Năm người vội vã chạy trốn, Hứa Sơn nhẹ nhàng tung một chưởng, một vùng đất rộng lớn tung bay lên.
Sau đó, anh hướng lên trời gọi một tiếng.
Kỳ Lăng Sương cùng Diệp Thanh Bích đồng loạt quay về.
Nhìn thấy mặt đất bị đào xới tung, Kỳ Lăng Sương chớp mắt hỏi: “Người đâu? Sao lại thành ra thế này... ngươi đã làm gì vậy?”
“Đã thẩm vấn xong xuôi, cho đi rồi.” Hứa Sơn gặm viên kem ly, “Ta làm món ăn vặt này, cho cô một viên.”
Diệp Thanh Bích nhận lấy viên kem ly, nếm thử một chút, Hứa Sơn hỏi: “Ngon không?”
“Ngon.”
“Cho cô cũng ăn một viên.” Lại một viên kem ly nữa bay về phía Kỳ Lăng Sương.
Kỳ Lăng Sương một ngụm nuốt vào.
Hứa Sơn sững sờ, lại ném ra một viên nữa, Kỳ Lăng Sương lại nuốt.
Diệp Thanh Bích: “. ”
“Đây cũng không giống một con rối chút nào, trí lực đã giảm xuống mức thấp hơn cả chó.” Hứa Sơn ngạc nhiên thán phục, sau đó lại hỏi Kỳ Lăng Sương, “Ngon không?”
“Ngon quá, còn muốn.”
“Cho cô thêm ăn một viên nữa.”
“Đừng đùa!” Diệp Thanh Bích dậm chân, “Nàng đâu phải không biết phân biệt, nàng ăn là vì biết ngươi sẽ không hại nàng.”
“Ta thật không hiểu, tình huống bây giờ khẩn cấp như vậy, ngươi làm sao còn có lòng dạ thánh thơi mà đùa giỡn?”
Hứa Sơn cười ha ha, than thở nói: “Nếu ta không có được sự lạc quan này, chưa cần người khác giết ta, ta đã tự mình đè chết mình rồi.”
“Được rồi, vậy chúng ta trước tiên hãy nói chuyện chính.” Hứa Sơn nghiêm mặt nói, “Ta thẩm vấn mấy người kia, Ngạo Cẩm gần đây không có mặt ở đây, đã đi nơi khác, còn cần một thời gian nữa mới quay về.”
“Lời khai của những người đó cùng với những gì Ngạo Cẩm từng nói với ta cũng đều trùng khớp, nhưng ta dự định sẽ tìm thêm người xác minh lại một lần.”
“Gần đây chính là trụ sở của bọn chúng, có khoảng mấy chục người đang sinh sống. Ta sẽ tìm thêm một vài người khác trong căn cứ để hỏi thăm, lời khai của ba bên khớp nhau thì không thể sai được.”
Diệp Thanh Bích nghỉ vấn hỏi: “Ngạo Cẩm không thể tin hoàn toàn, những người ngươi thẩm vấn bị bạo lực khuất phục cũng không thể tin hoàn toàn, vậy làm sao ngươi lại dám chắc rằng những người Thiên Mạch tộc trong trụ sở sẽ nói thật với ngươi?”
“Ngươi cứ yên tâm, ta tự có cách của mình.”.....
Thời gian thoáng chốc đã trôi qua bảy ngày.
Trụ sở của chi tộc Thiên Mạch.
Dù gọi là trụ sở, có lẽ vì duy trì trạng thái tương đối an toàn trong thời gian dài, nơi đây đã nghiễm nhiên trở thành một thôn xóm nhỏ với cảnh quan yên bình.
Cần cổng thôn, Hứa Sơn cùng Diệp Thanh Bích kéo ghế ngồi ở cổng thôn.
Kỳ Lăng Sương đứng phía sau hai người.
Trong Thiên Mạch Giới dù không có mặt trời mặt trăng, nhưng lại có sự phân biệt ngày đêm, khá kỳ lạ.
Giờ phút này chính là ánh chiều tà vàng ấm, lòng người thư thái, hai người an tĩnh thưởng thức cảnh sắc.
Căn nhà tranh Ngạo Cẩm từng sắp xếp cho họ cách thôn nhỏ này một quãng.
Ba người vừa đến nơi liền bị người trong trụ sở nhận ra, Hứa Sơn hời hợt nói vài câu, liền có người sắp xếp cho họ một căn nhà tranh khác.
Đại đa số người đối với ba người họ vẫn không có địch ý, thậm chí tỏ ra khá hoan nghênh.
Giờ phút này, có một nữ tử Thiên Mạch tộc, nửa ẩn nửa hiện sau một gốc cây hoa.
Một tay vò vạt áo, tay kia khoác lên trên cành cây, mắt hiện lên hình trái tim, nhìn chằm chằm Hứa Sơn không rời.
“Ai, lại đến nhìn lén ngươi kìa.” Diệp Thanh Bích huých khuỷu tay Hứa Sơn.
Hứa Sơn nhìn về phía cây hoa.
Xuyên thấu qua tán lá rậm rạp nhìn thấy nữ tử thẹn thùng kia, anh lập tức cau mày, ghét bỏ nghiêng đầu, phát ra tiếng động kỳ quái.
“Xì! Cút đi!”
Nữ tử rưng rưng nước mắt, chực khóc, quay người bỏ chạy.
Diệp Thanh Bích khẽ nhắm mắt, đôi bàn tay trắng ngần bất giác nắm chặt, không ngừng điều chỉnh hơi thở.
Cảnh tượng này dù không phải lần đầu tiên gặp, nhưng lần nào cũng cảm thấy quá đáng vô cùng.
“Người ta thích ngươi nên mới lén lút nhìn ngươi, thái độ này của ngươi khó tránh khỏi là hơi quá đáng rồi? Chẳng lẽ chỉ vì nàng xấu xí mà ngươi lại đối xử với nàng như thế sao?”
Diệp Thanh Bích cuối cùng vẫn không kìm được, hỏi.
“Đúng vậy!” Hứa Sơn đáp lại đầy dứt khoát.
Diệp Thanh Bích lại nhắm mắt, lại liên tục điều chỉnh hơi thở.
“Còn có một đám nam nhân nhìn chằm chằm cô đấy, cô bị người khác nhìn chằm chằm như vậy có đễ chịu không?” Hứa Sơn hỏi lại.
“Nếu họ nhìn tôi, tôi sẽ về phòng, ít nhất cũng không quá đáng như ngươi, hoàn toàn không tôn trọng người khác.” Diệp Thanh Bích ghét bỏ nói.
“Ta không có tố chất!” Hứa Sơn ngạo nghễ hất đầu.
Diệp Thanh Bích nghe vậy không khỏi khựng lại, tức giận nói: “Lẽ ra hồi trước ở Tinh Lam Tông, ta đã phải dạy dỗ ngươi cho tốt rồi.”
Hứa Sơn cười lớn, lấy ra hai ly thủy tinh bảy màu vừa làm xong không lâu.
Anh tại chỗ ép hai ly nước trái cây, một ly đưa cho Diệp Thanh Bích.
Lại múc thêm một viên kem ly nữa đưa về phía sau.
“Mấy người đánh lén chúng ta hôm trước, cố ý tách ta và Lăng Sương ra, ngươi chắc là lại dùng chiêu cũ rồi phải không?” Diệp Thanh Bích bưng ly nước trái cây hỏi.
Hứa Sơn cười không nói, Diệp Thanh Bích vốn rất thông minh.
Chính nàng từng bày mưu giả chết để phòng ngừa Lý Gia Thôn bị chia cắt, giờ thủ đoạn bị đoán ra cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Nếu như nàng không phải sống dưới sự uy hiếp của thế lực như Che Nguyệt Tiên Cung, nói không chừng sẽ còn phát triển vượt bậc.
Gặp Hứa Sơn không nói, Diệp Thanh Bích uống một hớp nước trái cây, nói: “Ngươi là đầu bếp giỏi, tài nấu nướng còn mạnh hơn cả tu vi. Ngươi ngày đó sử dụng Thiên vận thần thông sao ta chưa từng nghe ngươi dùng lại lần nào?”
“Thiên vận thần thông gì chứ, ta căn bản không có Thiên vận thần thông nào cả... chẳng qua là may mắn nhặt được mấy món pháp bảo thôi.”
“Ta đã sớm cảm thấy không giống Thiên vận thần thông chút nào, pháp bảo... là cái khăn mặt đó phải không? Còn cái rương kỳ lạ kia cũng vậy?” Diệp Thanh Bích nghiêng mắt, vẻ mặt không hề ngạc nhiên, trên môi nở nụ cười.
“Đúng vậy.” Hứa Sơn gật đầu thừa nhận.
Diệp Thanh Bích cũng không tiếp tục truy vấn thêm nữa, ngược lại đối đề tài hoài niệm về Tỉnh Lam Tông.
Một phen nói chuyện trời đất, vật trong ly của hai người đã uống cạn.
Diệp Thanh Bích đặt ly xuống, hỏi: “Ngươi nói muốn tiếp tục tìm người xác minh tin tức, thế nhưng đã nhiều ngày rồi mà không thấy ngươi nói chuyện với ai cả, rốt cuộc ngươi có ý định gì?”
“Cô đoán xem?” Hứa Sơn cười hỏi.
“Ta đoán?” Diệp Thanh Bích nhắm mắt suy tư một lát rồi nói: “Ta đoán ngươi là lợi dụng những cô gái ngưỡng mộ ngươi, sau đó lấy bản thân làm mồi nhử, dẫn dụ các cô gái ấy đồng loạt lên tiếng hỏi.”
“Ta nghĩ chắc không sai đâu, đây giống như cách làm việc của ngươi.”
“Ha ha ha.” Hứa Sơn ngửa mặt lên trời cười phá lên ba tiếng, “Cô thật đúng là đánh giá thấp ta rồi, ta đã xác minh xong xuôi từ hôm trước rồi, không có bất cứ vấn đề gì, giờ chỉ còn đợi Ngạo Cẩm quay về thôi.”
“Cái này sao có thể?” Diệp Thanh Bích mắt đẹp chớp động.
Ngay lúc này, một thiếu niên xấu xí chừng mười mấy tuổi từ trong thôn đi tới, hai tay giơ cao lên, vừa khóc sướt mướt vừa không ngừng hô to trong miệng.
“Hệ thống! Hệ thống! Ngươi ở đâu?? Ta đã hoàn thành hai lần nhiệm vụ rồi! Nhiệm vụ ban thưởng đâu!?”
Cậu ta một mạch la hét từ trong thôn ra đầu thôn, đi ngang qua trước mặt Hứa Sơn, rồi lại quay về la hét y nguyên những lời đó.
Diệp Thanh Bích chuyển sự chú ý, thắc mắc hỏi: “Thằng bé ngốc này rốt cuộc đang la hét cái gì vậy? La hét hai ngày nay rồi... hệ thống là cái gì chứ?”
“Ngươi có biết "Thủ thôn nhân" là gì không?” Hứa Sơn hỏi.
Diệp Thanh Bích lắc đầu.
Hứa Sơn tiếp tục nói: “Trong các thôn xóm của phàm nhân, mỗi thôn đều có một hai người tâm địa không xấu, nhưng hơi ngốc hoặc điên khùng, là những người biết hết mọi chuyện lớn nhỏ trong thôn, giống như thằng bé ngốc này, đó chính là Thủ thôn nhân.”
“Quan hệ trong Thiên Mạch tộc rối ren, ta thấy không ít người trí lực có khiếm khuyết, thằng bé này chắc chắn là đứa ngốc nhất trong số đó.”.