“Cút mẹ mày đi! Về biển ăn đặc sản đi!”
Hứa Sơn mắng to, một cước đá bay đám san hô lềnh phềnh.
Đang định gọi Thúy Ngọc thì ngay lập tức, Thúy Ngọc đã từ rừng rậm quay trở về.
Vẻ mặt nàng có chút kỳ lạ.
Hứa Sơn thấy vậy, hỏi: “Thúy Ngọc, có chuyện gì sao, nàng phát hiện ra điều gì à?”
Thúy Ngọc thất thần lắc đầu: “Ta vừa đi vào, cảm thấy hơi kỳ lạ, hình như có đồng tộc cảm ứng được ta. hắn muốn ta đi qua.”
Hứa Sơn lòng thắt chặt: “Thật sao? Nó cách đây bao xa?”
“Cách nơi này rất xa... nhưng lại rất rõ ràng, ta phải làm sao bây giờ?” Thúy Ngọc lẩm bẩm.
Hứa Sơn nhíu mày, chìm vào trầm tư.
Không ngờ vừa mới đến Đông hoang, Thúy Ngọc đã có liên lạc với Long Tộc.
Đối phương có thể chủ động liên lạc với Thúy Ngọc, trong khi Thúy Ngọc lại không thể chủ động liên lạc.
Điều đó cho thấy đối phương đã vượt qua cảnh giới Thần Phủ, thực lực khó lường.
Suốt quãng đường này, hắn vẫn còn đang băn khoăn không biết làm sao để mang Thúy Ngọc theo.
Dù sao đối phương là rồng, Long Uy trên người nó lúc nào cũng tỏa ra.
Một khi đến nơi đông người, chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Đến lúc đó, nếu tu sĩ phát hiện có rồng xuất hiện. hậu quả sẽ khó lường.
Việc cứ mãi nhốt nó trong Pokeball cũng không ổn, thực lực nó quá mạnh, nếu giữ lâu sẽ tốn rất nhiều năng lượng.
Hiện tại ngược lại bớt đi một mối phiền phức.
Nhưng tình hình cụ thể nội bộ Long tộc ra sao thì hắn lại không rõ... Thúy Ngọc lại không có chút kiến thức đời thường nào, cảm thấy cứ tùy tiện về tộc thì rủi ro không hề nhỏ.
Sau khi cân nhắc hồi lâu, Hứa Sơn nghiêm mặt nói: “Vậy thì về đi Thúy Ngọc, tìm được đồng tộc khác là an toàn rồi.”
“Nhưng đừng nói với đồng tộc rằng ngươi bị Tiên cung Che Nguyệt giam giữ, cứ nói là từ nhỏ ngươi vô tình xông vào một bí cảnh, giờ mới thoát thân, coi như chưa từng gặp ai bao giờ.”
“Tại sao vậy ạ?” Thúy Ngọc nhíu mày hỏi.
“Một điều nhịn là chín điều lành, ngươi đối với Long Tộc còn chưa hiểu rõ, không cần cái gì cũng kể, nếu không sẽ gây ra phiền phức. Nếu ngươi muốn báo thù, hãy đợi khi đã quen thuộc hoàn cảnh và có người tin cậy rồi nói cũng không muộn. Khi tụ họp với đồng tộc, hãy nghe nhiều hỏi nhiều, nói ít thôi, cũng đừng tùy tiện giao phối, cứ nghe lời ta là không sai đâu.”
Thúy Ngọc gật đầu, do dự hỏi: “Thế còn chàng? Chàng đi cùng ta nhé?”
Hứa Sơn cúi đầu cười khẽ: “Ta sẽ không đi cùng. Thực lực của nàng đã vượt xa ta, ta đi theo nàng chỉ là vướng víu. Hơn nữa, ta cũng còn có những việc khác muốn làm. Dù ta cũng muốn gặp gỡ những con rồng khác để tìm hiểu, nhưng thôi, cứ đợi sau này có cơ duyên rồi tính.”
“Có cơ hội thì chúng ta sẽ gặp lại.” Hứa Sơn nói xong, lại hai lần thò tay vào bên hông, lấy ra một vật: “Cái túi trữ vật này nàng cầm lấy, bên trong có một số đan dược thiết yếu, linh thạch và cả ngọc giản của Lý Gia Thôn ta. Sau này khi nàng đã ổn định, có thể đến Lý Gia Thôn tìm ta.”
Thúy Ngọc nhận lấy túi trữ vật, vẻ mặt hơi lộ vẻ uể oải.
“Ta đi đây.”
“Trên đường cẩn thận một chút. Vạn nhất thật sự đụng phải tu sĩ gây phiền phức mà nàng không thể giải quyết, cứ nói nàng đến từ Thái Cổ Các Lý Gia Thôn, người bình thường không dám trêu chọc nàng đâu. Đi thôi, về nhà đi, sau này sẽ có nhiều cơ hội gặp mặt mà.” Hứa Sơn phất tay đuổi rồng.
Thúy Ngọc nắm chặt túi trữ vật, do dự, rồi xoắn xuýt một lúc mới ngẩng đầu nói: “Ta đi đây, chàng hãy bảo trọng.”
Hứa Sơn khẽ gật đầu, đưa mắt nhìn Thúy Ngọc rời đi xa dần.
Một con rồng to lớn như vậy mà cứ như một đứa trẻ… Hắn hy vọng bên đó nó sẽ không gặp vấn đề gì.
Lấy lại suy nghĩ, Hứa Sơn quay người đi về hướng khác, bay lên không trung.
Bay lượn trên đồng cỏ xanh mướt, thần thức của hắn thỉnh thoảng dò xét được các loại yêu thú.
Hứa Sơn cầm ngọc giản trong tay, âm thầm ghi chép cảnh vật xung quanh.
Bay thẳng hơn một canh giờ, hắn đến biên giới rừng cây.
Phía trước là một vùng đất hơi bằng phẳng, lác đác những bụi cây thấp bé.
Đương nhiên là không có đường mòn.
Tuy nhiên, ở một vài vị trí có thể nhìn thấy vết tích kiếm khí chém qua.
Một số cây thấp bị ảnh hưởng bởi một loại sóng xung kích nào đó, thân cây mọc xiêu vẹo.
Rõ ràng là cách đây không lâu đã xảy ra một trận chiến đấu.
Hứa Sơn ngồi xổm xuống đất kiểm tra một lượt.
Phương hướng có lẽ là đúng, vết tích dường như do tu sĩ để lại. Nhìn cỏ dại mọc trong các hố, có lẽ trận chiến này đã diễn ra khoảng hai ba tháng trước.
Đang định đứng dậy bay lên không trung, Hứa Sơn bỗng nghiêng đầu nhìn sang một bên.
Hắn bước lại gần.
Đẩy một lùm cây bụi ra, phía sau đó là mười mấy con yêu thú màu lam tròn căng, hơi mờ, đang tụm lại một chỗ.
Mười mấy con yêu thú thấy Hứa Sơn thì đồng loạt đứng thẳng người lùi lại phía sau, đôi mắt nhỏ đen láy cảnh giác đánh giá đối phương.
Liếc qua một cái, Hứa Sơn ngẩn người.
Loài đặc thù của Đông Hoang sao? Chẳng phải đây là Slime à...
Nhưng xem ra trí lực không cao lắm, cũng không có tính công kích.
Tiện tay bắt một con, mười mấy con Slime còn lại giật mình, chậm chạp nhúc nhích bỏ chạy.
Nắn nắn trong tay, Hứa Sơn mỉm cười hiểu ý.
Yêu thú Luyện Khí sơ kỳ, không có lực công kích, phàm nhân hẳn là cũng có thể giết chết.
Nhưng độ bền của chúng cũng không tệ lắm, phàm nhân muốn chém chết nó có chút khó khăn.
Nhìn giống đá, sờ vào cũng giống đá.
“ Tui ¡1!
Ăn cũng giống đá, có vị hơi ngọt.
Hứa Sơn thuận miệng nhổ miếng thịt Slime ra, ném con Slime bị gặm mất nửa đầu xuống đất rồi quay người rời đi.
Không ngờ lại có loại yêu thú yếu ớt như vậy, ngoại trừ để làm chén ở đảo Fiji, hắn nhất thời chẳng nghĩ ra chúng còn có tác dụng gì khác.
Vừa đi được hai bước, Hứa Sơn lại quay người trở lại.
Thứ này hình như có chút hữu dụng, vừa hay hẳn mở một bao muối dùng làm đạo cụ, cầm mấy con ngốc nghếch này ra làm thí nghiệm thì rất tốt.
Lần nữa vén bụi cây ra, mấy con Slime trước đó hoảng sợ bỏ chạy vẫn chưa đi xa.
Hứa Sơn cất bước đi theo, từng con nhặt lên.
Khi đuổi đến bên cạnh con chạy xa nhất, ánh mắt hắn không khỏi ngưng lại.
Một con Slime màu vàng!
Đợt này hình như là một tổ, trong tổ lại có một con màu vàng.
Con màu vàng kia rõ ràng trông thông minh hơn những con khác một chút, đôi mắt thù địch đang nhìn chằm chằm hắn.
Hứa Sơn thuận tay nhặt lên, đưa ra ánh nắng xem xét. Ánh nắng chiếu vào con Slime màu vàng đang không ngừng giãy giụa, lộ ra vẻ lộng lẫy.
“Hay là một chủng biến dị...”
Xem xét kỹ càng một lát, Hứa Sơn lấy ra một mảnh vải bọc kín đám tiểu yêu quái lại, rồi lại bay người lên đường.
Bay chậm hơn mười đặm trên bầu trời, thám thực vật xung quanh bắt đầu càng thưa thớt.
Mặt đất bắt đầu xuất hiện những biến đổi dị thường, Hứa Sơn dần dần thu liễm thần thức, bắt đầu dùng mắt thường quan sát.
Phía dưới bỗng nhiên xuất hiện một thân ảnh nhỏ bé, tay cầm thanh kiếm nhỏ, đang quét tới quét lui trong bụi cỏ.
Có người! Lại còn là một đứa trẻ, mà đứa bé này còn có chút tu vi.
Gần đây có lẽ có tông môn.
Hứa Sơn đổi sang khuôn mặt của Trương Cương Nghị, quả quyết đáp xuống đất.
Thấy một đại hán rơi xuống trước mặt, đứa bé vẫn đang nhổ cỏ lập tức giật mình, lùi lại nửa bước.
“Ai!”
Hứa Sơn nở một nụ cười thân thiện: “Này bé con, một mình đi ra đây không nguy hiểm sao? Người lớn nhà cháu đâu?”
“Ông là ai?” Đôi mắt cảnh giác của đứa trẻ lóe lên.
“Thúc hỏi đường.” Hứa Sơn vẫy tay về phía nó, rồi chủ động tiến lại gần, đồng thời tháo cái bọc sau lưng xuống: “Bé con. Gần đây có tông môn, thành trấn hay loại địa phương nào không?”
“Lại đây lại đây, thúc thúc cho cháu đồ chơi vui này.”
Nói rồi, Hứa Sơn mở cái bọc ra, để lộ một túi Slime.
Thấy Slime, đôi mắt đứa trẻ rõ ràng lóe lên một tia kinh hỉ, lúc này nó chỉ một ngón tay.
“Cháu muốn con màu vàng kia!”
“Được được được, cho châu con màu vàng.“
Hứa Sơn lấy con Slime màu vàng ra đưa cho nó.
Đứa trẻ nhận lấy Slime, cắn một miếng.
“Túi! Chua quá! Không ngon bằng con bình thường!”
.......
Nhìn cục Slime màu vàng bị giẫm nát bét trên mặt đất, lại còn bị đá văng khắp nơi, vẻ mặt Hứa Sơn đông cứng lại, sắc mặt đần đần biến thành đen kịt.