãi mở ra, nhìn xuyên qua khe cửa, đồng tử Hứa Sơn giãn to.
Căn phòng trống không, trên vách tường chỉ có duy nhất một bức tranh. Và ở giữa bức tranh... chỉ có một dòng chữ kỳ lạ.
Dòng chữ đó trong mắt Hứa Sơn càng lúc càng phóng đại, cho đến khi chấn động tâm thần.
Mi tâm nóng ran trong chớp mắt tăng lên đến cực hạn!
Trong lòng Hứa Sơn nổi lên sóng gió dữ dội, muốn tiến lên xem xét kỹ, nhưng nghĩ đến cảnh vật xung quanh, chỉ có thể cưỡng ép kiềm chế xúc động, đứng yên tại chỗ.
Dòng chữ đó. rõ ràng là phù văn bên trong Thanh Ấn! Mặc dù số lượng phù văn trong Thanh Ấn có thể nói là vô hạn, nhưng phong cách đều thống nhất! Đây là lần đầu tiên, ở Tu Chân giới nhìn thấy dạng văn tự này!
“Đây là... cái gì?” Hứa Sơn cổ họng nghẹn lại.
“Đây là cái gì... ta cũng khó mà nói rõ.” Diệp Thanh Bích nhìn về phía dòng chữ, thanh âm trong tai Hứa Sơn trở nên có chút mơ hồ, “Truyền thuyết, đây là thủ bút của tổ sư khai phái Tiên Cung Che Nguyệt lưu lại. Dòng chữ này ẩn chứa những cảm ngộ của lão tổ từ khi mới sinh ra, nàng đã hóa đại đạo pháp tắc thành văn tự, tồn tại ở hậu thế dưới hình thức mà tu sĩ có thể lý giải được.”
“Trong bức họa trục này, ngoài dòng chữ này ra, còn ẩn chứa lực lượng do tổ sư lưu lại. Khi Tiên Cung Che Nguyệt gặp nguy, có thể sử dụng cuộn trục này, trấn áp mọi kẻ địch đến.”
“Nói đến cũng lạ, Tiên Cung Che Nguyệt từ xưa đến nay luôn nghiên cứu bức tranh này. Đây chỉ là một họa trục và giấy vẽ thông thường mà lại thật sự ẩn chứa uy năng cường đại, cũng không biết loại chất liệu thông thường này làm sao có thể gánh chịu nguồn lực lượng đó.”
Hứa Sơn vẻ mặt nghiêm nghị.
Bức tranh và dòng chữ này theo suy đoán của hắn, rất có thể có tính chất tương đồng với đạo cụ Thanh Ấn. Họa trục và giấy vẽ tuyệt đối không phải chất liệu thông thường, mà là một thể với dòng chữ trên đó. Tiên Cung Che Nguyệt chỉ có món chí bảo này, hơn nữa lại mang ý nghĩa trọng đại, muốn tiến hành nghiên cứu cũng không dám thử nghiệm phá hủy nó để nghiên cứu. Hẳn là còn chưa phát hiện đặc tính không thể phá hủy của nó.
“Chẳng lẽ Tiên Cung Che Nguyệt, thậm chí Tu Chân giới cho tới bây giờ chưa từng có ai thâm nhập nghiên cứu loại lực lượng này sao?”
Diệp Thanh Bích cúi đầu cười khẽ: “Làm sao có thể, xưa nay đều có nhân kiệt. Những độ cao mà tu sĩ cổ đại có thể đạt tới, người thời nay nhất định cũng có thể đạt tới... nhưng những người đã đạt đến cấp độ đó thì cơ bản rất ít khi xuất hiện. Họ đã xem thường việc giao lưu luận đạo với những người ở cấp thấp hơn... dù sao thì ngay cả nhìn còn không hiểu, nói ra cũng là không cần thiết. Sớm kiến thức cảnh giới quá cao siêu ngược lại sẽ sinh ra tâm ma.”
Hứa Sơn gật đầu: “Ngươi nói đúng lắm... Lão tổ để lại dòng chữ này còn sống không, dòng chữ này được gọi là gì?”
“Không biết, nói chung, tồn tại cao nhất mà tu sĩ có thể nhìn thấy cũng chỉ là Tu sĩ Thần Phủ. U Minh thì đều đã ấn cư tu luyện, còn cao hơn nữa thì hoàn toàn bặt vô âm tín. Lão tổ đã sớm đạt đến cảnh giới cực cao, ngay cả nội bộ Tiên Cung Che Nguyệt cũng không biết. Tuy nhiên, ta nghĩ với tu vi siêu phàm thoát tục như lão tổ, hẳn là không mấy ai có thể giết chết nàng.”
“Về phần dòng chữ trên bức tranh này, thì được gọi là Đạo Văn.”
“Đạo Văn....” Hứa Sơn bỗng nhiên ôm chặt mi tâm, nơi đó nóng bỏng.
Tốc độ hấp thu lực lượng pháp tắc cực nhanh, món đạo cụ đầu tiên đã sắp sửa thành hình!
Vào thời khắc này, Diệp Thanh Bích nhìn về phía bức tranh, sắc mặt bỗng chốc thay đổi. Dòng Đạo Văn vốn tĩnh lặng bỗng nhiên lấp lánh khó hiểu, màu mực của dòng chữ bắt đầu biến mất, dần dần nhạt đi không ít.
“Chuyện gì xảy ra. Hứa Sơnl Là ngươi sao?” Diệp Thanh Bích kinh hoảng nhìn về phía Hứa Sơn.
Hứa Sơn vội vàng bỏ tay xuống: “Cái gì?”
“Đi! Đi mau!” Diệp Thanh Bích bỗng nhiên sắc mặt trắng bệch, kéo Hứa Sơn vội vã chạy ra ngoài.
“Làm sao...” Hứa Sơn chưa kịp nói hết câu, một tiếng động lạ đã vọng vào tai.
Bốn phía, những giá linh mộc san sát nhau chìm sâu xuống lòng đất. Hứa Sơn nhân cơ hội vội vàng rút ra một khối Ngọc Giản.
Diệp Thanh Bích vội vã nói: “Cấm chế bị phát động, Đạo Văn quyển trục luôn có người giám sát theo thời gian thực. Dị biến xuất hiện đã kinh động đến Tiên Cung. Cả tòa Đạo Cung sẽ lập tức bị phong tỏa, chậm một chút nữa sẽ không ra được, đi mau! Ngươi nhanh thì không cần để ý đến ta.”
Cùng thời khắc đó, sàn nhà bốn phía vang lên tiếng kẽo kẹt, lấy Hứa Sơn làm trung tâm, một trận chấn động dữ dội nổi lên. Trong không khí, từng luồng lực lượng vô hình công kích về phía Hứa Sơn. Từ các khe hở trên sàn nhà đang rung chuyển không ngừng tuôn ra hàn khí, cũng đang từ lòng bàn chân xâm nhập vào cơ thể.
“Bị giam trong đó sẽ ra sao?” Hứa Sơn lớn tiếng hỏi.
“Sẽ bị Trận Pháp trấn sát... đã chậm...” Diệp Thanh Bích đứng sững tại chỗ, ánh mắt lóe lên vẻ tuyệt vọng.