“Tạ ơn.” Ngạo Cẩm một lần nữa cảm ơn, rồi tiếp lời, “Mấy ngày nay ngươi chuẩn bị một chút, ta muốn dẫn ngươi đến một nơi.”
“Đi đâu?” Hứa Sơn hỏi.
“Địa điểm cần giữ bí mật, khi ta đưa ngươi đi, cũng sẽ ngăn không cho ngươi dò xét thế giới bên ngoài. Tóm lại là nơi tốt, việc có đi hay không, ngươi tự quyết định.”
Hứa Sơn suy tư một lát, gật đầu đáp ứng.
“Nếu là mấy ngày sau, vậy mấy ngày nay ngươi chắc sẽ đi xử lý chuyện của đệ đệ ngươi chứ?”
“Không sai, ta muốn đi sắp xếp một chút, ta sợ bọn chúng lại gây ra rắc rối.”
Hứa Sơn do dự một chút rồi nói, “Có vài lời khá khó nghe, ta không có ác ý, không biết ngươi có muốn nghe không?”
Ngạo Cẩm nghiêng đầu: “Cứ việc nói.”
“Kiểu người như đệ đệ ngươi cùng đám thủ hạ của hắn sẽ làm hỏng đại sự. Nếu là ta, ta sẽ giết hắn. Nếu như ngươi không thể khống chế những kẻ không phục tùng ngươi, tốt nhất là xử lý hắn. Đầu óc hắn ngu dốt, sức mạnh lại phi phàm, lại còn có người sẵn lòng đi theo, quá mức nguy hiểm.”
Ngạo Cẩm da mặt hơi giật giật hai cái, nhìn Hứa Sơn: “Nếu như hắn là đệ đệ ngươi, ngươi sẽ ra tay sao?”
“Nếu hắn không phạm phải sai lầm lớn thì ta sẽ không, nhưng nếu hắn vì ngu xuẩn mà làm hỏng việc của ta, ta sẽ biến hắn thành một phế nhân.”
Ngạo Cẩm cúi đầu, vẻ mặt hiện rõ sự đắng chát: “Ta làm không được, mà lại tình huống cũng không cho phép ta làm vậy. Ta đã nói rồi, hiện tại cấp dưới đang chịu áp lực rất lớn, Ngạo Gió là một tướng tài đắc lực, đã lập không ít công trạng. Nếu như ta xuống tay với hắn, lòng người bên dưới sẽ bất ổn.”
“Kỳ thật ngươi có thể...” Hứa Sơn lời nói liền ngừng lại, “Vậy cứ như vậy đi, làm người cũng không thể quá miễn cưỡng bản thân.”
“Cứ như vậy đi... Mấy ngày nữa ta lại tới tìm ngươi.”
“Tốt.”
xz*
Trong phòng, Diệp Thanh Bích tay chống má, nhìn vẻ mặt không đổi của Kỳ Lăng Sương, nói bâng quơ, “Nói dối mở miệng là ra, ngươi nói gã đàn ông này có lấy một lời nói thật nào trong miệng không?”
“Không có.”
“Ừm....” Diệp Thanh Bích đổi tay tiếp tục chống cằm, “Mấy ngày nay ta cảm giác hơi kỳ quái, có phải Hứa Sơn cứ nhìn lén ta mãi không?”
“Đây không phải ảo giác, hắn đúng là nhìn ngực và mặt ngươi. Ngươi đi ở phía trước hắn còn nhìn mông ngươi, nhưng không tính là nhìn lén đâu, chỉ là thực lực của ngươi quá thấp nên không phát hiện ra thôi.”
Diệp Thanh Bích mặt đỏ bừng lên.
“Nhưng hắn chỉ để ý nhìn ngươi khi đã nhìn qua những cô gái xấu xí kia rồi, bình thường thì căn bản không thèm nhìn.” Kỳ Lăng Sương nói bổ sung.
“À!?”
Diệp Thanh Bích cười đến tức nghẹn.
Hứa Sơn đẩy cửa vào, vẻ mặt Diệp Thanh Bích lập tức biến mất.
Quét mắt nhìn quanh phòng một lượt, thấy hai người ngồi nghiêm chỉnh không nói năng gì, Hứa Sơn hơi thấy kỳ lạ: “Sao hai người đều nghiêm túc vậy?”
Diệp Thanh Bích thậm chí không thèm nhìn mặt, tựa như đang lẩm bẩm một mình.
“Ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt, ngươi đã nói với ta rất nhiều, ngay từ đầu ta đã không hề nghi ngờ ngươi, mà ngược lại tin tưởng tuyệt đối. Chỉ là ngươi bất an với ta, không tin tưởng ta, cho nên chỉ cần ta giải thích là được...”
Nói đến đây, Diệp Thanh Bích nghiêng đầu sang chỗ khác, giơ ngón cái về phía Hứa Sơn.
“Chân thành!”
“Hả?” Hứa Sơn thò đầu ra, mắt đầy nghỉ hoặc.
Diệp Thanh Bích xoay người, nhìn thẳng vào Hứa Sơn nghiêm túc nói: “Rốt cuộc ngươi nói với người ta câu nào là thật? Cái Ngạo Cẩm kia ngược lại là tin ngươi, còn cầu xin ngươi giúp nàng an bài tộc nhân, ngươi không phải đang lừa nàng đó chứ?”
“Đương nhiên không phải, ngươi cũng quá coi thường nhân phẩm ta. Ta Hứa Sơn là quân tử nói lời giữ lời, vả lại chuyện này đối với ta mà nói là việc khó sao? Ngươi đừng quên, ta làm ăn chính là dựa vào nhân khẩu.”
Hứa Sơn nghe mà chỉ biết vò đầu.
Vì chuyện nhỏ nhặt này mà Diệp Thanh Bích lại nói chuyện kiểu âm dương quái khí với hắn, Hứa Sơn cảm thấy có gì đó không ổn.
“Ngươi muốn mang tộc nhân của nàng rao bán sao?“ Diệp Thanh Bích trừng to mắt, “Đây chính là cách ngươi an bài người ta sao? Thôi được, coi như ngươi muốn bán, e là cũng chăng ai mua đâu, những người này đều có tướng mạo dị thường, vả lại rất nhiều người tính tình thất thường, tâm trí có vấn đề, cưỡng ép bán đi chỉ sợ sẽ chăng có kết cục tốt đẹp
Hứa Sơn nhíu mày, nghi ngờ đánh giá Diệp Thanh Bích vài lần: “Ra vẻ tốt bụng như vậy à... lại còn quan tâm thay cho bọn họ nữa.”
Diệp Thanh Bích cười nhạt: “Ta có lòng đồng cảm, không đành lòng thấy người khác chịu khổ và bị lừa gạt, rốt cuộc ngươi định giải quyết thế nào?”
“Tê... ngươi hơi kỳ quái đấy.” Hứa Sơn gãi mặt, “Thật ra thì cũng không có gì cả, nếu thật sự có thể giúp những người này thoát ra, ta cũng không hề có ý định bán đứng bọn họ đâu. Trong tay ta còn có chút khoáng sản, cả những người phù hợp tu luyện "si bóp dẫn độn" và có tiềm lực, có bao nhiêu ta sẽ an bài bấy nhiêu. Những người có phẩm chất tốt hơn ta sẽ xem xét riêng, thật ra phân phối đến các tông môn khác cũng chẳng sao, dù sao bây giờ yêu thú cũng được mua bán. Nói bọn họ là hỏa hình yêu thú, người khác cũng sẽ nghi ngờ, nhưng ai mà lại kỳ thị yêu thú chứ?”
“Đây không phải là ngươi đang kỳ thị họ sao? Trước kia sao ta không phát hiện, ngươi lại ác độc đến thế?”
“Cáp? Ta cho người ta con đường thoát thân mà còn ác độc ư!“ Hứa Sơn nhất thời kinh ngạc trước sự thay đổi khó hiểu của Diệp Thanh Bích, chợt bị đối phương nói trúng tim đen, đâm chọc nỗi đau, khiến hắn thẹn quá hóa giận, không nhịn được rnà mủa mai lại, “Ngươi không ác độc ư, Tỉnh Lam Tông cầm viên Trúc Cơ Đan rờm rách còn có thể làm phần thưởng, cuối cùng còn làm cho tông môn thất bại. Ta không ác độc thì có đi đến được bước này không? Ta không ác độc thì mọi người có thể đều có cơm ăn sao!”
Diệp Thanh Bích bị đâm trúng tim đen, lại một lần nữa tức giận bật cười: “Ngươi đúng là... đúng là... ta không muốn nói chuyện với ngươi nữa!”
“Vậy thì đừng nói nữa, dù sao ta cũng không muốn nghe.”
Diệp Thanh Bích hừ lạnh một tiếng, đẩy cửa bỏ đi.
Hứa Sơn nhìn theo cánh cửa vừa đóng lại, mày chau tít.
Quay đầu nhìn sang Kỳ Lăng Sương: “Nàng ta làm sao vậy? Tự dưng mắc bệnh gì vậy?”
“Ngươi cứ nhìn lén nàng mãi, nàng tức giận.”
“Nhìn thì sao chứ! Không lẽ không được nhìn sao?... Khoan đã, không đúng! Làm sao nàng biết được?”
“Ta nói.”
“Ngươi nói?” Hứa Sơn hai tay chống nạnh, tiến sát lại gần Kỳ Lăng Sương, nheo mắt hỏi, “Ngươi còn nói gì nữa?”
“Ngươi nhìn ngực, mặt và cả mông nàng ta, nhưng ta nói với nàng là ngươi không phải nhìn lén.”
Hứa Sơn mắt mở trừng trừng, hít hai hơi, lắc đầu không thể tin nổi mà nói: “Ta thật sự không nghĩ tới a... hèn gì ngươi không lớn ngực, mà lớn hết tâm địa rồi đúng không!”
“Hả?! Ngay cả luyện công luyện thành ra cái dạng này cũng có thể châm ngòi ly gián sao?”
“Ngươi nói chuyện thì nói rõ ràng ra, ta chủ yếu là xem mặt, đó là sự thưởng thức cái đẹp! Đâu có đáng để bới móc! Vả lại, ta cũng đâu có nhìn ngươi đâu?”
“Ngươi chỉ nhìn mặt của ta.”
“Im ngay! Ba chúng ta sống yên ổn như vậy, ngươi nói mấy lời nhảm nhí đó làm gì! Có phải ngươi muốn phá hoại bầu không khí hòa thuận không!”
Kỳ Lăng Sương không nói lời nào, lạnh lùng, thờ ơ nhìn Hứa Sơn.
“Ta chỉ là nói thẳng sự thật, không có châm ngòi ly gián.”
Hứa Sơn vươn tay nắm hai má Kỳ Lăng Sương, kéo sang hai bên.
“Hả? Để xem ngươi còn cứng miệng không!”
Kéo hai lần, Kỳ Lăng Sương cũng không có phản ứng gì khác.
Đợi đến khi Hứa Sơn buông tay, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng trở nên nhăn nhúm như giấy bị vò.
“Ngươi đúng là đồ xấu tính mà, Tam đệ, hôm nay ta coi như đã hiểu rõ ngươi rồi!”
Hứa Sơn gác chân lên ghế, lấy thuốc ra hút.
Thấy Kỳ Lăng Sương vẫn đứng im tại chỗ, cũng không lên tiếng, hắn tức giận không có chỗ trút.
“Còn đứng ở đây làm gì? Bên ngoài một đám sói đói, còn không mau đuổi sư tỷ ngươi về!”
Kỳ Lăng Sương đẩy cửa rồi đi.