Từng kiện Linh Bảo được thả vào Linh Trì, linh quang chiếu rọi khắp cả căn phòng.
Cả đại điện, linh khí nồng đậm đến mức gần như hóa lỏng!
Năm cường giả mạnh nhất đương thời, chỉ cần lấy ra bất kỳ một bảo vật nào trong tay, cũng đủ để gây nên sự tranh đoạt của các thế lực!
Thế nhưng giờ phút này, tất cả trân bảo của ngũ cường đều hội tụ một chỗ, huống hồ còn có toàn bộ linh khí của Long Đình gia trì!
Quanh thân Hứa Sơn, từng đạo linh văn hiển hiện, lượn lờ, vô cùng huyền ảo.
Sau khi xoay quanh thân thể một vòng, chúng liên chui vào trong cơ thể.
Cứ thế lặp đi lặp lại hàng trăm, hàng ngàn lần, linh quang quanh thân hắn mới có chút ảm đạm đi.
Ba mươi năm sau, linh quang đã suy yếu gần một nửa.
Lại qua bốn mươi năm, linh quang gần như tiêu tán hoàn toàn!
Long Phong, Long Vũ, Kiêu Ca, Huyền Giáp trên trán đã lấm tấm mồ hôi, ánh mắt không dám rời khỏi nhục thân Hứa Sơn dù chỉ nửa tấc.
Mãi cho đến khi Khai Địa Nứt bước vào điện, ánh mắt bốn người mới có chút thả lỏng.
Thế nhưng Khai Địa Nứt vừa bước vào điện, lại không khỏi phải đứng sững lại ngay sau ngưỡng cửa.
Khuôn mặt vốn ít khi mất đi phong độ của hắn, giờ phút này lại kinh hãi biến sắc.
“Lại đột phá!?”
“Ừm... Ngươi bỏ lỡ một màn hay rồi.” Long Vũ khó nhọc mở miệng, “hắn lại đột phá...”
“Sáu mươi năm thăng một cảnh! Bảy mươi năm lại thăng một cảnh. Tư chất tu luyện của hắn cũng tăng lên sao?” Khai Địa Nứt trợn tròn mắt.
“Không nghi ngờ gì nữa, tư chất của hắn... năng lực tu luyện vẫn luôn tăng lên cùng với cảnh giới.” Huyền Giáp nghiêm mặt nói, “Thật đáng sợ, ta không tin đây là sự thật... Liệu có phải trạng thái hiện tại của hắn chỉ là một loại giả tượng? Chúng ta chỉ là bị một loại biểu hiện nào đó mê hoặc.”
“Không thể nào! Đương thời không có bất kỳ ai có thể đồng thời mê hoặc cả năm chúng ta!” Kiêu Ca hùng hồn nói, “Cảnh giới của hắn chắc chắn đã đột phá! Nếu không, căn bản không thể giải thích được vì sao nhiều bảo vật chúng ta ném vào lại bị hấp thu như vậy.”
“Trước đừng ồn ào.” Long Vũ bình tĩnh mở miệng, một tay chỉ về phía Hứa Sơn, “Các ngươi nhìn xem, tốc độ tăng trưởng khi đột phá cảnh giới của hắn vẫn chậm rãi và ôn hòa... Ta chưa từng thấy ai có trạng thái tăng trưởng hoàn mỹ đến thế này.”
“Nếu như hắn có thể với trạng thái này đột phá U Minh, e rằng ngay cả tâm ma cũng sẽ không xuất hiện.”
Năm người cùng 1m lặng.
Tâm ma là một kiếp nạn mà tu sĩ phải trải qua, với hình thái vạn biến, biến hóa vô tận.
Cảnh giới càng mạnh, sự tăng trưởng bùng nổ khi đột phá cảnh giới càng lớn, tỷ lệ tâm ma xuất hiện càng cao.
Khi đột phá tới cảnh giới U Minh... Tâm ma chắc chắn sẽ xuất hiện, chưa từng có ngoại lệ.
Nhưng nếu như giống như Hứa Sơn, chậm rãi và ôn hòa tăng trưởng cho đến khi đạt trạng thái tốt nhất để bước vào cảnh giới mới, thì tâm ma thật sự có tỷ lệ rất lớn sẽ không xuất hiện.
“Đại ca. Ngươi không phải nói đùa chứ, ngươi thật sự cảm thấy hắn có thể một mạch đột phá tới U Minh sao?” Long Phong lộ ve dị sắc trên mặt.
“Ta cũng không rõ, hắn hiện tại đã là Thần Phủ hậu kỳ, vẫn đang ở trong trạng thái tu luyện sâu, không có một tia dấu hiệu tỉnh lại, bản thân điều này đã là một kỳ tích.” Long Vũ chậm rãi nói, “Nếu như tiếp tục cho hắn bổ sung đầy đủ tài nguyên, chưa chắc không thể thành công.”
“Nếu như là thế này, vậy chúng ta thật sự sống uổng phí rồi.” Huyền Giáp cười khổ nói.
“Bất kể thế nào! Có dị tượng thế này xuất hiện, ắt hẳn có đại cơ duyên, đại bí mật, ta cược!” Khai Địa Nứt tiến lên, cắn răng lấy ra một vật, trực tiếp ném vào trong ao.
Long Phong cau mày nói: “Lượng tài nguyên hắn cần vượt xa thường nhân, theo cách chơi của các ngươi thế này, hắn sẽ vắt kiệt chúng ta mất.”
“Vắt kiệt thì vắt kiệt! Đối với chúng ta hiện tại mà nói, những ngoại vật kia dù có giá trị lớn đến mấy thì còn có thể lớn đến đâu? Ngươi nếu đau lòng, có thể đi Bắc Địa tìm thêm vài người cùng nhau ném vào. “
Long Phong hừ lạnh một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Tình huống đã đến nước này, ai cũng có thể nhìn ra Hứa Sơn tiền đồ vô lượng.
Tiềm lực tương lai của hắn, những bí mật trên người hắn, đủ để hấp dẫn sự chú ý của các cường giả U Minh khác.
Người đến càng nhiều, ân tình chia sẻ sẽ phai nhạt, những gì đã bỏ ra trước đó cũng sẽ lãng phí đi nhiều.
Long Vũ lật tay, lấy ra một gốc linh thực đang tỏa ra lục quang và phù văn.
Hai tay hợp lại, bóp nát linh thực.
Sau một tiếng kêu thảm thiết trong lòng bàn tay, chất lỏng màu xanh biếc ánh sáng nội liễm bắt đầu chảy ra, chậm rãi hòa vào trong linh dịch.
“Vạn Linh Trường Sinh Căn?” Khai Địa Nứt nheo mắt lại, “Lúc trước ta vào bảo khố của Long Tộc các ngươi cũng không thấy thứ tốt này.”
“Vật phẩm cấp Thiên giai đương nhiên phải mang theo bên người, há có thể đặt trong bảo khố? Không sợ mất thì cũng sợ nó chạy mất.” Long Vũ lạnh nhạt nhìn về phía Kiêu Ca, Huyền Giáp, “Đừng ai che giấu nữa, đem đồ vật trân quý ra đi, xem hắn rốt cuộc có thể đi tới bước nào.”
Kiêu Ca, Huyền Giáp tiến lên.
Quan sát Hứa Sơn, sau khi do dự một chút, mỗi người lấy ra một kiện Linh Bảo, thêm chút bào chế sau đồng loạt ném vào Linh Trì.
“Huyền Tẫn Ngọc Tinh, Đúc Hồn Diễm... Lần tu luyện này, tốc độ hẳn là có thể tăng lên không ít.” Khai Địa Nứt nói, “Các ngươi nói trong vòng trăm năm hắn có thể đột phá không?”
“Nhất định có thể.” Long Vũ quả quyết nói, “Ngươi đừng quên, tư chất tu luyện của hắn có thể tăng lên, mấy kiện bảo vật này đủ để bất kỳ tu sĩ Thần Phủ nào cũng có thể có sự tăng trưởng nhảy vọt.”
“Nếu như hắn có thể duy trì trạng thái hiện tại này, tiến thêm một tầng nữa tuyệt đối dư sức, nói không chừng...”
“Thật sự là thiên cổ dị số.” Khai Địa Nứt than thở, xếp bằng ngồi xuống đất, “Ta không đi đâu, ta cứ ở đây nhìn xem, cho đến khi hắn tỉnh lại.”
“Tùy ngươi.”
......
Trăm năm đã qua, lại thêm một trăm năm!
Tiếng thở dốc của năm người liên tục không ngừng vang vọng.
Linh Trì quanh người Hứa Sơn, dù đã có một lượng lớn bảo vật được ném vào, giờ phút này cũng đã gần như khô cạn.
Thấy linh dịch vẫn đang nhanh chóng cạn đi, Long Vũ mắt đỏ bừng, liếc nhìn hai bên.
“Các ngươi còn ai có đồ vật gì, đều lấy ra!”
“Không có... Đều cho rồi.” Khai Địa Nứt mí mắt hơi giật giật.
“Không có.” “Không có.” “Ta cũng hết rồi.”
Mấy người còn lại liên tiếp lắc đầu.
“U Minh, hắn muốn đột phá U Minh... Không thể gián đoạn vào lúc này!” Long Vũ giận dữ, “Đã kiên trì đến bây giờ, chẳng lẽ muốn từ bỏ sao!”
Long Phong ở một bên muốn nói rồi lại thôi.
Bỏ tài nguyên ra nuôi Hứa Sơn cái quái vật này đã vượt qua ròng rã hai trăm năm rồi!
Hắn thật sự một mạch không gặp trở ngại nào, điên cuồng hướng tới U Minh mà đột phá.
Kích động quái Tất cả mọi người đều quá kích động rồi!
Hiện tại, mức độ quan tâm của bọn họ đối với việc Hứa Sơn có thể đột phá U Minh hay không, đã vượt xa sự tò mò về những huyền bí tiềm ẩn trên người hắn.
Ngay cả khi tài nguyên hiện tại cạn kiệt, thì Hứa Sơn cũng chỉ là ngừng tu luyện, chứ không phải chết.
Nhưng bây giờ mà gián đoạn thì thật sự không cam lòng mà! Ngay cả hắn cũng cảm thấy không cam tâm!
“Gấp gáp gì chứ, mau dẫn toàn bộ linh khí trong Long Đình của ngươi tới đây...”
“Không được! Tuyệt đối không được!” Long Phong lúc này ngăn cản, “Trạng thái của hắn bây giờ quá đối kinh khủng, linh khí Long Đình chắc chắn sẽ chịu ảnh hưởng lớn, cho hắn hết rồi thì Long Tộc chúng ta ở dưới đây không cần tu luyện nữa sao?”
“Đan dược! Có đan dược nào thích hợp không! Đan dược cũng được!” Kiêu Ca nói xen vào.
Mấy người cùng lúc phản ứng, không chút do dự, đồng loạt lấy ra mấy chục viên đan dược, ném vào trong Linh Trì.
Lượng linh dịch còn sót lại không nhiều lập tức ngừng bốc hơi sau khi đan dược được ném vào.
Thân eo Hứa Sơn khẽ thẳng lên.
Chỉ một động tác rất nhỏ, cũng khiến năm vị cường giả U Minh phải rùng mình trong lòng.
....
Lại qua hai tháng...
Trong một vùng tăm tối, Hứa Sơn chậm rãi mở mắt.
Đập vào mắt là năm thân ảnh cứng đờ, bất động.
Hơn nữa, đều là những gương mặt quen thuộc.
Đang chuẩn bị nói chuyện, khí lưu, tiếng động, khí vị... như một dòng lũ thông tin ào ạt tràn vào trong đầu hắn!
Toàn bộ Long Đình phảng phất như được xây dựng thành một mô hình lập thể hoàn chỉnh trong đầu hắn.
Nhỏ đến cả một hạt bụi cũng vô cùng rõ ràng hiện lên trong lòng hắn!
Hứa Sơn khẽ mấp máy môi, ánh mắt đờ đẫn.
“Ta. Ta đây là thế nào?”