Loại cảm giác này vừa nảy sinh, lòng Hứa Sơn lập tức chùng xuống. Trước đây, những lời mô tả về "khí độ bất phàm”" anh ta chỉ nghe nói, nhưng lần này Hứa Sơn thực sự cảm nhận rõ ràng điều đó. Khí độ của đối phương tựa như Phật Đà, khiến người ta vừa nhìn đã sinh lòng kính trọng, khó có thể nảy sinh ác cảm. Loại cảm giác này thậm chí không cách nào ức chế được, cứ thế nảy sinh, tựa như một phản ứng tự động được kích hoạt, hoàn toàn không thể kiểm soát.
Nhưng hắn đã gặp nhiều cao thủ, bản thân cũng đã kinh qua trăm trận chiến, huống hồ hiện tại anh ta còn đang trong trạng thái đề phòng toàn lực. Với loại cảm giác tâm lý dị thường này, đối phương nhất định đã thi triển thủ đoạn nào đó! Hơn nữa, loại thủ đoạn này... không hẳn là cố ý nhắm vào anh ta, nếu không thì hiệu quả đã không yếu như vậy.
Ngạo Tinh Liệt chuyển ánh mắt nhìn về phía Hứa Sơn, trong ánh mắt không hề có chút bất mãn nào, vẫn bình tĩnh ôn hòa như cũ. Trông thấy bộ dạng khí định thần nhàn này của hắn, trong mắt Hứa Sơn hiện lên vẻ đùa cợt. Thần Phủ, U Minh, Cực Cảnh, danh nhân ở khắp đông, tây, nam, bắc nơi nào mà hắn chưa từng thấy qua? Những cảnh giới kia chẳng biết đã cao hơn cái nơi u tịch, lạc hậu này bao nhiêu lần. Mạnh như Quyền Thần chẳng phải cũng là một gã đàn ông đầu hói, cũng chẳng khác người thường là bao. Chẳng có ai giữ thể diện được như hắn ta, nghĩ lại cũng thấy khôi hài. Bất quá, những kẻ chú trọng thể diện lại là loại người dễ đối phó nhất... chỉ cần dùng chiêu hạ đẳng là có thể dễ dàng khiến họ mất mặt. Nhưng trong trường hợp này dường như không cần thiết, trận chiến rất có thể sẽ vô cùng căng thẳng.
Ngạo Tinh Liệt nhẹ nhàng mở miệng: “Lúc trước, ta phát giác có hai nữ một nam tự tiện xông vào Thiên Mạch Giới. Ngươi chính là người có cảnh giới mạnh nhất, người đã trúng một chỉ của ta phải không?”
“Đúng vậy, thủ đoạn của các hạ quả nhiên cao minh. Ta vừa đặt chân đến Quý Bảo địa của các hạ đã vô thanh vô tức suýt chút nữa mất mạng, tựa hồ hơi quá đáng thì phải?” Hứa Sơn bình tĩnh trả lời.
Ngạo Tỉnh Liệt mim cười: “Chuyện này là ta làm sai, nhưng Giới Môn Thạch đối với Thiên Mạch Tộc ta có ảnh hưởng không nhỏ, đó là điều bất đắc đi, ta xin lỗi ngươi. Một chỉ kia của ta uy lực phi phàm, ngươi vẫn là người đầu tiên hoàn toàn chịu đựng được mà không chết, huống hồ cảnh giới lại kém ta nhiều như vậy. Ta luôn luôn tưa thích kết giao cao nhân, ngươi lại đến từ ngoại giới. Không ngại cùng hai vị bằng hữu của ngươi đến tộc ta một chuyến, cũng là để ta có cơ hội tạ lỗi. Các ngươi nếu muốn rời đi, ta cũng có thể đưa các ngươi rời khỏi Thiên Mạch Giới.”
“Ta không biết Ngạo Cẩm cái đồ phản tộc này đã nói gì với các ngươi, nhưng đi cùng nàng sẽ chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra đâu. Những người này chống đối mệnh lệnh tông tộc, đối kháng tông tộc, ám sát tộc nhân, bản tính ngang ngược hung tàn. Ta đã nhiều lần cho bọn chúng cơ hội, nhưng chúng vẫn không biết hối cải... ngươi cũng nhìn thấy, nàng vẫn kháng cự không theo, ta cũng chỉ đành hạ sát thủ.” Ngạo Tinh Liệt không nhanh không chậm nói, “Không ngại ngươi cùng hai vị bằng hữu của ngươi tới trước phi thuyền của ta, để tránh khi động thủ xảy ra ngộ thương.”
“Hứa Sơn, ngươi đừng nghe hắn nói bậy!” Ngạo Cẩm khẩn trương vội vàng đưa tay ngăn lại Hứa Sơn.
Hứa Sơn một tay đè xuống tay đối phương, ngón tay nhanh chóng vẽ hai lần vào lòng bàn tay cô ta. Ngạo Cẩm nhanh chóng hoàn hồn, lực chú ý quay trở lại phi thuyền. Một người như Hứa Sơn, ngay cả khi cận kề cái chết còn có thể bình tĩnh đàm phán với nàng, thì mấy câu nói của Ngạo Tinh Liệt chẳng có ảnh hưởng gì đối với hắn. Ngược lại là chính mình lại mất bình tĩnh, điều quan trọng ngay sau đó là phải dừng Phi Chu ở nơi thích hợp.
Hứa Sơn tiến lên một bước, ngẩng đầu hỏi: “Các hạ thế nào biết chúng ta là ba người?”
Ngạo Tĩnh Liệt chỉ một ngón tay, khoang thuyền trong nháy mắt bạo nổ, Diệp Thanh Bích đứng trong khoang thuyền, ngửa đầu kinh ngạc sững sờ.
“Lại cũng là một giai nhân như vậy... cớ gì lại làm ra trò hề này?” Ánh mắt Ngạo Tinh Liệt càng thêm hứng thú, “Hứa huynh, chắc hẳn huynh cũng biết tình cảnh của huynh và bằng hữu đang không an toàn, vậy thì càng nên đến chỗ của ta một chuyến. Bọn phản nghịch kia chẳng khác gì dã thú. Ngươi tuy có cảnh giới thực lực không tệ, nhưng hai người bằng hữu này của ngươi muốn ở trong đám hổ lang này bảo vệ bản thân cũng không phải là chuyện dễ dàng.”
Nghe vậy, đồng tử Hứa Sơn đột nhiên co rút! Hắn... hắn nhìn thấu Tam Huyền Che! Trên người này nhất định sở hữu một loại kỳ bảo chuyên dùng để dò xét. Hơn nữa, nó còn có thể tăng cường thần thức, nếu không thì tuyệt đối không thể đạt tới hiệu quả như vậy. Ngay cả tu sĩ Thần Phủ cũng không thể nhìn thấu lớp ngụy trang Tam Huyền Che. Ngạo Tinh Liệt cho dù có tu luyện thực lực Hóa Thần cảnh mạnh hơn cũng tuyệt đối không thể vượt qua Thần Phủ. Có lẽ cái khí chất đặc biệt trên người đối phương cũng có liên quan đến món pháp bảo này. Không ngờ người này chẳng những thiên phú kinh người, thân mang thần công, lại còn sở hữu pháp bảo cường đại.
Muốn cận thân, lần này là cơ hội khó được....
Âm thầm suy nghĩ một lát, Hứa Sơn bèn nói: “Hai người họ trước hết đừng đi lên, không bằng ta cứ đi qua trước. Nếu Ngạo huynh không có địch ý, những chuyện trước đó cũng chỉ là hiểu lầm, có vài lời không bằng chúng ta mặt đối mặt đàm luận sẽ tốt hơn. Tình huống của Thiên Mạch Tộc các ngươi ta không tính là hiểu rõ, Ngạo Cẩm nói với ta cũng chỉ là lời nói từ một phía. Ta không muốn dính vào chuyện nội tộc của Thiên Mạch Tộc các ngươi, bất quá Ngạo Cẩm cũng xem như đã cứu ta một mạng. Hôm nay ta làm người trung gian, mọi người có mâu thuẫn gì không bằng thẳng thắn nói ra ở đây trước.”
“Kỳ thực ta là thương nhân, không thích nhất chuyện đánh đánh giết giết. Nếu như có thể thúc đẩy giao dịch thì đó là hoàn cảnh ta nguyện ý thấy nhất. Ta nhìn Ngạo huynh cũng là người giỏi hợp tác, sau này ta ra ngoài nói không chừng chúng ta còn có rất nhiều cơ hội hợp tác.”
Hứa Sơn nói, lấy ra một rương đầy Cái Chốt Kiếm, miệng rương hướng thẳng về phía Ngạo Tinh Liệt để hắn xem xét. Bên trong, từng cây Cái Chốt Kiếm được xếp dày đặc nằm ngang, bên ngoài còn có “Dầu bảo dưỡng”...
“Đó là vật gì?” Ngạo Tinh Liệt nghiêng đầu hỏi.
“Một loại pháp kiếm chế tạo sẵn. Loại pháp kiếm này trong 100 năm gần đây rất thịnh hành ở ngoại giới, ta có thể giới thiệu cho ngươi.” Hứa Sơn cầm lấy hai cây Cái Chốt Kiếm giơ cao quá đầu.
Kiếm... thanh kiếm tròn trịa, trơn bóng như được bôi dầu, lại còn có những điểm lồi. Thứ này nhìn thế nào cũng không giống kiếm, nói là côn thì còn tạm được. Bất quá hắn ngược lại không nói dối, thật đúng là một thương nhân. Nếu không ai lại làm một rương lớn toàn pháp kiếm giống nhau đâu?
“Tốt, vậy ngươi cứ đến đây.” Ngạo Tỉnh Liệt nghiêng người, nhấc cánh tay chỉ về phía sau lưng, “Đã lâu không biết chuyện ngoại giới, không ngờ bây giờ lại có loại pháp khí quái dị như vậy xuất hiện.”
Hứa Sơn thu hồi rương Cái Chốt Kiếm, chỉ mang theo hai cây Cái Chốt Kiếm phi thân đi qua. Ngay khi vừa đặt chân lên đầu thuyền, đồng thời kích hoạt Cái Chốt Kiếm, không gian Đường Sắt Ngầm không chút do dự phát động!
Nhưng chỉ một giây sau, mặt Hứa Sơn lộ vẻ kinh sợ!....
Không gian Đường Sắt Ngầm biến mất, Hứa Sơn thoáng hiện ra trong chớp mắt. Ngạo Tinh Liệt cũng đồng thời duỗi ngón tay về phía sau. Chỉ kình cuồng bạo trong nháy mắt xuyên thủng vị trí gần tim Hứa Sơn, huyết nhục tan nát! Ngạo Tinh Liệt đưa tay lên mặt, nhanh chóng rút ra một cây Cái Chốt Kiếm to dài từ miệng, trước khi nó kịp bạo tạc đã quả quyết ném ra. Cái Chốt Kiếm bạo tạc cách cơ thể hắn chừng hai mét, mọi công kích đều bị Ngạo Tinh Liệt chặn lại!
Tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc chớp mắt!
Cái Chốt Kiếm nếu bạo tạc bên trong cơ thể sẽ gây ra tốn thương khủng khiếp, thế nhưng nếu ở bên ngoài cơ thể, uy lực sẽ kém đi rất nhiều.
Thân thể Hứa Sơn văng ra xa, máu tươi vương vãi, ngã ngửa bay đi. Vẻ chấn động chưa biến mất trong mắt anh ta lại càng tăng thêm! Cảm giác rùng mình tràn ngập trong lồng ngực.
Đánh lén triệt để thất bại!
Không có nhược điểm... hắn cho tới bây giờ chưa từng thấy qua đối thủ kỳ dị như vậy. Ngay cả khi lợi dụng không gian Đường Sắt Ngầm để thuấn di, đối phương cũng có thể đồng bộ ra tay với hắn ngay lập tức. Hắn cũng không phải là khám phá không gian Đường Sắt Ngầm... mà là tốc độ phản ứng của hắn vượt xa mình!.....